Chương 110
P.a diện một bộ đồ bà ba kiểu thôn nữ miền Tây, đẹp rụng rời con tim, làm tôi ngẩn tò te. Cứ như bị bả bỏ bùa mê thuốc lú vậy, sao mà mặc cái bộ này nhìn nó dễ thương hết phần thiên hạ!
- Nhìn cái mặt đần thối kia kìa. - Chị Y cười đểu cáng.
- Ê, hồn mày bay tới đảo Hawaii rồi hả? - P.a cốc đầu tôi.
- Chuẩn...so cute. - Tôi hoàn hồn, giơ tay like mạnh bạo.
- Thanks nha. - P.a cười mỉm chi.
- Em mà mặc cái bộ này chắc trai làng chết hết quá. - Tôi được nước tâng bốc nhỏ lên mây xanh luôn.
- Anh cứ quá lời... mà mình đẹp thiệt mà hihi. - P.a che miệng cười khả ố.
- Hô hô mới có tí mà đã tự sướng rồi. - Tôi che miệng cười bắt chước P.a. Nhưng ai ngờ, thảm họa ập đến.
- Í, cưng có cái móng tay đẹp thế? Cho chị xem cái coi. - Giọng bà T ỏn ẻn bên cạnh.
Tôi sợ bị chọc quê là đàn ông mà xí xọn nên giấu hai tay ra sau, ai dè bà T nhào vô đòi xem cho bằng được mới chịu, sau khi thỏa mãn thú tính à không thỏa mãn tính tò mò thì bà T làm cái mặt gian ác vô cùng. Cảm giác lạnh toát sống lưng, bà T đi lại chỗ cái bàn trang điểm của chị Y, nhìn cái mông lúc lắc mà ghét dễ sợ. Bỗng bà T quay lại nhìn tôi cười đểu thêm phát nữa, tôi thấy có điềm dữ định chuồn lẹ về nhà.
- Túm thằng N lại cho tao, hai đứa bây! - Bà T ra lệnh như bà trùm cho đàn em.
Tôi chưa kịp vọt ra khỏi giường thì ngay lập tức chị Y nắm chân tôi kéo lại. Tôi gào lên trong tuyệt vọng vì chân còn lại bị P.a túm cmnl. Tôi như cá mắc cạn giãy đành đạch (nghe y như sắp bị hiếp dâm nhễ). Tôi đưa ánh mắt cầu khẩn bà T đừng làm vậy, bà T cười tít cả mắt. Bà T đi từng bước chậm rãi, như con sư tử từ từ tiến lại gần con nai đang giãy chết, đúng là khủng bố tinh thần. Thấy bả lại gần tôi giãy nẩy mạnh hơn, ngay lập tức bà T bay lên ngồi trên vai tôi, thế là xong đời. Viễn cảnh 3 đánh 1 nó thế nào nhỉ? Bà T từ từ nâng cái tay ngà ngọc của tôi lên, tay bả cầm mấy cây bút vẽ móng, bà T chậm rãi múa bút lên từng móng tay của tôi. Nghe lòng đau nhói, còn con ác phụ đang ngồi chễm chệ trên vai tôi nào có biết cảm xúc của tôi bây giờ ra sao, ả ta cứ hí hoáy vẽ, còn hai con ả phía dưới thì ngồi hẳn lên chân tôi mà xem bà T múa bút, đã vậy còn cười khúc khích sỉ nhục nữa chứ. Còn tôi nằm im chịu trận, đã vậy còn ngửi mùi háng của bà T nữa chứ, đồ cái thứ 11 12h trưa nó hôi kinh khủng. Thời gian cứ lặng lẽ trôi tưởng chừng 1 giờ bằng 60 phút vậy. Nằm yên chịu trận, không nói được thành lời, không ngờ có một ngày tôi bị 3 con bướm nó hành hạ tới cỡ này. Sau gần 30 phút hành hạ tôi xong thì bà T cũng leo xuống khỏi cái bờ vai bé nhỏ của tôi.
- Này xem có đẹp không? - Bà T giơ hai bàn tay tôi ra trước mặt.
Đề xuất Voz: Sóng Gió Năm 1979