Chương 120
Thế là tôi bị cho ra rìa, chán nản với lũ đàn bà gặp nhau y như cái chợ, có khi bắt hai con vịt bỏ vào ngay giữa là thành cái chợ cũng nên. Tôi lắc đầu ngán ngẫm, để cái vali của D vào sát tủ đồ rồi tôi lấy cái quần đi tắm cho nó mát, đi đường mệt mỏi với lúc nãy lao lực quá nên đi tắm có lẽ là tuyệt vời nhất. Tắm xong ra thì vẫn thấy mấy bà tám đang ngồi nói chuyện um củ tỏi hết. Tôi cầm chai nước lọc lên, không biết của ai nhưng tôi cũng uống luôn, trao đổi vi trùng cho nhau hết rồi thì ngại cái vẹo gì nữa. Tôi mở ngăn bàn vơ gói thuốc rồi đi ra ngoài ban công, cũng gần về chiều nên cái nóng cũng đã dịu bớt phần nào. Vài tiếng đồng hồ nữa là gần tới Giao Thừa rồi, đứng từ trên nhìn xuống thấy mọi người trong xóm ai ai cũng lăng xăng dọn dẹp nhà cửa. Trong lòng háo hức lắm, xuân về làm cho tâm trạng vơi đi những lo toan suy nghĩ. Mà nghĩ lại ngày thường thì không ai dọn dẹp nhà cửa hết, nhưng mà đến Tết là lăng xăng hết cả lên. Nếu mà không có ngày Tết thì sao nhỉ? Chắc có lẽ nhà nào nhà nấy thành đống rác hết. Chợt cái gì đó mềm mềm, đàn hồi y như cái vếu áp lên lưng tôi, tôi quay lại thì ra là Ng.
- Đi về có mệt không? Mệt vào ngủ tí đi, tối còn đi chơi nữa. - Ng tựa cằm lên vai tôi, hai tay vòng qua bụng ôm lấy tôi.
- Chắc phải ngủ đó, anh cũng buồn ngủ rồi. Mà hôm nay em có về nhà chưa mà qua đây sớm vậy? - Tôi xoay người lại, vuốt mấy sợi tóc mai trên mặt Ng, véo nhẹ cái mũi nhỏ nhỏ của em.
- Em về lấy đồ rồi chơi với ba mẹ một lúc rồi qua luôn, hihi. - Ng chun cái mũi lại, em cười khúc khích.
- Ồ, chưa thấy ai như em... - Tôi kéo dài câu nói để gợi cái trí tò mò của Ng.
- Thấy cái gì?
Tôi đặt nhẹ lên môi Ng một nụ hôn rồi nói:
- Mê trai chứ gì, há há. - Tôi cười khả ố.
Và sau đó mấy bạn biết không? Ng cứ cắn răng cắn lợi mà véo tôi, đỏ hết cả người Ng mới chịu tha....