Chương 130

Xe từ từ chuyển bánh, hành trình cho chuyến du lịch bắt đầu. Hàng tiền đạo ngồi trước gồm vợ chồng lão V, dạt cánh là vợ chồng lão D và ku Bi với nhỏ Tr. Tiền vệ công gồm cặp đôi của H ml, N bạch long. Tiền vệ trụ gồm vợ chồng lão Tr và cặp của T shit. Trung vệ gồm bộ ngũ siêu đẳng Chị V, chị Y, L.a với Q.a và P.a. Hậu vệ gồm bộ tứ quái L kute, Ng lùn, T chảnh chọe và D angel. Thủ môn đương nhiên là oliver N há há.

Trên xe ai cũng hào hứng, phấn khởi, vừa lên xe đã nhộn nhịp tiếng cười nói của mọi người, nhưng nào ai hay ai biết tôi khổ đến dường nào, ngồi giữa 4 em cũng dạng sếp sòng trong đội ngũ hot girl ở khu phố (vì xóm hết con gái nên sếp sòng cũng phải). Tôi thì ngồi im im, còn 4 con yêu quái ngồi cạnh cứ tỉnh rụi như không. Mà cũng như không thật, vì có chuyện éo gì xảy ra đâu. L nói khí thế luôn, tôi thì lâu lâu phụ họa mấy câu thôi. Đường đêm về mấy ngày Tết như này, nhìn sang hai bên đường nhà ai cũng đều đèn hoa rực rỡ, từng dòng người qua lại trên đường đi chơi Tết, lác đác cũng có mấy chỗ đàn đúm đỏ đen, Tết đúng là nhộn nhịp, là dịp để mọi người thoải sức diện những bộ cánh mới. Xe vẫn chạy bon bon, đến đường cao tốc thì hầu như mọi người đã thấm mệt vì nãy giờ cứ blabla suốt nên giờ im lặng, có người cầm điện thoại lướt web, gấu tôi thì tựa đầu vào vai tôi mà hát nho nhỏ, Ng được cái hát nghe rất êm tai. Vào đường cao tốc, về đêm khá là yên tĩnh, dịp Tết nên tầm này cũng không có nhiều xe, tôi có thể cảm nhận được hơi lạnh bên ngoài vì tôi đi xe thích mở cửa sổ hơn là máy lạnh, hai bên là những cánh đồng lúa xanh bạt ngàn, đêm về sương xuống se se lạnh, gió lùa vào xe làm Ng lạnh hay sao mà em cứ ôm chặt tôi, trên người Ng thì đã khoác cái áo khoác rồi.

Tôi như thế này đến khi nào nhỉ? Có phải tôi đã quá ích kỉ chăng? Nhưng đâu phải, tôi đâu có giữ T và D bên cạnh mình đâu, họ có thể ra đi bất cứ lúc nào mà, đầu óc tôi lúc đó thật sự rối bời. Có phải tôi quá tàn nhẫn không, tuy bề ngoài họ tỏ ra vui vẻ lạc quan, nhưng nhìn tôi thế này thì họ sẽ nghĩ gì, trong lòng họ có được thoải mái không, chỉ có Chúa mới biết được suy nghĩ của con gái.

Đường đêm vắng vẻ, chỉ nghe tiếng động cơ xe chạy, lâu lâu có xe ngược chiều chạy lại thì nghe được tiếng "vèo", ở đây hai con gấu cứ nghịch tôi mãi, hết nghịch lỗ tai, tới nghịch bàn tay, lâu lâu hai đứa còn cắn vào ngực tôi nữa chứ, mỗi lần tôi kêu lên thì hai đứa lại cười khúc khích, ngó qua thấy chị T đã lăn ra ngủ từ khi nào rồi. Chị T lúc ngủ nhìn hiền nhất, mà cũng hài nhất, cái môi với cái mũi như dính luôn vào nhau vậy. Đôi khi con gái bá đạo cũng dễ thương các bạn nhỉ? Định đưa tay lên vuốt tóc chị T nhưng không làm được, vì hoàn cảnh hiện tại không cho phép. Cứ miên man suy nghĩ, tôi dự cảm có chuyện gì đó không tốt sắp xảy ra, tuy không biết chuyện gì nhưng cũng hơi bất an. Chợt tiếng sáo của ai đó cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, lặng yên lắng nghe tiếng sáo, buồn nhưng sâu lắng, cố rướn người xem đứa nào rãnh háng thổi sáo, ngó lên thì ra T shit đang cầm ống sáo thổi rất chi là ngon lành. Mấy thằng này tuy ham chơi nhưng cũng nhiều tài lẻ, dân giang hồ là phải thế chứ, có tí tài lẻ khác người gái nó mới mê, mấy cái môn chơi guita, đàn tranh, sáo trúc này em chơi cũng được, chơi rành nhất guita thôi, chứ đàn tranh với sáo trúc chỉ làm được mấy bài cơ bản. Đang tâm trạng thằng T nó chọc ngứa máu nghệ sĩ, đợi nó biểu diễn xong vỗ tay khích lệ nó mấy phát rồi giật luôn cây sáo nó luôn. Mà có ai biết thổi sáo không anh em ta giao thông à không giao lưu học hỏi kinh nghiệm với nào.

Cái môn thổi sáo này tôi mê lắm, cơ mà thổi dở tệ, người dạy tôi thổi sáo không ai khác chính là thằng cha bán sáo, thằng chả thổi nghe hay mà sao tôi dở tệ. Lân la qua học mãi chỉ được 1 bài mà tạm gọi là xúc động người nghe thôi, đó là cái bài mà ai ai cũng biết "Võ Lâm Truyền Kỳ" cái bài này tay mơ không thổi được đâu nhé, còn tôi thổi dở kém kiến thức về sáo mà thổi được bài này. Vâng, tại vì tôi chỉ biết thổi bài này, tập vợt cả ngàn lần tốn mấy khối nước bọt mà không thổi được thì tôi quăng cây sáo cho rồi.

Tôi đưa cây sáo lên thì tôi lấy hai con gấu ngóc đầu lên, hai tay chống cằm, mắt lờ đờ như phê thuốc nhìn đểu tôi, như kiểu đang chờ đợi thưởng thức một khúc nhạc do thiên tài Bếch Thô Ven thể hiện vậy. Tôi cũng hơi nhột không sao thôi được, cố gắng ngồi thẳng lưng, ểnh ngực dùng skill khí tụ đan điền nén hơi lỗ đít à nhầm nén hơi ở bụng, tư thế chuẩn vãi. Tôi cứ tập trung và thổi, nhắm mắt lại thôi ra từng tiếng sáo, như gột tả hết cảm xúc, muốn thôi bay hết những thứ vớ vẫn trong đầu, có lẽ thổi sáo lúc này sẽ làm tôi dễ chịu hơn.

Đề xuất Giới Thiệu: Hổ Hạc Yêu Sư Lục
Quay lại truyện Nhật ký đời tôi
BÌNH LUẬN