Chương 137
Tôi đứng ngớ người ra cho đến khi Ng kéo tay tôi, lôi tôi đi ra lấy hành lý. Vác ì ạch đống đồ đạc đến cửa thang máy, chợt nhớ lại nãy giờ nói tào lao mía lao mà quên lấy chìa khóa phòng! Làm báo hại em tiếp tân phải chạy lại í ới giơ chìa khóa cho tôi.
- Anh ơi! Không lấy chìa khóa phòng à? - Em tiếp tân chạy lại giơ cho tôi cái chìa khóa cùng tờ CMND.
- Í quên hìhi, cảm ơn nhé. - Tôi cười cười gãi đầu.
- Dạ, không có chi. - Em tiếp tân ngoẻn miệng cười rồi đi.
Ngó thấy số 1002, nghĩ "vl, ở phòng 1000 lẻ 2 sao ta?". Lại ì ạch vác mớ hành lý. Hai con gấu của tôi nó mang nguyên vật liệu chế bom nguyên tử hay sao mà nặng khiếp. Nên thang máy cân được có 3 đứa tôi thôi, thêm 3 gà mái kia với hành lý của mấy ả nữa chắc thang máy nó không cân nổi. Tôi nghĩ vậy nên kéo hai con gấu vào rồi bấm nút té lẹ, tranh thủ mấy ả ta đang hí hoáy với đống hành lý nên ù té trước luôn, để mấy ả ùa vào thì khổ.
Hai con gấu tôi nhìn mặt hí ha hí hửng lắm, mà cũng đúng cái balo tôi nó nhẹ phao mà. Lên đến full top, lê thân ra khỏi thang máy, ngó nghiêm xem cái 1002 nó ở chốn nào. Nhìn thấy nó nằm ngay trước mặt luôn mừng thiếu điều tờ rym nó muốn dài ra thêm mấy phân, chứ để ôm cái đống này lượn tới lượn lui có nước hôm nay tôi ngủ ở khách sạn luôn khỏi lượn. Hai con gấu tôi nó cũng biết điều lắm, lấy chùm chìa khóa lại mở cửa rồi khuân phụ tôi cái đống nguyên vật liệu của tụi nó, tôi mệt bỡ cả hơi tai. Vừa vào phòng là tôi vớ ngay cái remote chỉnh điều hòa maximum luôn.
- Anh mệt không? - L hỏi đểu.
- Không, được phục vụ hai đứa là niềm hạnh phúc lớn lao trong cuộc đời anh mà. - Tôi liếc đểu hai đứa.
- Hihi. - Ng đứng plè lưỡi cười mỉm.
- Ah chết, còn quên vũ khí ở trong xe. - Tôi ngồi bật dậy vì chợt nhớ còn cây đàn tranh với cây ghita thần thánh.
- Quên cái gì vậy? - Ng chớp chớp mắt.
- Hai cây đàn chứ gì đâu. - Tôi nói rồi mở cửa đi ra.
Ra thì thấy 6 con gài mái thuộc team của chị Y mò lên, thập thò trong phòng chưa bước ra vội, ra bây giờ là kêu vác đồ phụ nữa. Vác phụ mà có em nào nhỡ bị mất quần lót hỏi mình nữa thì rắc rối lắm. Thấy mấy ẻm vừa vác hành lý ra khỏi thang máy, tôi giả điên mặt ngờ ngơ đi ra té thẳng vào thang máy luôn. Một cú thoát nạn rất là ngoạn mục. Tôi hí hửng bước ra khỏi thang máy thì gặp bộ ba nguyên tử T-D-V đang đứng trước cửa thang máy, tôi vừa bước ra thì chị T híp mắt nhìn tôi vẻ mặt như phê thuốc trông rất chi là nguy hiểm. Tôi khép nép đi nhẹ nhàng như con mèo vậy. Thoát qua được ải thứ hai nên tôi ù té thẳng ra ngoài xe vác hai cây đàn thần thánh lên, định ù vào thì chú D kêu lại.
- Mấy giờ đi 5 hòn đảo để chú biết đường kêu tàu cho nè. - Chú D đang hí hoáy gì đó trong xe, chắc tìm mấy cuốn tạp chí bikini để tôi lên phòng quay tay đây mà.
- 2h chiều nha chú. - Tôi ngoáy đầu lại nói.
- Rồi được rồi, đến giờ chú gọi cho.
- Ok.
Tôi đi vào thang máy ì ạch ôm hai cây đàn lên phòng, đứng trong thang máy mà lòng cứ bồi hồi lo lắng, không biết rồi ta sẽ ra sao khi trong phòng có 5 con nữ tặc à không 5 con thiên thần tâm địa ác quỷ. Tôi gõ cửa phòng thì chị T mở cửa, vẫn nét mặt phê thuốc lúc nãy, tôi nghĩ có khi bà này chơi thuốc thiệt sao ta? Tôi bước vào ngó nghiêng không thấy ai, nhìn tranh thủ lấy tay bộp một phát vào ass ả T, ả ta nhay dựng lên mắt lườm lườm tôi.
- Hu ba ga chi.