Chương 76


Để định nghĩa từ hạnh phúc, tôi bới lại cuộc đời mình, rút ra những tập giấy mang tên “ký ức” vốn đã đóng bụi. Xem nào, hồi bé được bố mua áy bay đồ chơi, tôi sướиɠ phát điên, đấy là hạnh phúc? Hồi đi học được nghỉ tiết và đi chơi điện tử, đấy là hạnh phúc? Đỗ đại học, đấy là hạnh phúc? Có thể lắm! Thời buổi này, cứ việc gì làm chúng ta vui vui nhộn nhộn là quy ra hạnh phúc hết. Có người định nghĩa đơn giản hơn: nhiều tiền là hạnh phúc. Cũng đúng!

Và khi truy tìm thứ định nghĩa về hạnh phúc, tôi chợt nhớ cơn mưa tháng mười một hồi cấp ba. Hình ảnh nàng Tallulah tuyệt vời lại xuất hiện. Tôi mỉm cười. Đó là hạnh phúc chăng? Không rõ, nhưng tôi cảm thấy thoải mái tâm hồn mỗi khi nhớ về cô gái ấy. Phải, giữa khung cảnh thần tiên tuyệt diệu là một cô bé nhỏ nhắn, gương mặt thả hồn theo cơn gió của vùng đất cổ tích. Sẽ là như thế…

Nhưng dòng hồi ức không bao giờ dừng nguyên một chỗ. Nó trôi qua thời cấp ba, chảy về thượng nguồn mang tên cấp hai và tôi lại tìm thấy cái nắm tay mùa đông năm nào. Liệu nó có phải là hạnh phúc? Tôi chỉ dám chắc rằng nó đơn thuần là chút thích thú thời thơ bé, cái thời xa quá xa rồi. Bỗng chốc tôi cảm thấy tiếc nuối. Tiếc nuối – nghe như ông cụ non, nhưng dẫu cụ non hay cụ già 80 tuổi cũng đều nhung nhớ người con gái đầu tiên mà thôi. He he, xin lỗi các cụ!

Lấn cấn mãi mà vẫn chưa hiểu được cái gọi là “hạnh phúc”, việc vẽ tranh của tôi trì trệ theo. Cuộc thi diễn ra trong bốn tháng, hai tháng đầu tôi phải thi và hoàn thành đồ án ở trường, một tháng sau thì chơi game tối ngày (thi thoảng điểm xuyết Sasha Grey với Alexis Texas). Ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi giật mình nhận ra thời hạn nộp bài thi còn non một tháng nữa. Nhưng hết ngày thứ nhất, ngày thứ hai rồi ngày thứ ba, tôi vẫn chưa vẽ được tí nào. Thậm chí tôi còn chưa biết nên vẽ trên máy hay vẽ ra giấy rồi scan sau.

Tôi đem chuyện này kể cho thằng Choác, con vẹo này vuốt vuốt cái cằm lún phún râu rồi chặt tay như đinh đóng cột:

- Thiếu ý tưởng? Thế thì mày phải có bạn gái thôi!
- Hả? Gái gú liên quan mẹ gì? – Tôi ngạc nhiên.
Thằng Choác nhìn tôi và chặc chặc lưỡi:
- Đan Mạch thằng thổ phỉ… Mày thổ phỉ lắm con ạ! Mày không thấy tình yêu đẻ ra mọi thứ à? Mày phải yêu thì mới biết thế nào là “hạnh phúc” chớ! Nắm tay gái sướиɠ cực, bố thề! Vợ tao có con bạn này cũng được lắm, để tao giới thiệu cho! Mày cứ nghe lời lãnh tụ!

Nó bắn tía lia một hồi, chẳng cần xem tôi đồng ý hay không. Tiện nói luôn là lúc đó con hẹo Choác đã có bạn gái. Không phải thằng Sĩ đẹp mã, không phải thằng Cuốc trên thông thiên văn dưới tường thông cống, mà chính thằng Choác có bạn gái trước. Như đã nói, tôi mà là gái thì tôi ốp thằng này luôn và ngay, khỏi nghĩ ngợi nhiều. Nghe giang hồ đồn đại một ngày nọ có vị tiểu thư ghé qua tệ quán, bỗng trông thấy vị công tử Choác đang ngồi trong góc. Công tử Choác vận hoàng y rực rỡ (thực ra là cái áo đồng phục nhân viên màu vàng chóe), đương trầm ngâm một mình độc ẩm (nước lọc), tay cầm đàn guitar tấu khúc “Hòn đá cô đơn”. Thấy thế, vị tiểu thư nảy sinh hảo cảm, bèn gọi vị công tử phục vụ một ly trà sữa. Hoàng y công tử bèn cất bước phiêu dật ra sau quầy rượu, song quyền pha chế ly trà sữa nhanh tựa thiểm điện. Phục vụ tiểu thư xong, thấy quán vắng khách, vị công tử lại về chỗ cũ, tay ôm đàn xướng khúc “Đêm nằm mơ phố”, thần thái lẫm liệt vô cùng, khiến vị tiểu thư đằng xa lại thêm một phen rung động. Thế là thiên tình sử như phim Hàn Quốc của thằng Choác bắt đầu.

- Đùa chứ mày rống lên mấy bài đấy mà cưa được gái á? – Tôi hỏi.
- Sao không? – Thằng Choác tự tin trả lời – Lãnh tụ như tao thì cưa gái kiểu gì chẳng xong?
- Thế cái con bé mày định giới thiệu cho tao như thế nào? Đừng bảo là nặng hơn tao ba chục cân hơi nhé?
- Cứ gặp rồi biết!
- Cơ mà tao đã tán gái bao giờ đâu? Nói cái vẹo gì với nó đây?
- Đ.M thằng thổ phỉ, thổ phỉ đến thế là cùng! Nghe này, trước tiên mày phải tạo ấn tượng với nó, úm ba la xì, í ba la xùm…

Nói thì ngượng, nhưng quả thực tôi không biết tán gái. Thằng Choác huyền thuyên chí tướng chiến thuật thế nọ, sách lược thế chai, nghe cứ như binh pháp Tôn Tử. Nghe lắm song tôi chẳng tiếp thu được chút tinh hoa nào của nó. Nhiều năm sau, tôi ngộ ra những thằng tán gái giỏi thực chất cóc có bí quyết mẹ nào hết, tự thân chúng nó sẵn có khả năng hút gái rồi. Tất cả mấy sách lược tán gái trên mạng toàn tào lao bố láo hết. Cơ mà hồi ấy tôi vẫn chưa ngộ ra chân lý đó.

Thằng Choác có đưa địa chỉ Yahoo 360 của cô nàng nọ cho tôi. Tôi lướt qua vài dòng trên blog, ngó vài tấm ảnh, trong lòng thầm đánh giá đối tượng. Ngày đó, blog 360 là thứ phản ánh cá tính chủ nhân; người dùng ra sao, blog y hệt hoặc là họ cố tỏ ra như vậy. Cô nàng ưa nhìn, không xấu không xinh, cá nhân tôi nghiêng sang phần “xinh” một chút. Nhưng có vẻ em là người sống nội tâm bởi avatar blog (ảnh đại diện) là hình hoa cỏ chứ không phải ảnh tự sướиɠ như các cô gái khác. Ngôn ngữ em xài trong blog cũng không xì tin – tức là không có ký hiệu, thuần Việt, không màu mè và có – thể – đọc – được, lại là gái Hà Nội. Tuyệt! – Tôi vỗ tay. Kiếm được đứa con gái không tru mỏ giơ điện thoại, viết chữ không chèn ký hiệu lung tung thực là của hiếm. Ăn ngay không phải nghĩ! – Tôi thầm cảm ơn lãnh tụ, à nhầm, thằng bạn quý hóa của mình.

Đề xuất Voz: Ngày Ấy Ở Hiện Tại
BÌNH LUẬN