Chương 78

Blog rốt cục không phải là nơi phản ánh đúng bản chất con người. Trên blog, Trang không nói mình thích nhạc Hàn song thực chất lại rất hâm mộ dù chưa tới mức fan cuồng. Tôi vướng phải cái ngu thứ ba: chê bai sở thích của người khác. Đúng như lời thằng Choác nói, tôi đã gây ấn tượng cho Trang bằng ba cái ngu không thể sửa chữa kể trên.

Trang chẳng thèm nghe mấy band nhạc mà tôi giới thiệu, nàng nhìn tôi bằng con mắt kinh ngạc pha lẫn khϊếp sợ khi tôi mô tả không khí cuồng loạn ở đại nhạc hội Wacken. Chừng mười phút sau, nàng đứng dậy, chào tôi một cách miễn cưỡng, tự trả tiền cốc café của mình rồi bỏ về. Đợi lúc bóng nàng khuất sau cửa, tôi mới ngả người trên ghế, thở ra một hơi nặng nhọc. Thất bại! Cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi kết thúc như vậy đấy!

Hôm sau, tôi nhận được lời phản hồi của Trang thông qua lời thằng Choác. Nó nói:
- Mày làm cái đếch gì mà cái Trang kêu thế?
- Nó nói với mày à? – Tôi hỏi.
- Không, nó kể cho vợ tao. Nó bảo mày nhạt, lại vô duyên bỏ mẹ! Mà nó bảo mày là thằng lập dị đấy! Ai bảo mày kể mấy cái nhạc rốc rít cho nó làm gì?
- Thích thì kể chứ có sao đâu? – Tôi chống chế.

Thằng Choác cười sặc:
- Đ.M thằng thổ phỉ! Nghỉ nghe nhạc gào rú đó đi, gái nó không thích đâu!

Tôi nheo mắt:
- Bảo tao nghỉ nghe rock metal á? Thế thì bố mày dí… vào!
Hai thằng cười sằng sặc trước buổi gặp gỡ tệ hại của tôi. Đằng thẳng mà nói, tôi là thằng tán gái tệ. Nhưng suốt buổi gặp mặt đó, tôi không có lấy một giây phút thoải mái hay tự tin. Cô gái tên Trang đó quá xa lạ, quá khác biệt so với Hoa Ngọc Linh hay Trâu điên. Trong thoáng chốc, tôi bỗng biến thành một thứ nửa nạc nửa mỡ, khi như ông bô già nói chuyện Đảng và nhà nước, khi thì như thằng trẻ trâu phân tích âm nhạc. Cho nên trong mắt Trang, tôi biến thành một đống dị hợm mà nàng chẳng muốn gặp lại lần hai.

Một điều khá tức cười là vài năm sau, tôi thấy facebook của nàng có khá nhiều ảnh chụp đại hội Rock Storm, cũng áo rock cũng xòe tay metal-horns như ai. Con gái dễ thay đổi mà! He he!

Không tìm được bạn gái, khát khao tìm hiểu hai chữ “hạnh phúc” của tôi tan thành mây khói, việc vẽ thành thử vẫn đình trệ. Khoảng ba tuần trước hạn nộp bài dự thi, tôi tự giam mình trong phòng, tâm hồn ngụp lặn trong hàng trăm bản nhạc rock – metal. Lên đại học, tôi nghe metal nhiều hơn rock, nghe mọi thể loại, từ những thứ kinh điển nhất, bác học nhất, sâu lắng nhất cho tới những âm thanh bạo lực nhất, những ngõ cùng hẻm cụt đen tối kinh khủng nhất của thế giới metal rộng lớn. Nhưng nghe nhiều như thế, tôi vẫn không ngộ ra được thế nào là “hạnh phúc”. Không hiểu được, biết vẽ thế nào đây? Chẳng lẽ cứ phải có bạn gái mới hiểu được “hạnh phúc”? Có lẽ thằng Choác nói đúng, không tình yêu thì chẳng cái vẹo gì tồn tại trên đời hết.

Qua một tuần nhạc nhẽo, tôi vẫn chẳng vẽ được cái gì mà hạn nộp bài còn nửa tháng. Tôi quyết định quay trở lại ý tưởng ban đầu về một cô gái bé nhỏ đang hòa mình trên mảnh đất fantasy tuyệt đẹp. Tuy vậy, tôi vẽ chỉ để nộp bài đúng hạn chứ không hề cảm thấy thỏa mãn. Tôi vẽ hết sức chậm chạp, lòng trông đợi một ý tưởng nào đó bất chợt xuất hiện. Nhưng dường như bộ óc của tôi đã đi đến giới hạn.

Cuối tuần, lúc đang loay hoay vẽ, tôi nhận được cuộc gọi từ thằng Choác. Thằng hẹo oang oang:
- Này, tối nay có dạ hội ở trường… đấy! Đi không? Đi hai xe nhé, tao phải đèo đứa khác! Đi đi, ru rú ở nhà làm giè? Giè, mày cãi lời lãnh tụ à?! Đi!!!

Nghe lời rủ rê của thằng Choác, tôi tham dự dạ hội cùng nó. Số là có một cô em quen biết thằng Choác, nàng ta muốn tham dự dạ hội nhưng lại chưa có bạn trai nên nhờ thằng Choác làm tay vịn. Thằng cu to cao lại bô giai nên cô em khoái lắm, đem ra khoe cho bạn bè lác mắt chơi. Lễ hội ở trường đại học cũng khác cấp ba nhiều. Người ta trang trí đẹp hơn, chuyên nghiệp hơn, nhìn chả khác gì những buổi dạ hội lung linh lấp lóa như trong phim. Ở đó, người ta ăn mặc đẹp hơn nhiều, ai nấy đều ra dáng người lớn. Những cô gái xinh đẹp trong bộ váy kiều diễm thu hút ánh nhìn của tôi, những anh chàng đỏm dáng trong bộ suit bóng lộn khiến tôi thêm căm ghét bọn đẹp trai (tổ sư mày Choác ạ!). Cũng có một cơ số khá đông những anh chàng như tôi, đi dự dạ hội để ngắm gái. Tất nhiên chẳng có chuyện làm quen như phim ảnh, vì hoa đẹp xứ này đều có chậu hết rồi, không dư phần cho những thằng như tôi.
 

Đề xuất Voz: Linh Hồn Sử Việt
BÌNH LUẬN