Chương 86

Tại một quán café nọ, trong không khí trang nghiêm lạ thường, có hai vị anh hùng đang đối ẩm. Trầm mặc một hồi, một người trong số họ lên tiếng:

- Hai hôm trước, quân địch vừa tặng tại hạ một chiếc khăn. Khăn này dệt bằng len mua ở Đinh Liệt, mùa đông thì ấm áp vô cùng, mùa hè treo lên thơm nhà thơm cửa. Tại hạ chinh chiến trước nay toàn thất bại, chưa từng được biệt đãi như vậy! Dám hỏi túc hạ, phải chăng lần phát binh này của tại hạ đã đại công cáo thành?

Vị anh hùng kia trầm ngâm hồi lâu, dung diện lộ nét ưu tư, sau đáp lời:

- Túc hạ thiên tính thổ phỉ, sẵn thừa ngu si, hung hãn vô bì, vậy mà nay được đại địch tặng khăn ấm, tự cổ chí kim chưa từng thấy qua! Việc này có thể vừa là họa, lại vừa là phúc!

- Nể tình bằng hữu giữa hai ta đã chục năm có lẻ, tại hạ sẽ tạm tha cho dung nhan của túc hạ. Nhưng dám hỏi, túc hạ tại sao vừa là họa, vừa là phúc?

Vị anh hùng nọ nhấp ngụm café, gương mặt cố rặn ra vẻ bác học rồi nói:

- Tại hạ can dự tình trường đã lâu, cũng biết một vài truyền thuyết. Nghe nói khăn quàng, nhẫn, những đồ đi thành cặp là thứ dễ khiến đôi lứa chia lìa. Ấy là họa. Nhưng người xưa nói, trong họa có phúc. Ngu như túc hạ mà được gái tặng khăn, ấy chính là cái ngu mà anh hùng khắp thiên hạ đều theo đuổi. Có câu khôn mà giả ngu, ấy là bậc đại trí. Túc hạ còn cao tay hơn bậc đại trí, tự biết mình ngu nhưng vẫn tỏ rõ sự ngu. Ngu ít thì gọi là khờ, ngu nhiều thì gọi là ngu, ngu tột cùng thì gọi là dễ thương. Túc hạ đã đạt tới điểm tột cùng đó, quả xứng lưu danh thiên cổ!

Vị anh hùng kia không những không mừng mà nhào đến bóp cổ người bằng hữu:

- Con bà mày, chửi tao hay khen tao đấy?

- Tao đang khen mà… ặc, ặc… sao mày lại nghi ngờ lòng tốt của tao… ặc! Bớ làng nước, cứu tôi… ặc!

Hẳn mọi người đã biết, hai vị anh hùng kể trên là tôi và thằng Choác. Sau ngày Linh tặng khăn, tôi phải tìm ngay đứa bạn chí cốt. Thắng lợi này lớn quá, một mình tôi hưởng thụ không hết, thế nên tôi phải chia sẻ. Vả lại, vui quá dễ hại tim, chính những lúc như vầy mới cần đứa bạn thân để gánh rủi ro giùm mình, he he!

Linh là người đầu tiên, đồng thời là cô gái đầu tiên tặng quà cho tôi. Còn nhớ năm lớp 7, em tặng tôi một lô đĩa nhạc rock, so với chiếc khăn len thì hoàn toàn khác biệt. Tôi không đo đếm sự nặng nhẹ tình cảm hay tiền bạc trong từng món quà, mà chỉ muốn nói rằng Linh đã trưởng thành. Em nữ tính hơn, suy nghĩ nhiều hơn và cũng… khó hiểu hơn. Tôi đi café với em khá nhiều, nói chuyện tâm sự không phải ít. Nhưng bảo tôi thấu hiểu em? Không đời nào! Con gái là thế, họ ăn thịt gà nhưng nghĩ tới thịt vịt, giặt quần áo nhưng nghĩ chuyện rửa bát, đại khái thế. Và suốt những năm tháng đại học, tôi như một đứa trẻ chạy theo sự trưởng thành của em.

Như đã nói, Linh tặng tôi khăn, tôi cũng phải cố nghĩ ra một món quà để tặng em. Sau kỳ Noel cũng vừa vặn tháng giêng, tháng sinh nhật của Linh. Tặng gì đây? – Tôi tự hỏi. Tôi đã không còn là thằng oắt lớp 7 để tặng kẹo kéo, không phải thằng chíp hôi cấp ba mà tặng tranh vẽ. Tranh… ờm, thực tình mà nói, tôi muốn tặng tranh cho em. Không phải tôi muốn nâng cao tầm lãng mạn bằng quà handmade, mà bởi tranh vẽ luôn là thứ tôi dồn nhiều tình cảm nhất. Và hẳn ai cũng muốn tặng món quà chứa nhiều tình cảm nhất cho người mình thích. Nhưng tranh cùng lắm chỉ treo và ngắm, trong khi tôi lại muốn em có thể mang một thứ gì đó bên mình, mà mỗi lần nhìn vào, tôi lại tự hào: “À, kia là quà của mình!”.

Vậy nên, tôi bỏ ý định tặng tranh, thay vào đó là một thứ liên quan đến quần áo. Nhưng là thứ gì? Phụ nữ không giống đàn ông, họ tắm ba mươi phút, nhưng thực tế chỉ tắm năm phút thôi, hai mươi lăm phút là lựa chọn và thay quần áo. Mà con gái không bao giờ nhờ cánh đàn ông mua hoặc tặng quần áo giùm họ. Nếu bạn mua, họ sẽ vui vẻ nhận và chôn thật kỹ dưới đáy tủ, không bao giờ sờ tới và luôn từ chối mặc chúng nếu bạn yêu cầu (cô nào chua hơn thì gửi trả ngay tại chỗ). Hay tặng khăn? Tôi từng gặp nhiều gã biết làm bếp, cắm hoa, thiết kế thời trang, làm tóc, trang điểm, chứ chưa từng thấy thằng nào ngồi một chỗ đan đan cuốn cuốn như bà ngoại tám mươi tuổi cả. Mà Linh tặng tôi khăn, tôi tặng lại thì chẳng hóa ra là trả nợ à? Con gái hay để ý mấy chuyện lặt vặt lắm, không được!

Tôi cũng dợm nghĩ đến những thứ có thể đeo như dây chuyền, song tôi cảm giác nó lạnh lẽo làm sao, không thích hợp cho việc tặng quà. Vả lại, dây chuyền giá trị ít phải từ 5 lít đổ lên, đào đâu ra tiền? Tôi con một và sống ở thành phố thật, nhưng các cụ cho tiền vừa đủ xăng xe, điện thoại và tuần được hai ba cốc café, hết! Các cô tỉnh lẻ có ý định bám giai Hà Nội thì đừng tìm thằng này nhe, nghèo lắm! He he!

Hay gấp một nghìn con hạc giấy để chứng minh độ thổ phỉ của mình? Không, không được! Tôi cũng định bụng nhờ thằng Choác làm thiệp giấy. Nhưng thằng cu bận làm quán café, mà bạn gái nó cũng thuộc dạng nhõng nhẽo, thành ra nó không lúc nào ở nhà hoặc rảnh rỗi. Với thanh niên yêu việc sợ vợ này, nhờ vả cũng tội.

Lừng khừng mãi với những dự tính, cuối cùng tôi vẫn chẳng biết nên tặng Linh thứ gì. Vậy là tôi bèn đào sâu vào blog của em để tìm hiểu. Thú thực, tôi không có sở thích lần mò trang cá nhân của người khác, kể cả Facebook sau này cũng vậy. Nhưng vì Linh, tôi đành phá lệ một lần. Blog của em không nhiều ảnh tự sướиɠ (tất nhiên cũng có vài cái, con gái mà!), nhưng lại rất lắm ảnh đồ ăn, mà quá nửa số đó lại là gà rán tẩm bột hoặc gà rán KFC. Tôi biết em thích món này, nhưng chẳng ngờ lại hâm mộ đến thế, gần như là fan cuồng gà rán! Tấm nào có gà rán, em lại đánh ký hiệu trái tim tỏ vẻ rất thích thú.

Nhưng có những entry (tương tự như status bên Facebook) lại vô cùng trái ngược, đại thể thế này: “Sao mà ghét gà rán thế không biết T.T! Không ăn nữa đâu! Bực cả mình!”. Cái entry nhận được cả chục ment bợ đít của những thằng con trai. Nhưng sau cái entry ấy vài ngày, một bức ảnh gà rán KFC lại xuất hiện (cộng thêm vô số ment bợ đít khác)! Có thể khẳng định, Linh cực kỳ thích gà rán chứ không phải là “thích” nữa.

Đàn bà con gái ưa ăn quà khoái buôn chuyện, vậy nên rủ đi ăn là hợp lý nhất! Tôi liền nhắn tin cho Linh: “Sắp tới sinh nhật cô rồi phỏng?”.

“Ừ! Tặng quà ình hả? Quà gì thế? ^^”.

“Đi ăn KFC nhé?”.

“Mình đang ăn kiêng, không đi KFC đâu! TT”.
 

Đề xuất Tiên Hiệp: Hệ Thống Rất Trừu Tượng, May Mà Ta Cũng Là
BÌNH LUẬN