Chương 91
Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay tắp lự. Nhưng điều tuyệt vời hơn là em đội ngay chiếc mũ và đi dạo cùng tôi.
Tôi nói:
- Không giặt mà đội luôn à?
- Đội chứ, sao không? – Linh cười – Quà của Tùng, phải đem ra khoe ngay ọi người thấy chứ!
Và em đội thật. Chiều hôm đó, chúng tôi không nắm tay nhau mà chỉ đi cùng nhau như hai người bạn bình thường. Người đi đường cứ thấy Linh là lại ngoái đầu dõi theo một lúc. Em có vẻ hơi ngượng, bèn thì thầm hỏi tôi:
- Trông mình xấu lắm à?
- Đâu có?
- Thế sao người ta cứ nhìn mình hoài?
- Đẹp mới nhìn, xấu nhìn làm gì?
Em cười tươi. Và để quên đi chuyện người đi đường nhìn ngó, cứ mỗi lúc, em lại chỉ trỏ:
- Xem chậu hoa kia đẹp không kìa! Ra đấy chụp ảnh đi!
Hoa đẹp? Không, ở cái hồ Hoàn Kiếm làm gì có hoa nào đẹp nhất? Dẹp hết cả đống hoa đó đi, phố phường cũng đẹp lắm rồi. Bởi ngày ấy, tôi đã nhìn thấy bông hoa đẹp nhất đời mình. Để rồi sau này, tôi luôn tin rằng bông hoa đó là đẹp nhất, vĩnh viễn không còn thứ hoa nào khác đẹp hơn.