Chương 93

Tôi mỉm cười. Linh không hoàn hảo, em vẫn là con người với những tính cách khó hiểu của phụ nữ. Cô gái có thể không yêu bạn, nhưng cô ấy muốn bạn trân trọng mọi món quà, mọi khoảnh khắc khi bạn ở bên cổ, bởi vì họ muốn “ích kỷ một tí” – giống như Linh vậy.

- Mình có vài đứa bạn cấp ba vừa làm đám cưới. Ờm… tầm tháng trước thôi. – Linh nói – Có mấy đứa… chúng nó bảo cưới vì muốn quên người yêu cũ. Mình cũng muốn quên, nhưng không phải quên bằng cách cưới xin. Ờ thì tất nhiên mình sẽ cưới, nhưng không phải bây giờ, cũng không phải năm sau! Thật đấy!

Cưới để quên người cũ – tôi từng nghĩ đây chỉ là tình tiết trong phim ảnh Hàn Quốc, ai dè cũng có thật ở ngoài đời. Nhằm trốn tránh tình cảm, có những người tìm đến hôn nhân, coi nó như một trách nhiệm nặng nề để quên đi tình cũ. Rồi sau đó, họ bỏ lại sau lưng những ký ức thuở nào và mặc chúng cho thời gian tàn phá. Nếu để quên Linh, liệu tôi có nên tiến tới hôn nhân? Ở tuổi của tôi, lấy vợ không phải chuyện lạ, giống như các cụ hay nói “ở quê, chúng nó bằng tuổi mày đã có con rồi đấy!”. Nhưng ai dám chắc thời gian có thể tàn phá hết ký ức? Có những người đã quên hẳn… …và có những người vẫn còn nhớ.

- Tự dưng nói cưới xin, nghe không ổn lắm nhỉ? Thế mấy thằng người yêu cũ lại làm phiền cô à? – Tôi hỏi.

Linh lắc đầu cười:

- Không phải đâu. Từ lúc tốt nghiệp, mình không liên lạc gì với họ nữa. Quên rồi!

Và thế là chúng tôi bắt đầu nói chuyện về những anh chàng từng đi ngang qua cuộc đời Linh. Chuyện về bọn họ, tôi đã nghe em kể ít nhiều, cũng có vài chuyện tôi chưa nghe bao giờ. Mà thực ra tôi chẳng quan tâm lắm, bởi những cuộc tình qua lời kể của chị em thường rất rối rắm và mù mịt, hiểu được 50% là giỏi lắm.

À, bạn đang thắc mắc về câu hỏi của tôi phỏng? Đúng như bạn nghĩ đấy, trong số “mấy thằng người yêu cũ” của Linh không có tôi. Suốt những năm tháng đại học, tôi chỉ đóng vai phụ trong câu chuyện của Linh. Bạn nhớ chuyện cổ tích chứ? Trong chuyện cổ tích, bên cạnh nàng công chúa luôn có một gã hề mua vui. Công chúa không bao giờ yêu gã hề mà chỉ đi tìm tình yêu với chàng hoàng tử bạch mã ở phương xa. Thứ tình yêu tuyệt đẹp ấy mới là điều mà độc giả muốn thấy, ai thèm quan tâm gã hề kia nghĩ gì chứ? Bạn có giống tôi – một gã hề luôn chạy theo nàng công chúa của mình không?

* *

Chiếc mũ len Opeth như một chất keo gắn kết tôi và Linh. Tối hôm ấy, chỉ sau cuộc dạo bộ quanh hồ vài tiếng, tôi chat Yahoo! với Linh cả tiếng đồng hồ; không bạn bè, không game, không cả Sasha Grey. Trong ít phút ngắn ngủi, tôi vạch ra hàng đống kế hoạch đi chơi Tết với Linh nhưng khổ nỗi em đã kín lịch. Hôm giao thừa thì em đi chơi với bạn, mùng 2 Tết đi với bạn (tổ cha lũ bạn luôn ngáng đường), mùng 3 Tết đi cùng gia đình. Tôi có cảm giác em như minh tinh màn bạc được săn đón khắp nơi (mà cũng phải, em là nhân vật chính của câu chuyện này mà). Xê đi chuyển lại mãi lịch hẹn, em cũng đồng ý đi chơi với tôi vào mùng 5 Tết. Chỉ hai đứa đi, tuyệt đối không có sự hiện diện của người thứ ba.

- Mà Tùng rủ mình đi đâu thế?

- Đi chùa.

- Tùng mà đi chùa á? Chuyện lạ! ^^ Nhưng mà chùa nào thế?

- Vài ba cái chùa… ờ, Chùa Hà? Được không?

- Chùa Hà á? Sao lại là chùa Hà!

- Tại tôi thích thế! >:)

- Điên quá! =))

Với những người chưa biết thì chùa Hà là một ngôi chùa khá nổi tiếng ở Hà Nội, nơi đây cầu duyên thiêng vô cùng. Ấy là dân tình đồn đại thế, còn tôi tin rằng đi cầu duyên mà muốn thiêng thì trước hết mặt tiền của bạn phải đẹp. Chứ mặt tiền không đẹp thì cầu tới mục thất, như tôi chẳng hạn! “Con lạy chín phương trời con lạy mười phương phật cho con có bạn gái, miễn sao cổ đừng nặng hơn con ba chục cân hơi là được” – đó, tôi chỉ cầu vậy thôi mà suốt hai năm đại học vẫn chưa biết mùi gái. Tuy nhiên, lòng tôi đầy hy vọng rằng chuyến du xuân này sẽ giúp nguyện cầu của mình trở thành hiện thực. Chư thần hỡi, đợi mùng 5 nhé, xin các ngài chứng giám, à nhầm, phù hộ giùm con!

Song mấy hôm sau, đùng một cái bố mẹ bắt tôi về quê. Gia đình tôi tuy không phải dân Hà Nội chính gốc nhưng đã chuyển lên đây sinh sống từ lâu, đại khái là trước hồi tôi sinh ra. Mọi năm, bố tôi thường chỉ về quê khoảng một hai ngày rồi lên. Nhưng kể từ năm ấy, ông cụ ra lệnh mỗi dịp Tết, cả nhà phải về ít nhất ba ngày. Ông cụ sắp về hưu nên đã tính chuyện dưỡng già ở quê hương. Ông cụ khoái, còn tôi không thích, bởi những ngày ở quê trùng vào ngày Tết, còn đâu thời gian đi chơi với Linh nữa hở giời?!

Ban đầu, tôi phản đối kịch liệt nhưng mẹ lại ủng hộ bố. Cụ bà nói:

- Mày phải về quê! Họ hàng anh em ở đấy, không về thì đi đâu? Mai sau chúng tao chết đi thì chôn ở đấy, mày phải về mà thắp hương rồi trông coi nhà cửa chứ? Ông tưởng ông dân Hà Nội á? Nhà quê lõ đít ra con ạ!

Đề xuất Tiên Hiệp: Nhân Đạo Chí Tôn
BÌNH LUẬN