Chương 615: Lời cuối truyện!

Lời cuối truyện!

Mỗi lần hoàn thành một bộ truyện đều là một lần ly biệt, đã toàn tâm toàn ý đắm chìm vào câu chuyện, coi nhân vật như người thân, bạn bè, đột nhiên phải bước ra trở về với thực tại, sau này khó lòng gặp lại, trong lòng thật sự không nỡ.

Lúc viết xong "Thế Tử" đã không nỡ, quyển sách này cũng vậy, A Quan đã mấy lần phân vân, có nên tiếp tục mở bản đồ mới, câu giờ từ từ, cứ thế viết đến thiên hoang địa lão không.

Nhưng câu chuyện phải có đầu có cuối, nếu không sẽ không thể trọn vẹn, mở bản đồ mới hay viết lung tung chỉ hủy hoại tất cả, cho nên quyển sách này vẫn phải viết cho xong, không chắc là tốt nhất, nhưng A Quan thật sự đã cố gắng hết sức mình.

Quyển sách này A Quan bắt đầu chuẩn bị từ tháng Bảy năm 22, viết đến hôm nay đã gần hai năm, một ngày trong truyện cũng là một ngày ngoài đời thực, trong khoảng thời gian đó vì lý do sức khỏe, đã gặp rất nhiều trắc trở, viết lách vô cùng khó khăn, vốn tưởng rằng sau khi viết xong ba chữ (toàn thư hoàn), sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy mờ mịt, không vui nổi chút nào, dường như đã đánh mất thứ gì đó, ngồi đây ngẫm lại kỹ càng, mới phát hiện ngày hoàn thành truyện, là ngày tôi nói lời tạm biệt với hai năm cuộc đời đã qua, nói lời tạm biệt với vô số nhân vật đã cùng tôi trải qua mỗi ngày, và thứ chào đón A Quan là áp lực ba mươi tuổi chưa lập gia đình, sự cô đơn không có bạn bè ngoài đời thực, và nỗi lo lắng không biết thành tích của quyển sách tiếp theo sẽ ra sao, căn bản không có gì đáng để vui mừng.

Nếu có lựa chọn, A Quan thậm chí muốn ở trong sách cả đời để không phải đối mặt, nhưng câu chuyện luôn phải có một kết thúc, viết xong rồi thì không thể viết tiếp được nữa, còn về việc viết xong nhân vật chính rồi lại viết về con cái, viết xong con cái rồi lại viết về cháu chắt, viết về một nhân vật từ lúc sinh ra đến lúc chết đi, không để lại bất kỳ không gian tưởng tượng nào, ngược lại chẳng có ý nghĩa gì.

Vẫn là câu nói cũ, mở đầu không phải là điểm bắt đầu của câu chuyện, kết thúc cũng không phải là điểm cuối cùng, một quyển sách chỉ là một phần đặc sắc trong toàn bộ câu chuyện, cho nên hôm nay vẫn là hoàn thành rồi.

Nhưng bất kể thành tích tốt hay xấu, quyển sách này cũng giống như mấy quyển trước, đều đã cùng A Quan trải qua một khoảng thời gian rất hoàn mỹ, không để lại tiếc nuối là đã mãn nguyện rồi, sách không thể nào hoàn hảo thập toàn thập mỹ, nhưng hy vọng mọi người cũng không có quá nhiều tiếc nuối.

A Quan viết sách, là để các nhân vật được ghi nhớ, dù sao được ghi nhớ mới là sống, không được ghi nhớ thì chỉ là một cái tên, hy vọng qua quyển sách này mọi người lại nhớ thêm được vài nhân vật nữa.

Về việc khi nào ra sách mới, A Quan thật ra bây giờ đang lên ý tưởng, thậm chí chỉ mong được cầm bút ngay lập tức, nhưng sức khỏe thật sự không cho phép nữa.

Ở nhà suốt bốn năm, quanh năm ngồi một chỗ không vận động, bây giờ leo cầu thang cũng thở hổn hển, thật sự không thể trụ được việc viết sách trong thời gian dài, phải nghỉ ngơi một thời gian.

Ngoài ra, A Quan thật sự chỉ đọc "Kiếm Lai", "Tuyết Trung", "Ở Rể", viết thế nào cũng không thoát khỏi cái bóng của ba quyển này, phải xem thêm nhiều sách mới bây giờ để bổ sung học hỏi, nếu không cũng không có gì để viết nữa.

A Quan không rõ sẽ nghỉ ngơi bao lâu, A Quan ngoài đời không có mấy bạn bè, không gõ chữ thì chỉ có thể chơi game, nhưng cảm giác sung sướng mà chơi game mang lại, không bằng một phần mười của việc viết sách, căn bản không cai được, có lẽ một hai tháng là lại lên cơn nghiện.

Nhưng bắt đầu một quyển sách thì dễ, muốn viết hay và viết cho xong thì rất khó.

Quyển "Thế Tử", đã giúp A Quan từ tầng lớp đáy xã hội không có gì trong tay, liều một phen, trở thành một người bình thường có thể tự nuôi sống bản thân, thậm chí sống tương đối khá giả.

Còn quyển "Nữ Hiệp" này, đã giúp A Quan trở thành một trong Thập Nhị Thiên Vương, còn nhận được Bách Minh, ký được hợp đồng Đại Thần mà lúc mới viết sách ngày đêm mơ tưởng, xem như là hai quyển sách quan trọng nhất của A Quan.

Bây giờ đi đến bước này, muốn tiến xa hơn nữa, rõ ràng là rất khó rồi, cho nên quyển sách tiếp theo phải lên ý tưởng thật kỹ, không nói là tiếp tục đi lên, ít nhất cũng không thể để mọi người quá thất vọng, phải không.

Về nội dung quyển sách tiếp theo, có lẽ sẽ là thế giới phía sau ngọn núi, nhưng sẽ không có liên quan lớn đến quyển sách này, nhiều nhất chỉ nhắc đến một câu.

Nhưng đề tài thì cũng không nói trước được, có thể một ngày nào đó linh cảm chợt đến, mở ra quyển sách gì cũng đều có khả năng.

Là một tác giả, mọi thứ nên được thể hiện trong tác phẩm, A Quan nói quá nhiều thật ra cũng không có ý nghĩa gì.

Cảm ơn những bạn đọc từ "Tiêu Dao Tiểu Đô Đốc" đã luôn đồng hành cùng A Quan đến hôm nay, cũng cảm ơn những người bạn mới đến với quyển sách này, đã ủng hộ A Quan gần hai năm, cảm ơn đội ngũ vận hành đã giúp A Quan quản lý group bạn đọc một cách ngăn nắp, cũng cảm ơn vô số bạn đọc đã giúp A Quan sửa lỗi chính tả, và càng cảm ơn sự bao dung của mọi người đối với việc quyển sách này liên tục xin nghỉ.

A Quan không chắc đã làm tốt nhất mọi thứ, nhưng mỗi quyển sách thật sự đều đã dốc hết toàn lực, hy vọng quyển sách tiếp theo, mọi người vẫn còn ở đây.

Chúng ta giang hồ tái kiến!

(Hết chương này)

【Phiền bạn nhấp tay một chút, chia sẻ trang web này lên Facebook, như vậy chúng tôi mới có thể tiếp tục hoạt động】

Đề xuất Đồng Nhân: Toàn Chức Pháp Sư Dị Bản
Quay lại truyện Nữ Hiệp Chậm Đã
BÌNH LUẬN