Chương 86: Phong Ba Côn (Canh ba)

Bên ngoài Thích Kiếm Đường lặng ngắt như tờ, bầu không khí từ giương cung bạt kiếm của hai nhà đối đầu, biến thành sự im lặng quỷ dị.

Chu Hoài Lễ chắp hai tay sau lưng, nhìn đứa con trai cực kỳ coi trọng, ôm ngực được môn đồ dìu đi, đáy mắt có chấn nộ, nhưng nhiều hơn là sự kinh nghi đối với thực lực của Dạ Kinh Đường.

Tam Tuyệt Tiên Ông Quảng Hàn Lân, thấy Chu Hoài Lễ chần chừ không nói, suy nghĩ một chút nói:

"Đoản binh đối trường thương, cho dù cùng đẳng cấp, phần thắng cũng mong manh. Võ nghệ này của Diệp Thiếu chủ, lão phu lên sân khấu cũng chưa chắc chiếm được lợi, trận này... Chu chưởng môn có cái nhìn thế nào?"

Hiên Viên Hồng Chí và Chu gia đã bàn xong chuyện chia chác bến tàu Thanh Giang, Chu gia nếu nhận thua, vậy thì cả hai nhà đều dã tràng xe cát, cân nhắc một chút, chen lời nói:

"Vũ Hoa thiên phú bất phàm, mấy tháng chưa gặp mặt, e rằng lại có tinh tiến, đã tới rồi, hay là cứ đánh một trận đi."

Chu Hoài Lễ nhìn về phía Kiếm Vũ Hoa:

"Vũ Hoa."

Kiếm Vũ Hoa kiến thức được nội tình của Dạ Kinh Đường, biểu cảm có ngạc nhiên, nhưng không hề thất sắc.

Thấy tất cả các tiền bối giang hồ nhìn qua, Kiếm Vũ Hoa không nhanh không chậm đi xuống bậc thang, nhìn bội kiếm trong tay:

"Thứ như kiếm, đánh lôi đài với người ta đúng là chịu thiệt."

Dạ Kinh Đường bình thản nói: "Cần ta gọt bớt một khúc côn không?"

"Ta không chiếm hời của Diệp huynh, Diệp huynh võ nghệ siêu phàm, tại hạ tự nhiên khâm phục, có điều ta thân là võ phu, không thích được người ta nhường nhịn, vẫn muốn kiến thức Bá Vương Thương đàng hoàng của Diệp huynh."

"Hửm?"

Lời này vừa nói ra, mọi người bên hồ đều ngẩn ra, tiếng ồn ào nổi lên bốn phía, tóm lại ý tứ đại khái là — Người ta cầm Tề Mi Côn ngươi còn chưa chắc phá được chiêu, thật sự dùng trường thương đánh lôi đài, ngươi có thể sống qua một hiệp?

Kiếm Vũ Hoa không hề để ý những lời la ó này, cổ tay khẽ rung, ném ba thước thanh phong cho con cháu Chu gia phía sau:

"Chuyện của ta, chư vị chắc hẳn đều biết, năm kia mới bái sư Chu gia, học kiếm tính toán đâu ra đấy chưa được hai năm, không có cách nào thể hiện tinh túy của Chu gia kiếm. Trận chiến hôm nay, liên quan đến thanh danh Chu gia, ta đã xuống sân rồi, thì phải toàn lực ứng phó. Chư vị chắc không để ý, ta dùng bản lĩnh tích lũy của mình, so chiêu với Diệp huynh chứ?"

Mọi người nghe thấy lời này, yên tĩnh hơn đôi chút.

Kiếm Vũ Hoa xuất thân du hiệp giang hồ, nhưng trước kia danh tiếng không lớn, đến Chu gia mới nổi lên, bọn họ còn thực sự không biết Kiếm Vũ Hoa có bản lĩnh giang hồ gì.

Về phần đổi binh khí, mọi người ngược lại không có ý kiến gì.

Dù sao Hồng Hoa Lâu nổi danh nhờ thương pháp, nhưng quyền pháp của Tống Trì, chưởng công của Trần Nguyên Thanh, cũng chấn động một phương.

Dạ Kinh Đường dùng thương đánh không lại đổi dùng quyền pháp, cũng là bản lĩnh thực sự của bản thân, người ngoài không nói được gì.

Dạ Kinh Đường thấy Kiếm Vũ Hoa nói lời này, ngược lại nảy sinh hứng thú:

"Đã lên đài đối lũy, tự nhiên phải đánh cho tâm phục khẩu phục, ngươi có bản lĩnh gì, cứ việc lấy ra là được."

Kiếm Vũ Hoa lộ ra một nụ cười, giơ tay ngoắc ngoắc:

"Tề Mi Côn của Diệp huynh, thanh thế cương mãnh, lực đạo quả thực lớn, nhưng Tề Mi Côn không phải dùng như vậy."

"Hả?!"

Lời này vừa nói ra, toàn trường xôn xao.

Vừa rồi Dạ Kinh Đường đã đủ ngông cuồng rồi, không ngờ Kiếm Vũ Hoa lên đài, mở miệng chính là muốn dạy Dạ Kinh Đường dùng côn, khẩu khí này hoàn toàn có thể chọc thủng trời.

Chiết Vân Ly đang âm thầm quan sát trên tầng hai, lập tức bực bội:

"Tên này không có mắt hay sao? Kinh Đường ca bá đạo như vậy, còn dạy Kinh Đường ca dùng Tề Mi Côn, hắn xứng sao?"

Võ nghệ Lạc Ngưng dù sao cũng cao hơn, mày liễu nhíu chặt:

"Dạ Kinh Đường học thương ước chừng mới hơn nửa tháng, nền tảng vững chắc, nhưng kỹ pháp còn chưa đuổi kịp thương bổng Tông sư, 'Côn sợ lão lang', nếu Kiếm Vũ Hoa từ nhỏ học là côn pháp, thật sự có thể chịu thiệt."

Chiết Vân Ly thấy thế, lại trở nên căng thẳng.

Dạ Kinh Đường cũng không ngờ khẩu khí đối phương lớn như vậy, lập tức cũng không dài dòng, ném Tề Mi Côn trong tay cho Kiếm Vũ Hoa:

"Các hạ luyện kiếm chưa được hai năm, ta luyện thương cũng không tính là lâu. Hy vọng các hạ đừng làm ta thất vọng."

Mọi người bên hồ, ôm thái độ hoài nghi với câu nói này, dù sao nhìn thanh thế của Dạ Kinh Đường, nói bắt đầu luyện thương từ ba tuổi cũng không lạ.

Có điều 'tháng côn năm đao một đời thương', Dạ Kinh Đường nhìn khí độ ước chừng hai mươi trên dưới, luyện mười bảy năm, trên một đạo thương pháp quả thực không tính là quá lâu.

Trần Nguyên Thanh thấy Chu gia khẩu khí rất lớn, cũng không ném lên một cây Tề Mi Côn nữa để Dạ Kinh Đường tự rước lấy nhục, lấy ra một cây trường thương bọc vải đen, ném về phía Dạ Kinh Đường.

Dạ Kinh Đường giơ tay đón lấy, không nhanh không chậm cởi vải đen ra, lộ ra trường thương đen tuyền toàn thân.

Thương này tên là 'Hắc Lân', dài hai mét ba, mũi dài một thước ba tấc, xếp thứ tám trong 'Thập đại danh thương' được giang hồ liệt kê, do Tiêu Sơn Bảo Giang Châu đúc vào những năm tiền triều, vốn tặng cho triều đình Đại Yến, Hoàng đế Đại Yến khi đi săn thường xuyên mang theo, sau khi mất nước thì lưu lạc giang hồ, được Hồng Hoa Lâu thu vào trong túi.

Các danh túc giang hồ tại trường, nhìn thấy cây danh binh cấp truyền thuyết này, ánh mắt đều lộ ra vài phần nóng bỏng.

Dạ Kinh Đường hai tay cầm thương, tay phải nắm đuôi thương, tay trái đỡ thương, hai chân trước sau trượt ra, dùng 'Băng thương thác đỉnh thức' mở thế, thân hình vững như núi cao:

"Mời."

Kiếm Vũ Hoa tay cầm Tề Mi Côn thu về bên hông, đầu côn hướng về phía trước, tư thái ổn định, vững chắc, khí thế cả người đều xuất hiện biến hóa, giống như cây tùng xanh không ngã.

Vù ~~~

Trước Thích Kiếm Đường yên tĩnh trở lại, mọi người theo bản năng nín thở, sắc mặt ngưng trọng.

Thương côn quá nửa chiêu thức tương thông, lấy thương đối côn, mỗi bên có sở trường riêng, thắng bại toàn xem tạo nghệ cao thấp của đôi bên.

Kiếm Vũ Hoa chỉ riêng khí thế khởi thế, đã ngang sức ngang tài với Dạ Kinh Đường vừa kinh diễm mọi người, phen giao thủ này, e rằng không đơn giản.

Rào rào...

Thủy triều vỗ vào bờ, hai người cầm trường binh đối đầu.

Ánh mắt Kiếm Vũ Hoa chuyên chú mà bình tĩnh, hai tay khẽ rung, Tề Mi Côn phát ra một tiếng nổ vang:

Bốp —

Tiếp đó từng bước ép sát, đè về phía trước.

Dạ Kinh Đường không hề chủ động xuất kích, đổi thành thế khởi thủ bình trát (đâm thẳng), toàn thần quán chú quan sát bước chân của Kiếm Vũ Hoa.

Cộp cộp...

Rất nhanh, đầu côn của Kiếm Vũ Hoa, đã sắp tiếp xúc với mũi thương đen tuyền.

Khoảng cách này là điểm mấu chốt khi trường binh giao thủ, bình thường mà nói, ai có thể ra tay đè lên trên, kẻ đó chiếm 'Sinh môn', ngược lại là 'Tử môn'.

Các danh túc giang hồ trước đường, đều nhìn chằm chằm vào biến hóa rất nhỏ của hai người, muốn nhìn ra chi tiết trước.

Nhưng đáng tiếc là, hai người trên đài, hoàn toàn không đánh theo lối mòn giang hồ bình thường.

Kiếm Vũ Hoa ngay khi binh khí hai bên sắp tiếp xúc, hai cánh tay chấn mạnh:

Bốp —

Âm thanh giống như sấm sét giữa trời quang, thanh thế đoạt người, gần như chói tai.

Trường côn phát lực trong tấc thước, lại ngạnh sinh sinh đánh mũi thương của Dạ Kinh Đường văng xa ba thước, nếu đổi lại là người bình thường, e rằng cái này đã bị đánh cho binh khí tuột tay.

Kiếm Vũ Hoa một đòn đắc thủ, thân hình bạo khởi, bước ra một bước dài về phía trước, trường côn trong tay không tiếng động điểm tới, lấy thẳng yết hầu Dạ Kinh Đường.

Giữa hai chiêu không hề có khe hở, tốc độ nhanh đến mức chỉ có thể thấy tàn ảnh thân côn.

Mọi người bên hồ nhìn thấy thế khởi thủ không thể tin nổi này, đáy mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Vài vị tiền bối giang hồ kiến thức rộng rãi, trong đầu lóe lên một danh từ giang hồ đã sớm xa lạ — Phó gia Phong Ba Côn!

Phong Ba Côn là côn pháp trấn môn của tướng môn Tây Bắc tiền triều, suốt một triều đại Đại Yến, đều là tuyệt học đứng đầu trong công phu thương bổng, nổi tiếng với sự xuất kỳ bất ý, thanh thế như sấm.

Theo kinh nghiệm của người giang hồ tại trường, Thiếu chủ Hồng Hoa Lâu không kịp đề phòng gặp phải chiêu này, xác suất lớn bị một đòn chế địch, căn bản không kịp trở tay.

Nhưng ngay sau đó, ánh mắt của các danh túc giang hồ tại trường đều đồng loạt chuyển thành kinh ngạc!

(Hết chương này)

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Tướng
Quay lại truyện Nữ Hiệp Chậm Đã
BÌNH LUẬN