Chương 288: Xích Thành Phường

Đường đến Xích Thành Sơn uốn lượn qua tầng tầng lớp lớp mây mù, lộ trình xa xôi hiểm trở. Lưu Tiểu Lâu dựa vào thuật phi hành và linh dược tích trữ, suốt mấy ngày đêm không hề chợp mắt. Tâm cảnh chàng lúc này chỉ còn duy nhất một nỗi niệm: Trúc Cơ. Mọi hiểm nguy, mọi truy đuổi đều đã tạm gác lại phía sau.

Phường thị Xích Thành tọa lạc dưới chân núi, không quá rộng lớn nhưng lại phảng phất vẻ cổ kính, lạnh lẽo khác thường. Những dãy cửa hàng san sát nhau được xây bằng đá màu đỏ son, tựa hồ ẩn chứa hỏa khí ngút trời. Khách bộ hành phần lớn đều là tu sĩ, kẻ bước đi vội vã, người lại dừng chân trầm tư, bầu không khí luôn căng như dây đàn.

Lưu Tiểu Lâu thu liễm khí tức, khoác lên mình bộ y phục giản dị nhất, hòa vào dòng người. Chàng biết rõ, nơi đây là một trong số ít địa điểm trong vùng có khả năng xuất hiện cơ duyên Trúc Cơ Đan. Chợ đen Nhạc Dương đã thất bại, chàng không thể để lỡ bất kỳ manh mối nào tại vùng núi lửa này.

Chàng tìm đến một quán trà nhỏ nằm khuất sau góc phố, gọi một ấm linh trà rẻ tiền, lắng nghe những lời đàm tiếu vô thưởng vô phạt của các tu sĩ xung quanh. Mục đích chính là tìm hiểu xem gần đây, liệu có vị Luyện Đan sư nào đến Xích Thành, hay có lô linh dược hiếm nào được bày bán công khai.

Tin tức về Trúc Cơ Đan quý giá như vàng ròng, không dễ dàng gì lọt vào tai kẻ ngoại lai. Lưu Tiểu Lâu kiên nhẫn ngồi đó, đôi mắt lạnh lùng quét qua từng gương mặt, chờ đợi một tia hy vọng lóe lên trong màn đêm vô tận của tu tiên giới.

Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Nhất Danh Sách
BÌNH LUẬN