Chương 434: Mộng
Câu chuyện sau đó, quả nhiên ăn khớp với những điều Lưu Tiểu Lâu đã suy đoán về lão Hồ Đố. Sau khi thành công luyện đan, lão cảm thấy vô cùng kích động, bèn đi đi lại lại trong Đan phòng Vân Đài. Vô tình, lão đụng đổ một giá đan, làm lộ ra cơ quan hốc tối, mở ra mật trì chôn giấu linh đan phía dưới.
Đây là một bí thuật nhỏ bé của Thiên Mỗ Sơn, được truyền thừa mấy trăm năm, ngoại nhân không hề hay biết. Quyết khiếu này là việc đục vài lỗ nhỏ bên cạnh mật trì, gọi là đan trì, dùng để tàng trữ linh đan vừa mới luyện thành. Linh đan được ôn dưỡng một thời gian, ít nhất một tháng, nhiều nhất nửa năm, sau khi lấy ra thì phẩm tướng và đan hiệu đều tăng lên. Lão Hồ Đố may mắn phá vỡ bí mật này, đồng thời tìm thấy những bình linh đan đang được ôn dưỡng trong trì.
Trong đó có sáu viên Dưỡng Tâm Đan, ba viên Hộ Mạch Đan, hai viên Hổ Cốt Hoàn, hai viên Tẩy Tủy Đan, cùng một viên Trúc Cơ Đan vô giá.
Lão Hồ Đố trăn trở, nhưng cuối cùng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ của Trúc Cơ Đan. Lão quyết tâm mang theo đan dược rồi cao chạy xa bay.
Nhưng khi thử thoát thân, lão mới biết rằng muốn mang theo đan dược rời khỏi Đan phòng Vân Đài là điều không hề dễ dàng. Ra vào Vân Đài không thành vấn đề vì có lệnh bài của quản sự. Song, chỉ cần trên người lão mang theo linh đan, pháp trận thủ hộ lập tức phát cảnh báo.
Trong chớp mắt, Vân Đài lóe lên ánh sáng, tiếng cảnh báo rít dài. Lão Hồ Đố không chỉ bị trận pháp nhốt lại trong Vân Đài, mà còn bị đám quản sự nghe tin kéo đến bao vây.
“Nhưng ta nghe nói ngươi đã mang đan lẩn trốn rồi mà, chẳng lẽ lời đồn là giả? À... Ta đã hiểu!” Lưu Tiểu Lâu chỉ thẳng vào lão: “Ngươi, tặc đạo mày rậm mắt to, hóa ra vẫn là người của Thiên Mỗ Sơn. Ngươi hiện tại đang vì Thiên Mỗ Sơn làm việc! Cái Kiềm Linh Đan Phường chó má này, chẳng qua là Thiên Mỗ Sơn mở thêm một nơi, đổi tên đổi họ để che mắt thiên hạ! Ngươi cuối cùng vẫn phản bội Ô Long Sơn ta!”
Lão Hồ Đố lập tức giận dữ: “Tiểu Lâu ngươi đừng có bôi nhọ người trong sạch! Ta làm việc cho Thiên Mỗ Sơn khi nào? Ta lúc ấy đã trốn thoát!”
“Ngươi trốn thoát được? Ta cười rụng răng hàm!”
“Cũng là một sự trùng hợp khéo léo. Nhậm quản sự sau khi đoàn tụ với gia đình thì quay trở lại. Đúng lúc ta xúc động trận pháp, hắn là người đầu tiên đến Vân Đài, liền lập tức đóng trận pháp lại. Lúc đó có hơn mười đệ tử khác kéo đến, Nhậm quản sự đã giải thích với họ rằng dùng ta để khảo thí xem trận pháp có mất đi hiệu lực hay không, rồi khuyên đám người kia lui đi. Lão đạo ta mới từ cõi chết quay về.
Sau đó, Nhậm quản sự hỏi ta cầm linh đan gì, ta liền nhận tội, nói rằng ta đã luyện ba viên Dưỡng Tâm Đan và muốn mang chúng đi. Hắn kiên quyết không đồng ý, ta liền cứng rắn bỏ đi, hắn vẫn dây dưa đuổi theo ta xuống tận chân núi. Ta đành phải giao lại ba viên Dưỡng Tâm Đan kia cho hắn.”
“Vậy là, Trúc Cơ Đan đã bị ngươi mang ra ngoài?”
“Đúng vậy. Ta lúc ấy chẳng màng chuyện gì khác, hống cho họ Nhậm phải lui, rồi vắt chân lên cổ mà chạy, thật sự là hoảng hốt bạt vía. Lúc đó ta còn vô tình làm bị thương một đệ tử Lư thị đang tuần tra dưới núi vì hắn ngăn cản ta, thật đáng buồn cười! Ta chạy thêm năm mươi dặm nữa mới phân biệt được phương hướng, phát hiện mình đang trốn về phía Đông, nên vội vàng chuyển hướng, vòng qua phía Nam rồi đi về Tây, một mạch chạy trốn vào vùng Tây Nam Kiềm.”
“Thì ra là vậy. Nói như thế, Kiềm Linh Đan Phường thật sự là một đan phường khác?”
“Không sai. Trong vùng Kiềm có ngọn Kiềm Linh Sơn, nơi đó có một tiểu đan tông gọi là Kiềm Linh Đan Tông. Tông này rất nhỏ, tổng cộng chỉ khoảng mười người, có bốn vị đan sư. Lão đạo ta ở đó cũng chẳng có đường nào khác, nơi đất lạ quê người, ăn cướp thì không ăn cướp được gì, nghe nói có một đan tông như vậy liền lên núi gia nhập, ngồi vào ghế xếp thứ năm.”
“Sao lại nhập bọn? Lại còn ghế xếp thứ năm? Đó không phải là đan tông sao?”
“Khụ, Tiểu Lâu ngươi không phải người ngoài, ta sẽ nói rõ. Trong Kiềm Linh Đan Tông này, lão đạo ta luyện đan là tốt nhất, ngươi nên biết. Bốn vị luyện đan khác, hiệu quả thế nào thì không dễ nói, chỉ là chiếm một chỗ ăn không chết mà thôi. Thủ đoạn bán đan của bọn họ thì vô cùng bất chấp, còn không bằng Ô Long Sơn ta ngày xưa!”
“Ngươi không phải bái ở môn hạ Đại đan sư Vu Bá Dương sao?”
“Vu Bá Dương đúng là có người này, hắn là em rể của đại đầu lĩnh chúng ta. Cái tên này hắn lấy được rất tốt, lúc lão đạo ta vừa mới lên núi, nghe thấy danh tự của hắn, liền dâng thượng sách với mấy vị chủ nhà, tôn hắn làm Đại đan sư trong vùng Kiềm. Cho nên lấy hắn ra để nói chuyện, trên thực tế thì chó má không phải. Ngươi khoan hãy nói, dùng mánh lới này của hắn, rất nhiều việc buôn bán đều làm ăn trôi chảy.”
“Quả thực rất tốt, ngay cả ta cũng bị dọa. Nhưng lão Hồ Đố ơi lão Hồ Đố, ta nên nói ngươi là gan lớn, hay là lợi ích huân tâm đây? Sao ngươi dám quay về? Nơi này tuy không phải Thiên Mỗ Sơn, nhưng Thiên Mỗ Sơn lại chiếm đầu to!”
“Ta đương nhiên biết. Ngay từ đầu ta đã không nghĩ đến chuyện quay về, chỉ là đầu năm nay trở lại một chuyến...”
“Ngươi trở về làm gì?”
“Tiểu Lâu, những năm đó ngươi cũng không ở Ô Long Sơn, đã đi nơi nào?”
“... Phương Nam... Thập Vạn Đại Sơn... Ba Trung... Lĩnh Nam...”
“Ngươi ở bên kia tốt đẹp như vậy, vì sao lại trở về?”
“...”
“Ta cũng nhớ nhà... Ta mười sáu tuổi đã vào Ô Long Sơn, giúp đỡ lão sư xây dựng đạo quán, ngay cả Hồ Lô Khẩu kia. Hai năm ta ở vùng Kiềm, mỗi đêm khi tĩnh tọa, nhắm mắt lại, tất cả đều là bóng hình bọn họ...”
“Không đúng... Lão đạo ngươi...”
“Tiểu Lâu đừng chê cười ta, lão đạo là người nặng tình nghĩa cũ...”
“Không đúng, lão đạo ngươi mới năm mươi hai tuổi sao? Nhìn không hề giống! Ta nhớ được lão sư trước kia nói về ngươi, bảo ngươi có bảy, tám mươi tuổi, là bảy, tám mươi của mười năm trước kia...”
“Nói bậy! Năm đó lão sư ngươi cùng ta không hợp nhau, cho nên luôn nói xấu ta! Tiểu Lâu ngươi không giống lão sư ngươi, ngươi là người hiểu rõ lý lẽ, đừng có học theo hắn!”
“Không đúng, lão Hồ Đố, con không nói sai lầm của cha, đồ không bóc khuyết điểm của sư. Ngươi trước mặt ta nói lão sư ta, có thích hợp không?”
“Tóm lại, chớ học lão sư ngươi, đồ tham hoa háo sắc!”
“Lão Hồ Đố ngươi hôm nay không thể không nói rõ ràng, sư phụ ta tham hoa háo sắc thì đã làm sao? Gây trở ngại chuyện gì của ngươi rồi?”
“Trương mụ trên Ô Sào Trấn năm đó ngươi có biết không?”
“Nhận biết chứ.”
“Hắn tuổi đã cao, biết rõ lão đạo ta thích Trương mụ, lại cứ muốn cùng ta tranh giành, mỗi lần đều tìm đến Trương mụ...”
“Không đúng, con mắt nào của ngươi trông thấy?”
“Hắn mỗi lần đều đi ngõ hẻm thứ hai của Ô Sào Trấn!”
“Không đúng, lão Hồ Đố, ngõ hẻm thứ hai không chỉ có Trương mụ, còn có Tình tỷ ngươi không biết sao? Hơn nữa Trương mụ còn lớn hơn ngươi mấy tuổi kia mà?”
“Hắn tuổi đã cao như vậy, Tình tỷ có thể coi trọng hắn sao? Hơn nữa chuyện này là chính miệng hắn nói với ta!”
“Lão Hồ Đố à, lão sư ta chỉ đùa ngươi mà ngươi cũng tin sao? Ngươi không đi hỏi Trương mụ à?”
“Chuyện này... Làm sao tốt để hỏi? Chỉ đùa một chút? Thật hay giả đây?”
“Được rồi, ngươi sau này có rảnh thì đi một chuyến Nhạc Dương đi. Có một số việc, chính miệng hỏi một chút thì tốt hơn, chết được minh bạch không phải sao?”
“Điều này... Cũng là đạo lý như vậy...”
“Cho nên ngươi trở về gặp được Hoàng Tiên, nàng cổ vũ ngươi mở đan phường?”
“Không sai. Có nàng giúp đỡ che lấp, ta chỉ cần ẩn giấu một chút, liền sẽ không xảy ra chuyện gì.”
“Vậy ngươi có biết không, Ô Long Sơn hiện tại là danh nghĩa của ai?”
“Nghe nói, Chương Long Phái đã ban Ô Long Sơn cho ngươi.”
“Vậy ngươi vì sao không lên núi tìm ta?”
“Tiểu Lâu, ta không muốn gây phiền toái cho ngươi. Hoàng Tiên nói với ta, ngươi bây giờ là chưởng môn tiểu tông được sáu nhà thừa nhận. Lão đạo ta chỉ là kẻ chạy trốn đang bị Thiên Mỗ Sơn truy nã, đi lên núi tìm ngươi sẽ mang đến phiền toái cho ngươi.”
“Ngươi hồ đồ!”
“Tiểu Lâu, ta là lão Hồ Đố, chứ không phải lão hồ đồ. Ta biết địa vị hiện tại của Tam Huyền Môn là giấc mộng mà bao nhiêu người siêng năng theo đuổi. Đó là giấc mộng của tổ sư nhà ngươi, là giấc mộng của Trịnh Tam Huyền, cũng là giấc mộng của Lưu Tiểu Lâu ngươi. Ta không thể hủy đi giấc mộng của ba đời người Tam Huyền Môn.”
Đề xuất Voz: Ngày hôm qua đã từng