Chương 886: Toàn nhờ thủ đoạn của trưởng lão
Chương 19: Toàn nhờ thủ đoạn của trưởng lão
Lữ Truyền Tiết hừ lạnh một tiếng, tà áo bào tung bay, thân hình tựa như đại bàng sải cánh, ngang nhiên lao thẳng vào trong màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy từ đường. Hắn vốn là tu sĩ Trúc Cơ, lại xuất thân từ danh môn đại phái, đối với những trận pháp nhỏ nhặt của hạng tán tu, hắn chưa bao giờ để vào mắt.
Vừa bước chân vào phạm vi trận pháp, cảnh tượng xung quanh lập tức biến ảo khôn lường. Sương mù cuồn cuộn như sóng trường giang, che lấp mọi tầm nhìn, khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào một cõi hư vô không lối thoát. Tân Thành Hối đứng bên cạnh, sắc mặt âm trầm đến cực điểm, một bên tai bị cắt đứt vẫn còn rỉ máu thấm đỏ vai áo, gã nghiến răng căm hận nói: “Lữ tiên sinh, xin hãy cẩn trọng, tiểu tử này quỷ kế đa đoan, không thể xem thường.”
Lữ Truyền Tiết cười dài một tiếng, giọng nói mang theo linh lực hùng hậu chấn động cả không gian, khiến màn sương rung động kịch liệt: “Chút tài mọn này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ? Phá nó có gì khó đâu!”
Lưu Tiểu Lâu đứng tại vị trí trận nhãn, sắc mặt bình thản đến lạ lùng, không một chút gợn sóng. Hắn khẽ lướt tay qua những lá cờ lệnh đang cắm trên mặt đất, cảm nhận từng luồng khí cơ đang luân chuyển nhịp nhàng. Phương Bất Ngại đứng sừng sững sau lưng hắn, thanh trường kiếm trong tay vẫn chưa tra vào vỏ, ánh mắt lạnh lẽo như băng sương nhìn về phía bóng dáng đang loay hoay tìm đường trong trận.
Nhị thúc công của Tân gia run rẩy đứng ở góc từ đường, nhìn cảnh tượng kinh tâm động phách trước mắt mà không khỏi bàng hoàng. Lão không ngờ rằng, vị chưởng môn trẻ tuổi của Tam Huyền Môn này lại có bản lĩnh bày ra đại trận uy lực đến thế. Phục Hậu đứng cách đó không xa, thái độ vẫn giữ vẻ trung lập lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía Lưu Tiểu Lâu đã thêm vài phần kiêng dè và suy ngẫm.
“Trận này... dường như không phải là trận pháp tầm thường của giới tán tu.” Phục Hậu thầm nghĩ trong lòng, ánh mắt gã lướt qua những đường nét tinh vi mà Lưu Tiểu Lâu đã bố trí.
Lữ Truyền Tiết liên tục tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, linh lực cuồng bạo đánh vào không trung, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy bể, không hề làm lay chuyển được trận pháp. Hắn bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, áp lực từ bốn phương tám hướng ép tới ngày một nặng nề, tựa như có ngàn vạn cân nặng đang đè nặng lên vai.
Lưu Tiểu Lâu khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút lạnh lẽo của kẻ nắm giữ thế trận trong tay. Hắn nhìn về phía Phương Bất Ngại, khẽ gật đầu. Đây chính là những thủ đoạn mà hắn đã dày công chuẩn bị từ trước, dựa vào những bí truyền của trưởng lão để lại, dù là tu sĩ Trúc Cơ nếu không am hiểu trận pháp cũng đừng mong dễ dàng thoát ra.
“Lữ tiên sinh, Phượng Hoàng Sơn này, không phải nơi muốn đến là đến, muốn đi là đi đâu.” Giọng nói của Lưu Tiểu Lâu vang lên giữa màn sương, hư ảo mà đanh thép, khiến Lữ Truyền Tiết không khỏi biến sắc.
Từng luồng linh khí trong từ đường bắt đầu khởi động theo một quy luật huyền bí, bao vây lấy Lữ Truyền Tiết và đám người Tân gia. Cuộc chiến tại Phượng Hoàng Sơn này, e rằng kết cục sẽ không đơn giản như những gì Lữ Truyền Tiết đã dự tính.
Tất cả những sự biến hóa này, đều nằm trong toan tính của Lưu Tiểu Lâu, toàn nhờ vào những thủ đoạn xảo diệu và thâm sâu mà hắn đã kế thừa. Màn sương mỗi lúc một dày, che khuất cả bầu trời, chỉ còn lại tiếng gió rít gào qua những kẽ hở của từ đường cổ kính.
Đề xuất Huyền Huyễn: Nữ Hiệp Chậm Đã