Chương 526: Hành Trình Vương Kỳ

Khu dân cư Hân Hinh, sân thượng.

Ninh Thu Thủy xách người đàn ông toàn thân đẫm máu lên đây, nhìn quanh bốn phía xác định không có nguy hiểm gì, sau đó mới lôi hắn đến một góc, cười nói với hắn:

“Ta muốn ra tay với Vương Kỳ, ngươi có thể cung cấp cho ta tiện lợi gì?”

Người đàn ông thở hổn hển nói:

“Ta có thể cung cấp lịch trình gần đây của Vương Kỳ, hắn sắp phải tiếp kiến một vị khách rất quan trọng!”

Nghe vậy, Ninh Thu Thủy lập tức nhướng mày:

“Thật hay giả?”

Người đàn ông ngẩng đầu nhìn Ninh Thu Thủy, vẻ mặt tràn đầy sự chân thành:

“Muôn phần là thật!”

“Lừa ngươi, cả nhà ta không được chết tử tế!”

Ninh Thu Thủy nghĩ ngợi một lát, nhìn người đàn ông hỏi:

“Ngươi là cô nhi phải không?”

Thớ thịt trên mặt gã đàn ông co giật, hắn cười khổ nói:

“Đại ca, huynh tin ta đi, cái mạng nhỏ của ta đang nằm trong tay huynh, ta lừa huynh thì có kết cục tốt đẹp gì chứ?”

Ninh Thu Thủy cười nói:

“Được, ta tin ngươi một lần. Ngươi nói cho ta biết lịch trình của Vương Kỳ, sau đó ta sẽ giam lỏng ngươi tại nhà một người bạn. Nếu ta giải quyết được Vương Kỳ, ngươi sẽ được sống.”

“Nếu ta chết, ngươi phải bồi táng cùng ta.”

“Ừm… còn cả người nhà của ngươi nữa, ta cũng sẽ đi điều tra. Hy vọng ngươi không phải là cô nhi thật.”

Khóe miệng gã đàn ông giật giật, không biết là vì đau đớn hay vì lý do nào khác.

Hắn im lặng một lúc lâu mới nhìn chằm chằm Ninh Thu Thủy trước mặt, hỏi:

“Đại ca… người được huấn luyện bài bản như huynh, chắc không phải là vô danh tiểu tốt đâu nhỉ?”

Ninh Thu Thủy vẻ mặt hứng thú:

“Chàng trai trẻ, nhãn lực cũng không tệ, thưởng cho ngươi một cây đinh.”

Phập!

Cây đinh cắm sâu vào xương ống chân của hắn. Gã đàn ông trợn trừng mắt, ngửa đầu định hét lên thì nghe Ninh Thu Thủy nói:

“Hét lên một tiếng, cây đinh tiếp theo sẽ cắm vào cổ họng ngươi.”

Gã đàn ông sợ hãi, lập tức ngậm miệng lại, cố gắng nén cơn đau vào trong.

“Không hỏi nữa, không hỏi nữa…”

Mặt hắn vừa méo mó vừa sợ hãi, nhìn cây súng bắn đinh trong tay Ninh Thu Thủy, trong đầu dần hiện lên một bóng hình đáng sợ.

Chẳng lẽ là gã trong truyền thuyết kia?

Hắn hít sâu một hơi, nói:

“…Tối mai lúc 9 giờ, Vương Kỳ sẽ đến ‘Đông Dương Dữu Tử Hải’ để tiếp kiến một vị quý khách. Ta không biết vị quý khách đó là ai, nhưng lịch trình của Vương Kỳ chắc chắn không sai. Tin này là do anh ruột ta nói, hắn chưa bao giờ lừa ta.”

“Thế nhưng, mỗi lần Vương Kỳ ra ngoài đều mang theo rất nhiều bảo tiêu được huấn luyện bài bản. Trên người những bảo tiêu này còn có nhiều vũ khí tinh nhuệ, một phần đến từ quân đội, người thường không thể nào có được. Đại ca, nếu huynh định động tới Vương Kỳ thì nhất định phải tìm người đi cùng, một mình đi… thuần túy là nộp mạng!”

Để giữ mạng, gã đàn ông cũng chẳng màng tới lời thề độc đã phát hay thỏa thuận bảo mật đã ký trước kia.

Trải qua chuyện vừa rồi, hắn đã nhìn rất rõ, kẻ trước mắt này thuần túy là một ác quỷ giết người không chớp mắt. Muốn sống sót, khả năng duy nhất chính là tìm cách giúp gã giết chết Vương Kỳ!

Còn những chuyện khác có thể từ từ bàn lại sau, mạng mà mất rồi thì còn lại gì nữa.

Ninh Thu Thủy quan sát kỹ hắn một lúc lâu, sau khi xác nhận hắn không nói dối mới gọi một cuộc điện thoại.

Cuộc điện thoại này là gọi cho Vương Hoan.

Sau khi kết nối, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói quen thuộc:

“Thu Thủy, có chuyện gì?”

Ninh Thu Thủy cười nói:

“Đội trưởng, giúp một việc.”

“Việc gì?”

“Giữ một người. Nếu ngày mai tôi không đến tìm anh, anh hãy giết hắn và cả nhà hắn.”

“?”

“Không vấn đề gì chứ? Anh đã nói, có vấn đề gì thì cứ tìm anh bất cứ lúc nào.”

“Ừm… Cậu đang ở đâu, tôi qua đó trước, tình hình cụ thể cậu nói lại với tôi sau.”

Ninh Thu Thủy kể sơ qua tình hình cho Vương Hoan, Vương Hoan trong lòng đã hiểu, nói với Ninh Thu Thủy:

“Không vấn đề, đưa điện thoại cho hắn đi.”

Ninh Thu Thủy đưa điện thoại cho gã đàn ông mặt mày trắng bệch dưới đất. Bàn tay run rẩy vì đau của hắn cầm lấy điện thoại, cẩn thận đặt bên tai. Bên trong truyền đến một giọng nói vô cùng nghiêm túc, như thể đang đưa ra một lời cam kết nào đó:

“Ngày mai nếu cậu ta chết, tôi sẽ giết cả nhà anh.”

Nghe xong, chiếc điện thoại suýt nữa tuột khỏi tay gã đàn ông rơi xuống đất.

Hắn mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại không thể mở miệng.

Hắn cảm thấy, hai người này tinh thần hình như đều có vấn đề, thậm chí còn đáng sợ hơn cả những kẻ điên trong La Sinh Môn.

Không lâu sau, hắn bị Vương Hoan bí mật đưa đi.

Ninh Thu Thủy đứng trên sân thượng, nhìn Văn Tuyết và mẹ nàng cũng được xe cứu thương đưa đi, rồi chậm rãi châm một điếu thuốc.

“Rít... phà...”

Hắn nhả ra một làn khói, đôi mày nhíu lại.

“Vương Kỳ à Vương Kỳ… kẻ bên ngoài cánh cửa như ngươi cũng tự đại đến thế sao.”

“Ngươi còn thật sự dám giết mẹ nàng.”

“Lòng báo thù của người phụ nữ này… mạnh lắm đấy.”

Đề xuất Voz: Đạo sĩ tản mạn kì
Quay lại truyện Quỷ Xá (Quỷ Khóc)
BÌNH LUẬN