Bị Ninh Thu Thủy xúi giục, Vương Cửu Xuyến quyết định đi tìm cảnh quan hỏi cho ra nhẽ.
Trước khi đi, hắn chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi Ninh Thu Thủy:
"Phải rồi, Ninh Thu Thủy, hôm nay... ngươi có thấy chuyện gì kỳ quái không?"
Ninh Thu Thủy ợ một hơi rượu.
"Ngươi đang nói đến chuyện gì?"
Vương Cửu Xuyến nói:
"Là chuyện... hôm qua ngươi nói, lúc Ngô a bà được thu thi, ngươi thấy cánh tay buông thõng của bà ấy có tới ba cái..."
Ninh Thu Thủy thoáng do dự.
"Thật ra, hôm nay ta cũng thấy một cảnh tượng có chút không ổn, nhưng không chắc có phải do ta hoa mắt hay không."
Vương Cửu Xuyến vừa nghe vậy, tinh thần lập tức phấn chấn:
"Nói ta nghe xem nào?"
Ninh Thu Thủy hạ thấp giọng, ngữ khí đầy vẻ bất tường:
"Hôm nay, lúc thi thể của Hoắc Bồ Anh được khiêng lên xe, nàng đột nhiên quay lại, đôi môi tím tái mấp máy, nhìn chằm chằm ta nói gì đó..."
Trí tưởng tượng của Vương Cửu Xuyến vô cùng phong phú, nghe Ninh Thu Thủy miêu tả mà da gà da vịt nổi đầy đất, hắn vội nói:
"Được rồi, được rồi, ngươi không đi kể chuyện ma thì đúng là uổng phí tài năng."
"Ta đến sở cảnh sát trước đây, đợi đến tối thì ta không dám đi nữa..."
Hắn bước ra khỏi cửa, ngoái đầu nhìn lại di ảnh trong phòng, không kìm được mà rùng mình một cái.
Những lời hắn nói với Ninh Thu Thủy trước đó đều là lời thật lòng.
Mỗi lần đến phòng của Ninh Thu Thủy, hắn đều cảm thấy trong phòng không chỉ có một mình y, người phụ nữ trên tấm di ảnh dường như luôn lén lút nhìn hắn cười.
Có điều, Vương Cửu Xuyến biết người phụ nữ trên di ảnh là tâm kết của Ninh Thu Thủy, nên mỗi khi nhắc đến nàng, hắn đều rất thận trọng.
Sau khi hắn rời đi, Ninh Thu Thủy lại lôi mấy vỏ chai rượu đưa cho ông lão dưới lầu, rồi tự mình khuân về ba thùng mới.
"Chàng trai trẻ, uống ít thôi, uống rượu hại thân đấy!"
Lão bá say khướt hết lời khuyên nhủ Ninh Thu Thủy.
Ninh Thu Thủy không buồn để ý, quay về phòng mình. Vừa mở cửa, y liền nhìn thấy di ảnh của thê tử, nụ cười của người phụ nữ trên ảnh vẫn rực rỡ như lửa, giống hệt trong ký ức.
Y nhìn di ảnh đến xuất thần, tay bất giác lại lần ra một chai rượu. Đột nhiên, điện thoại rung lên. Y mở ra xem, là một người tên Đỗ Phó Nguyên trong nhóm chat của cư dân muốn kết bạn.
Ninh Thu Thủy chần chừ một lát rồi cũng nhấn đồng ý.
Không ngờ người này lại ở ngay cạnh nhà Ngô a bà.
Vừa kết bạn xong, Đỗ Phó Nguyên lập tức nhắn tin cho Ninh Thu Thủy:
"Ninh Thu Thủy, không phiền nếu ta qua nhà ngươi nói chuyện một chút chứ?"
Ninh Thu Thủy nhíu mày, thầm nghĩ mình và Đỗ Phó Nguyên vốn không quen biết, tại sao hắn lại tìm đến mình?
Nghĩ đến cái chết kỳ dị của Ngô a bà, Ninh Thu Thủy vẫn đồng ý.
Sự việc cũng tương tự như y dự liệu, cái chết của Ngô a bà chỉ là khởi đầu, nối gót theo sau chính là Hoắc Bồ Anh. Hơn nữa, từ cái bóng đen quỷ dị nhìn thấy ngoài cửa trước đó, e rằng chính y cũng không an toàn.
Ninh Thu Thủy vẫn còn rất tiếc mạng.
Cốc cốc cốc...
Tiếng gõ cửa nhanh chóng vang lên.
Ninh Thu Thủy vừa mở cửa, một luồng hơi rượu đã xộc thẳng vào mặt. Đỗ Phó Nguyên nhíu mày bịt mũi, hỏi:
"Ngươi uống bao nhiêu rượu rồi?"
Ninh Thu Thủy trong trạng thái nửa tỉnh nửa say liếc nhìn căn phòng, rất sạch sẽ, dù sao thì vỏ chai rượu y cũng vừa đưa hết cho lão bá dưới lầu rồi.
"Nửa chai."
Y lắc lắc chai rượu trong tay.
Đỗ Phó Nguyên bước vào phòng, dùng tay quạt mạnh không khí trước mặt rồi nói:
"Lão bá dưới lầu uống cả sọt rượu mà mùi rượu còn không nồng bằng phòng của ngươi."
Ninh Thu Thủy cười cười, ngồi xuống ghế sô pha, hỏi:
"Ngươi tìm ta có việc gì?"
Đỗ Phó Nguyên nhìn chằm chằm Ninh Thu Thủy, đáp:
"Đến tìm ngươi để nói về cái chết của Ngô a bà."
Ninh Thu Thủy sửng sốt, sau đó ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc:
"Tìm ta nói chuyện này làm gì? Nếu ngươi có manh mối hay thông tin gì liên quan đến cái chết của Ngô a bà thì nên đi tìm cảnh sát."
Sắc mặt Đỗ Phó Nguyên trở nên u ám:
"Chuyện này tìm họ vô dụng, Ngô a bà căn bản không phải bị người sát hại!"
"Bà ấy... là trúng tà!"
Ninh Thu Thủy hớp hai ngụm bia, không nói gì. Đỗ Phó Nguyên cười lạnh:
"Ngươi có phải thấy ta là một tên điên không?"
"Hay là một kẻ bệnh tâm thần?"
Ninh Thu Thủy thở dài một hơi, nói:
"Không... ta chỉ đang nghĩ, chuyện mà ngay cả cảnh sát cũng không giải quyết được, tại sao ngươi lại tìm đến ta."
Đỗ Phó Nguyên khẽ rướn người về phía trước, gằn từng tiếng:
"Bởi vì, chúng ta đều đã thấy cùng một chuyện."
Ninh Thu Thủy hỏi:
"Thứ nước chảy ra từ vết thương của Ngô a bà?"
Đỗ Phó Nguyên chậm rãi gật đầu.
"Ngươi biết không, chuyện này ta vẫn luôn không dám nói với ai, kể cả tối qua cũng vậy..."
"Chuyện này thật không thể tin nổi, sẽ không có ai tin ta đâu. Hơn nữa, ta cũng lo sẽ bị cái thứ đáng sợ đã giết Ngô a bà để mắt tới!"
"Ai biết được 'thứ đó' rốt cuộc có đang tiềm phục giữa chúng ta hay không?"
Ninh Thu Thủy cắt ngang lời hắn:
"Khoan đã... Mạo muội hỏi một câu, tối hôm kia ngươi đã phát hiện ra điều gì, tại sao ngươi lại chắc chắn Ngô a bà bị sát hại như vậy?"
Đỗ Phó Nguyên nhớ lại chuyện tối hôm kia, giọng nói mang theo nỗi sợ hãi không thể che giấu:
"Đêm đó, ta thấy một cái bóng đen cứ gõ cửa nhà Ngô a bà. Bà ấy ra ngoài ba lần nhưng không thấy gì cả... Ta cũng thấy lạ, thế nên ta đã nhìn ra cửa nhà bà ấy từ góc cửa sổ nhà mình. Ngươi đoán xem, ta đã thấy gì?"
Ninh Thu Thủy híp mắt lại:
"Một cánh tay trắng bệch, trương phình vì ngâm nước?"
Thân thể Đỗ Phó Nguyên cứng đờ, sau đó hắn đột ngột quay phắt lại, nhìn Ninh Thu Thủy chằm chằm, kinh hãi nói:
"Ngươi, làm sao ngươi biết?!"
Ninh Thu Thủy ngửa cổ uống rượu, rồi tiện tay ném chai bia vào góc tường.
"Ta đã thấy."
"Hả? Lúc nào?"
"Lúc thi thể của Ngô a bà được đưa đi, ta đã thấy trong số những cánh tay buông thõng của bà ấy... có một cánh tay thứ ba không thuộc về bà ấy."