Chương 1: Quỷ khóc - Quỷ xá (end fanmade)

Quỷ Xá (fanmade)

Cánh cửa đỏ khổng lồ mở ra.

Không có gió tanh mưa máu, không có tiếng gào khóc của oán linh như Ninh Thu Thủy tưởng tượng.

Phía sau cánh cửa ấy là một khoảng sáng mênh mang.

Ánh sáng ấy không chói mắt, cũng không lạnh lẽo. Nó giống như buổi sớm đầu tiên sau một mùa đông rất dài — dịu dàng, yên lặng, nhưng đủ sức làm tan hết những lớp băng tích tụ trong lòng người.

Ninh Thu Thủy đứng trước ngưỡng cửa, bàn tay vẫn run nhè nhẹ. Hắn đã đi đến tận đây, vượt qua từng lớp chân tướng, từng lần sinh ly tử biệt, dùng gần như tất cả để phong ấn “Hôi”, để chấm dứt vòng tuần hoàn nuốt người của Quỷ Xá.

Nhưng giờ phút này, hắn lại sợ.

Sợ phía sau cánh cửa này chỉ là một lời trêu ngươi cuối cùng của số mệnh.

Sợ câu “cứ đi thẳng rồi sẽ gặp lại” chỉ là một lời an ủi dịu dàng, chứ không phải thật.

Sau lưng hắn, những người còn sống sót cũng im lặng bước tới.

Không ai thúc giục.

Không ai nói gì.

Bởi ai cũng hiểu, khoảnh khắc này thuộc về hắn.

Ninh Thu Thủy nhắm mắt lại, rồi bước qua.

Ngay khi bàn chân chạm xuống mặt đất phía bên kia, vô số tờ giấy trắng từ trên không trung nhẹ nhàng bay xuống. Chúng không mang lời nguyền, không viết máu, không chứa oán niệm. Chỉ là những tờ giấy sạch sẽ, như thể một thế giới từng bị nhuộm đen nay cuối cùng cũng được trả lại màu nguyên bản.

Xa xa, giữa biển giấy trắng ấy, có một bóng người đang đứng.

Mái tóc dài, dáng người mảnh, chiếc mặt nạ quen thuộc.

Ninh Thu Thủy đứng sững.

Hắn không dám gọi.

Sợ chỉ cần mở miệng, ảo ảnh sẽ tan.

Nhưng người kia lại chậm rãi tháo chiếc mặt nạ xuống.

Là Bạch Tiêu Tiêu.

Không phải người giấy.

Không phải tàn hồn.

Không phải một cái bóng nhạt nhòa sắp tan vào hư vô.

Mà là nàng — còn nguyên vẹn, còn sống, còn đứng đó nhìn hắn bằng đôi mắt từng khiến hắn nhớ suốt bao lần cận kề cái chết.

Khóe mắt Ninh Thu Thủy đỏ lên gần như ngay lập tức.

Bạch Tiêu Tiêu nhìn hắn, cười rất khẽ:

“Anh đi chậm quá.”

Chỉ một câu ấy, phòng tuyến cuối cùng trong lòng hắn sụp đổ.

Ninh Thu Thủy lao tới, ôm chặt lấy nàng vào lòng như thể chỉ cần buông ra một chút, nàng sẽ lại hóa thành tro giấy bay đi mất.

Lần này, Bạch Tiêu Tiêu không biến mất.

Nàng vòng tay ôm lại hắn, vùi mặt vào vai hắn, giọng nói nghẹn đi:

“Xin lỗi. Em đã để anh phải đi một mình lâu như vậy.”

Ninh Thu Thủy siết chặt nàng hơn, cổ họng nghẹn cứng:

“Không sao… chỉ cần em còn ở đây là được.”

Phía sau họ, mặt đất bắt đầu sáng lên.

Những sợi tơ đen còn sót lại của oán niệm từ từ đứt gãy.

Thế giới giấy rung chuyển, rồi như một giấc mộng dài cuối cùng cũng tỉnh dậy.

Từng bóng người đã ngã xuống trong cuộc hành trình ấy cũng lần lượt hiện ra giữa ánh sáng.

Mang đứng ở cách đó không xa, vẫn là dáng vẻ lười biếng quen thuộc, chỉ là mắt không còn lạnh nữa. Trong tay cậu vẫn giữ bức ảnh của Chi Tử, nhưng lần này tấm ảnh không còn nhuốm màu cũ kỹ tang thương.

Ngay sau lưng cậu, một cô gái mặc váy trắng nhẹ nhàng bước tới.

Chi Tử.

Mang nhìn nàng rất lâu, như thể không dám tin cả thế giới cuối cùng cũng chịu trả lại cho mình điều đã cướp đi.

Chi Tử mỉm cười, đưa tay ra:

“Đi thôi. Lần này đừng lạc nữa.”

Mang nhìn nàng, khóe môi run lên, cuối cùng bật cười — một nụ cười thật sự, không phải kiểu cười bất cần để che giấu vết thương.

Cậu nắm lấy tay nàng.

Bức ảnh trong tay hóa thành những điểm sáng, tan vào không trung.

Những người đã chết oan trong Quỷ Xá, những linh hồn bị xé nát bởi trò chơi ác độc, cũng dần hiện hình rồi tan biến trong ánh sáng, như thể mỗi người đều đã được nghe một lời xin lỗi muộn màng từ thế giới này.

Không ai bị bỏ lại.

Không ai còn phải lang thang trong tiếng khóc.

Không ai còn bị đóng đinh vĩnh viễn vào một tờ giấy.

Bởi từ khoảnh khắc “Hôi” bị phong ấn hoàn toàn, bản chất của Quỷ Xá cũng bắt đầu sụp đổ.

Nó không còn là nơi ăn mòn nhân tính nữa.

Nó trở thành một lối đi cuối cùng, để những oan hồn được tiễn biệt, để người sống lấy lại điều mình tưởng đã mất.

Một giọng nói già nua bỗng vang lên từ khắp không gian:

“Oán có thể sinh ra quỷ. Nhưng chấp niệm được buông xuống, sẽ mở đường cho người trở về.”

Ngay sau đó, bầu trời phía trên nứt ra như mặt gương.

Ánh sáng của nhân gian tràn xuống.

Bạch Tiêu Tiêu ngẩng đầu nhìn lên, khẽ hỏi:

“Chúng ta… có thể trở về sao?”

Ninh Thu Thủy nhìn nàng, lần đầu tiên trong rất nhiều năm, ánh mắt hắn không còn là thứ bình tĩnh như vực sâu nữa.

Mà là sự dịu dàng thật sự.

“Ừ.”

“Lần này, cùng về.”

Khi mọi người bước qua khe sáng ấy, Quỷ Xá phía sau bắt đầu sụp xuống từng tầng một. Không phải kiểu hủy diệt dữ dội, mà giống như một sân khấu hoàn thành vai diễn của nó, chậm rãi hạ màn.

Những bức tường loang lổ biến thành tro bạc.

Những cánh cửa nhuốm máu hóa thành giấy trắng.

Cuối cùng, toàn bộ Quỷ Xá biến mất, chỉ để lại một khoảng trời trong vắt chưa từng có.

Một năm sau

Mùa xuân.

Một con phố nhỏ ven thành phố mở một quán sách kiêm quán cà phê.

Quán không lớn, nhưng rất yên tĩnh. Trên cửa sổ treo những chuông giấy nhỏ màu trắng ngà. Khi có gió thổi qua, chúng khẽ phát ra thanh âm lanh canh rất nhẹ, nghe giống như có ai đó đang cười ở nơi xa.

Tên quán là: “Tân Sinh.”

Bạch Tiêu Tiêu đứng sau quầy, mặc áo len màu kem, tóc buộc lỏng. Nàng không còn đeo mặt nạ nữa.

Ninh Thu Thủy ngồi bên cửa sổ, lật sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt là thứ bình yên hiếm có mà trước kia hắn chưa từng dám tin mình sẽ có.

Mang và Chi Tử cũng ở đó.

Mang vẫn thích càu nhàu, vẫn hay tỏ vẻ phiền phức, nhưng ai cũng nhìn ra cậu đã thật sự sống lại. Chi Tử chăm mấy chậu cây nhỏ trước hiên quán, cười lên là cả khoảng sáng như mềm đi.

Vài người bạn cũ thỉnh thoảng ghé qua.

Có người từng mất ngủ nhiều năm, giờ có thể yên ổn uống hết một tách trà.

Có người từng sợ bóng tối, giờ dám đi dưới mưa đêm một mình.

Không ai nhắc quá nhiều về Quỷ Xá nữa.

Không phải vì quên.

Mà vì cuối cùng, nó đã thật sự kết thúc.

Một buổi chiều, Bạch Tiêu Tiêu đặt trước mặt Ninh Thu Thủy một chiếc hộp nhỏ.

“Gì vậy?”

“Anh mở ra đi.”

Trong hộp là một chiếc nhẫn bạc đơn giản.

Ninh Thu Thủy ngẩng lên nhìn nàng.

Bạch Tiêu Tiêu chống cằm, mắt cong cong:

“Em đã đợi anh qua quá nhiều cánh cửa rồi. Lần này đến lượt anh cho em một câu trả lời rõ ràng.”

Mang ở bên cạnh suýt sặc cà phê.

Chi Tử quay đi cười.

Ninh Thu Thủy cầm chiếc nhẫn, im lặng vài giây. Người đàn ông từng đối mặt với vô số ác quỷ ấy, giờ lại hiếm hoi lộ ra chút lúng túng rất thật.

Sau đó, hắn đứng dậy, đi vòng qua bàn, quỳ một gối trước mặt nàng.

Giọng hắn khàn nhưng chắc:

“Bạch Tiêu Tiêu.”

“Lần này không phải hẹn ở phía trước nữa.”

“Là từ nay về sau, mỗi ngày mở mắt ra, anh đều muốn nhìn thấy em.”

Nàng đỏ mắt, nhưng vẫn cố cười:

“Câu này miễn cưỡng coi như đạt.”

Ninh Thu Thủy đeo nhẫn cho nàng.

Bên ngoài cửa kính, nắng xuân rơi đầy bậc thềm.

Không có cánh cửa đỏ nào nữa.

Không có tiếng khóc nào nữa.

Chỉ còn tiếng chuông giấy khe khẽ rung trong gió, như lời chúc phúc của những linh hồn đã được an nghỉ.

Và ở nơi tận cùng của mọi bi thương, những người từng bị xé nát bởi định mệnh, cuối cùng cũng có một mái nhà để trở về.

cuối cùng:

Quỷ Xá đã biến mất. Nhưng những người bước ra từ địa ngục ấy, cuối cùng vẫn học được cách sống như con người — yêu nhau, ở lại, và già đi trong bình yên.

Đề xuất Voz: [Tư vấn - Review] Vô tình hôn gái ... em phải làm sao?
Quay lại truyện Quỷ xá (end fanmade)
BÌNH LUẬN