Chương 1254: Tước (Minh Chủ Tăng Thêm)

Giữa dòng rượu, một chiếc *tước* bằng đồng đỏ như máu bất ngờ xuất hiện, rơi xuống đáy nồi cùng với những mảnh vỏ trứng vỡ vụn. Chiếc tước được chạm khắc những hoa văn cổ xưa, tinh xảo và đầy bí ẩn. Rượu trong nồi đổ dồn vào lòng chiếc tước, lập tức chuyển sang sắc đỏ tươi, trông không khác gì một loại rượu vang tinh khiết bậc nhất.

Mặc dù chiếc tước nằm trong nước, nhưng chất lỏng đỏ như máu bên trong lại hoàn toàn tách biệt, không hề hòa lẫn với nước luộc xung quanh. Chúng phân chia ranh giới rõ ràng, như thể thuộc về hai thế giới khác nhau.

Hàn Sâm, người ban đầu chỉ định luộc trứng dị sinh vật để ăn thịt, giờ đây hoàn toàn kinh ngạc. Anh không thể ngờ rằng thứ nở ra từ quả trứng lại là một vật thể như thế này.

Hơn nữa, chiếc đồng tước này không hề có dấu hiệu của sự sống; nó là một vật phẩm, không phải một sinh vật được ấp ủ từ trứng. Hàn Sâm ngây người nhìn ngắm. Anh biết *tước* là một loại khí cụ đựng rượu cổ đại, hoặc dùng trong tế lễ, thường có ba chân cao gầy và vô cùng tinh xảo.

Dù mọi logic đều bị phá vỡ, Hàn Sâm vẫn phải đối diện với sự thật: một vật vô tri vô giác đã nở ra từ trứng dị sinh vật. Anh chăm chú quan sát, hy vọng nó sẽ có phản ứng nào đó, nhưng chiếc tước vẫn nằm im lìm dưới đáy nồi.

Lửa vẫn cháy bùng dữ dội, làm đáy nồi hợp kim đỏ rực. Nước và rượu bên ngoài không ngừng cạn dần do sức nóng. Thế nhưng, chất lỏng đỏ như máu bên trong chiếc tước lại không hề suy giảm, vẫn đầy ắp, gần như sắp tràn ra ngoài, hoàn toàn miễn nhiễm với nhiệt độ cao.

Từ bên trong chiếc tước, một mùi rượu thơm thanh khiết lạ thường tỏa ra, khiến ngay cả người không hề hảo tửu như Hàn Sâm cũng phải nuốt nước bọt. Tuy nhiên, vì nguồn gốc quá đỗi kỳ dị của chiếc tước, anh không dám mạo hiểm nếm thử chất lỏng bên trong.

Bảo nhi lại không hề e ngại. Cô bé bò tới, chộp lấy chiếc tước đồng đang nằm trong nồi.

"Cẩn thận!" Hàn Sâm kinh hãi. Anh lo sợ chất lỏng huyết hồng kia là kịch độc. Anh định giằng lấy chiếc tước khỏi tay con gái, nhưng Bảo nhi quá nhanh. Khi Hàn Sâm vừa kịp đưa tay tới, cô bé đã ghé miệng nhỏ xinh vào mép tước, ngửa cổ uống cạn toàn bộ chất lỏng đỏ tươi.

"Bảo nhi, con có sao không?" Hàn Sâm giật lấy chiếc tước, căng thẳng nhìn cô bé. Má Bảo nhi ửng hồng, trông như say rượu, thân hình nhỏ bé ngồi đó hơi lắc lư.

Dù trong lòng kinh hãi, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, Hàn Sâm nhận ra Bảo nhi quả thực chỉ như người say, cơ thể không hề bị tổn thương, khí tức vẫn ổn định và dồi dào. Anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Hàn Sâm bắt đầu quan sát kỹ lưỡng chiếc tước đồng. Nó vẫn trơ lì trong tay anh như một vật chết, không chút động tĩnh. Điều kỳ lạ hơn, dù bị đun nóng lâu đến mức chiếc nồi hợp kim đã đỏ rực, chiếc tước vẫn lạnh buốt, cầm trong tay còn có cảm giác mát mẻ dễ chịu.

"Thật là kỳ quái," Hàn Sâm lẩm bẩm. "Không có sinh khí, không có dấu hiệu công kích. Thứ này thật sự nở ra từ quả trứng đó sao?"

Sau khi kiểm tra lâu dài mà không phát hiện mối nguy hiểm nào từ chiếc tước, Hàn Sâm nhìn sang Bảo nhi. Cô bé đã bò lên chiếc nệm hơi và bắt đầu ngủ ngáy khò khò, như một người say thực thụ. Anh không dám lơ là, vẫn giữ chặt chiếc tước.

Mãi đến khi Bảo nhi ngủ một giấc thật dài và thức dậy, duỗi người mệt mỏi.

"Bảo nhi, con ổn chứ?" Hàn Sâm vội vàng hỏi.

"Bảo nhi rất khỏe ạ!" Cô bé đáp, đôi mắt to tròn lập tức chuyển hướng chiếc tước trong tay cha. "Ba ba, nước uống ngon lắm. Bảo nhi muốn uống nữa!"

"Đây không phải nước uống, là rượu. Trẻ con không được uống rượu," Hàn Sâm nghiêm giọng nói, dù trong lòng vẫn dâng lên sự tò mò.

Sau khi nhịn thêm vài ngày, cuối cùng Hàn Sâm không thể kìm nén được sự hiếu kỳ. Anh lấy chiếc tước ra, đổ một bình rượu thường vào. Loại rượu đế vốn trong vắt như nước, khi vào lòng chiếc tước, dần dần chuyển sang màu huyết hồng. Ban đầu màu còn nhạt, nhưng sau đó ngày càng đậm, gần như màu máu tươi.

Mùi rượu bên trong cũng trở nên mãnh liệt hơn. Chỉ cần ngửi mùi hương bay ra, Hàn Sâm, một người không hề thích rượu, cũng phải nuốt nước bọt.

Bảo nhi lập tức bò tới, đưa tay mũm mĩm muốn chộp lấy chiếc tước. Hàn Sâm túm lấy cổ áo cô bé, nhấc bổng lên, khiến bàn tay nhỏ bé của Bảo nhi chỉ kịp lướt qua chiếc tước.

"Trẻ con uống rượu gì chứ, để ta nếm thử trước," Hàn Sâm nói. Anh một tay giữ Bảo nhi, tay kia bưng chiếc tước lên.

Đặt chiếc tước lên mũi hít một hơi, hương thơm tinh khiết tràn vào khoang mũi, khiến toàn thân anh rùng mình vì sảng khoái. Sau khi chắc chắn huyết tửu này vô hại, Hàn Sâm không do dự nữa, ngửa cổ đổ chất lỏng đỏ như máu vào miệng.

Một luồng cam tuyền thơm thanh khiết lướt qua đầu lưỡi. Nó mềm mại như lụa nhưng mang theo một chút nóng rực, lan tỏa khắp bụng. Toàn bộ lỗ chân lông như được mở ra, mang đến cảm giác thông suốt, nhẹ nhàng như muốn phiêu diêu thăng tiên.

"Hảo tửu!" Dù là Hàn Sâm, một người không sành rượu, cũng phải thốt lên. Anh liếm môi, cảm nhận vị thơm mát lạnh thấu xương còn đọng lại, dư vị kéo dài vô tận.

Đúng lúc anh đang thưởng thức, một âm thanh lạnh lùng đột ngột vang lên trong đầu anh: "Đã sử dụng rượu tế thiên. Nghi thức tế thiên khởi động."

"Cái quái gì thế?" Trong lúc kinh ngạc, Hàn Sâm nhận ra cơ thể mình đang phát ra ánh sáng đỏ.

Cúi đầu nhìn, khắp người anh nổi lên những hoa văn màu đỏ máu bí ẩn, tương tự như những đường nét chạm khắc trên chiếc tước đồng. Chúng tỏa ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, nhuộm đỏ cả hang động.

Hàn Sâm cảm thấy vô cùng khó hiểu. Sao Bảo nhi uống thì không sao, còn anh vừa nhấp một ngụm đã xảy ra chuyện? Anh nhìn cô bé đang được mình giữ chặt. Bảo nhi vẫn bình an vô sự, chỉ trân trân đôi mắt to tò mò nhìn cha mình, người đang phát sáng rực rỡ.

*Ầm!* Toàn thân Hàn Sâm, những hoa văn đỏ máu bỗng bùng lên như ngọn lửa dữ dội, bao trùm lấy cả cơ thể anh.

Đề xuất Voz: Thu đã về trên đất Hải Phòng
Quay lại truyện Siêu Cấp Thần Cơ Nhân
BÌNH LUẬN