Chương 463: Michael
“Đầu của ta sao rồi?”
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Mikhail không còn tiếp tục giãy giụa để ngồi dậy nữa. Hắn chỉ liếc nhìn những ống dẫn đang cắm trên người mình, rồi tập trung sự chú ý vào tầm mắt. Con mắt trái duy nhất còn lại lúc này giống như một chiếc camera tín hiệu chập chờn, liên tục xuất hiện những dòng điện nhiễu loạn và những vệt rung lắc vô nghĩa.
Hắn khó nhọc nhấc tay phải lên, chạm vào hốc mắt từng bị Momo tấn công. Chiếc máy tính mini vốn nhét bên trong đã được Michael gỡ ra, phần da thịt bị nổ toác cũng đã được khâu lại, ngay cả những cành hoa đào mọc ra từ đó cũng được dọn dẹp tỉ mỉ. Có điều, hắn luôn cảm thấy xúc cảm của lớp da trên mặt không giống trước kia cho lắm.
“... Ta đã thay thế những bộ phận hư hỏng trong đầu ngươi, bao gồm mạch điện và xương tái sinh. Nhưng phần da thịt bị hỏng thì ta không thể phục hồi như cũ, nên đã dùng thịt nuôi cấy mô phỏng để khâu lại. Ta lười nuôi cấy tế bào của nhân loại nên đã dùng của á nhân chủng khác.”
Phía xa, giọng nói bình thản như mặt hồ không gợn sóng của Michael truyền đến. Đến lúc này Mikhail mới nhận ra mình đang nằm trong xưởng rèn của Michael, xung quanh toàn là những thánh vật mà vị Thiên sứ trưởng này đã đúc ra.
Mikhail từng chứng kiến y thí nghiệm đủ loại thánh vật. Hắn cảm thấy những vũ khí nghiên cứu theo phong cách Tân Siberia của mình trong mắt vị Thiên sứ trưởng này chẳng khác nào đồ chơi. Những kỹ thuật hắn mang tới chẳng mấy chốc đã bị Michael nghiên cứu thấu triệt, ngay cả hệ thống mạch điện cấy ghép não bộ phức tạp nhất của Mikhail cũng được y sửa chữa dễ dàng.
“Đa tạ.”
Mikhail nằm tại chỗ nói lời cảm ơn, nhưng Michael không đáp lại, khiến bầu không khí trong xưởng lại rơi vào im lặng.
Có lẽ nhớ lại chuyện xấu hổ lúc mình còn mơ màng vừa nãy, Mikhail càng thêm lúng túng. Con mắt trái của hắn đảo quanh, nhìn đống ống dẫn trên người rồi hỏi: “Đúng rồi, những cái ống này dùng để làm gì vậy?”
“Ồn ào.”
Giọng Michael lạnh lùng vang lên. Mikhail nghe vậy lập tức ngậm miệng, nằm im không dám nói thêm lời nào. Lúc này, hắn bỗng ước gì mình đừng tỉnh lại, như vậy sẽ không phải chịu sự tra tấn tinh thần này.
Nhưng một hai giây sau, giọng Michael lại vang lên: “Lúc kiểm tra, ta thấy các bộ phận cấy ghép trong cơ thể ngươi có nhiều chỗ không hợp lý, dư thừa quá mức. Chính những thứ dư thừa đó đang ăn mòn dây thần kinh và lý trí yếu ớt của con người ngươi, nên ta đã tiện tay sửa lại một chút. Những cái ống đó là thuốc ức chế. Ngươi từng nhắc đến công hiệu của nó, ta đã thử mô phỏng một ít, sẵn tiện lấy ngươi ra thử nghiệm hiệu quả luôn.”
Phía xa, Michael đang ngồi vắt chân trên vương tọa nhắm mắt dưỡng thần cuối cùng cũng hé mắt ra. Y liếc nhìn tình trạng của Mikhail rồi hừ lạnh một tiếng: “Xem ra thí nghiệm rất thành công, ngươi chưa bị hỏng.”
Mikhail cử động cánh tay đang nối với ống dẫn, phát hiện những phần thần kinh vốn bị nghĩa thể ăn mòn dường như đã khôi phục lại cảm giác. Hắn cũng không ngờ rằng mình chỉ mới nói qua về công hiệu của thuốc ức chế mà Michael đã có thể mô phỏng ra được.
Hắn kinh ngạc há miệng, thực sự khâm phục vị Thiên sứ trưởng nghiêm túc và cẩn trọng này: “Thật lợi hại. Nếu cô bé người Nhật kia ở đây, chắc chắn sẽ gọi ngài là Doraemon.”
Nghe Mikhail khen ngợi, Michael vẫn nhắm mắt bình thản như không có phản ứng gì, nhưng khi nghe đến câu sau, y đột ngột mở mắt, nghiêng đầu hỏi: “Doraemon? Đó là cái gì?”
“À... là một chú mèo máy tròn vo, đại khái là nhân vật hoạt hình thời đó. Thời của chúng tôi vẫn còn hình ảnh về nó, rất đáng yêu.”
“... Ngươi muốn chết à?”
“...”
Mikhail không nói nữa, vội vàng nhắm mắt giả chết, chỉ hận không thể nuốt ngược những lời vừa nói vào bụng, ước gì chúng chưa từng thốt ra khỏi miệng.
Michael chống tay lên má nhìn hắn giả chết, vẻ mặt càng lạnh lẽo hơn. Nhưng trong mắt y, trò giả chết của Mikhail chẳng có tác dụng gì. Y gõ nhẹ vào má mình, truy vấn: “Những chuyện xảy ra sau khi các ngươi đến lục địa Cây, việc ngươi bị thương, và những thứ đoạt được, kể hết cho ta nghe.”
Mikhail đang giả chết thở dài một hơi. Nhìn thấy vẻ mặt không cho phép qua loa của Michael, cuối cùng hắn cũng kể lại mọi chuyện, bao gồm cả việc mình bị thương như thế nào.
Michael nghe xong liền cười lạnh, nhìn về hướng bên ngoài, giễu cợt: “Suriel, ta biết nàng ta muốn Lệ Thần của Thế Giới Thụ để làm gì rồi. Nàng ta là thần sứ, cần truyền đạt thần dụ, mà việc yết kiến Thần đại nhân cũng đồng nghĩa với việc nàng ta sẽ nhìn thấy những vị Thần đi cùng ngài. Ngoại trừ Bán Thần, bất kỳ Chân Thần nào nhìn thấy Thần Linh hay biết được bí mật về sự tồn tại của Thần Linh, nhẹ thì bị nguyền rủa, nặng thì hồn bay phách tán. Nàng ta đã bị nguyền rủa, bị tước đi thị giác. Bất kỳ thánh vật nào làm từ phúc âm cũng không thể xóa bỏ lời nguyền này để giúp nàng ta tìm lại ánh sáng.”
“Trừ phi, thánh vật đó có ý thức riêng, được thế giới coi là một cá thể đặc biệt, thì mới có thể lách qua lời nguyền để giúp nàng ta nhìn thấy vạn vật. Vì vậy, nàng ta không ngại dùng dục vọng mà nàng ta nhìn thấy trên người các ngươi làm mồi nhử, để các ngươi lén lút giúp nàng ta tìm Lệ Thần.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Michael đột ngột dời sang người Mikhail. Y đứng dậy, nụ cười nhạt dần, giọng điệu cũng trở nên bất thiện: “Còn ngươi? Nàng ta đã nhìn thấy dục vọng gì và hứa hẹn điều gì với ngươi?”
Mikhail kêu oan, dùng con mắt duy nhất nhìn Michael: “Nàng ta thương lượng giao dịch với người khác thì liên quan gì đến tôi? Nếu có thì cũng chỉ là nói cho tôi cách để về nhà thôi. Nhưng ngài đã nói trước đó là không biết cách đưa tôi về, nên đương nhiên tôi cũng không tin tưởng nàng ta lắm. Chỉ là vì cô bé người Nhật kia còn quá trẻ lại rất nhớ nhà, nên tôi mới không nhắc tới thôi.”
Nhìn bộ dạng giải thích đầy vẻ vô tội của Mikhail như muốn rũ bỏ quan hệ với Suriel, Michael vẫn không hề dịu lại. Ánh mắt y vẫn găm chặt vào hắn: “Vậy ngươi đi theo bọn họ xuống đó làm gì?”
“...” Mikhail há miệng, khuôn mặt phong trần già dặn càng thêm vẻ vô tội. Hắn lý nhí: “Chẳng phải ngài nói tôi được tự do sao...”
“Ngươi đương nhiên tự do. Nói vậy thì ta cũng nên tôn trọng tự do của ngươi bằng cách ngừng điều trị mới đúng.”
Nụ cười trên mặt Michael càng thêm nguy hiểm. Y nhấc tay, một luồng sức mạnh trỗi dậy như muốn rút hết đống ống dẫn trên người Mikhail ra.
“Ấy ấy, được rồi, tôi chỉ cảm thấy dù hy vọng mong manh cũng muốn tìm đường trở về, chuyện đó không liên quan đến Thiên sứ trưởng Suriel. Vả lại nói thật, tôi cũng thấy hơi mông lung. Thế giới này quá xa lạ với tôi, ngoài Đệ Ngũ Thiên của ngài ra, tôi cũng chẳng biết đi đâu cả.”
Michael vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng bàn tay đang nhấc lên đã từ từ hạ xuống. Nhờ vậy, những ống dẫn đang rung lắc dữ dội trên người Mikhail cũng nhanh chóng yên tĩnh lại.
“Đừng nghĩ nữa, ngươi không về được đâu, cứ thành thật mà chờ chết ở đây đi.”
Michael lạnh lùng ngồi lại lên vương tọa, buông lời phũ phàng không chút an ủi. Mikhail nằm đó, ngơ ngác nhìn trần nhà. Một lúc lâu sau, hắn mới mở lời: “Nếu thực sự không còn cách nào thì đành chịu vậy. Thế còn bây giờ, chuyện Lệ Thần của Thế Giới Thụ...”
“Vừa rồi Suriel đã dùng thần dụ thông báo, yêu cầu tất cả thiên sứ không được can thiệp vào chuyện của lục địa Rồng và tộc Elf ở hạ giới. Suriel tuy không cam lòng nhưng cũng không dám truyền sai thần dụ, đó là ý muốn của Thần đại nhân. Nếu kháng lệnh, e là sẽ gặp nguy hiểm.”
Michael đương nhiên muốn có Lệ Thần. Y biết Suriel bề ngoài tuân theo thần dụ nhưng bí mật chắc chắn sẽ không dừng tay. Sự khao khát đôi mắt của nàng ta cũng giống như khao khát có con của Gabriel vậy. Nhưng vấn đề là, Suriel dám mạo hiểm để tìm lại ánh sáng, còn Michael y có cần vì Lệ Thần mà mạo hiểm không? Khi rủi ro và lợi ích ngang bằng nhau, việc đưa ra quyết định mới là lúc mệt mỏi nhất.
Mikhail nhìn vẻ mặt đầy tâm sự của y là biết y đang do dự điều gì. Hắn nhìn Michael hỏi: “Vậy ngài muốn Lệ Thần để làm gì? Cũng là vì thánh vật có ý thức sao?”
“Phải, mà cũng không phải. Ta tò mò về nguyên lý hoạt động của nó hơn, cũng như khát khao nắm bắt được kỹ thuật này. Theo lý mà nói, Lệ Thần là phụ phẩm sinh ra cùng lúc với Khung Cửi Vận Mệnh và Thế Giới Thụ, nhưng tại sao khi dung hợp vào thánh vật lại có thể sinh ra ý thức thì ta vẫn chưa có chút manh mối nào.”
“... Ừm, ngài nói vậy thì hình như tôi biết một kỹ thuật, có lẽ giúp ngài nghiên cứu được mấu chốt của việc sinh ra ý thức đấy.”
“Ngươi?”
Mỹ nhân tóc đỏ ngồi trên vương tọa nhướn mày nhìn Mikhail. Hắn gật đầu nói: “Ở thế giới của tôi, tập đoàn Chúc Long ở phương Đông có một công nghệ 【Trí tuệ nhân tạo】 hoàn toàn mới, từng có trao đổi với công ty tôi, và tôi cũng từng phụ trách nó một thời gian...”
“Nói điểm chính đi.”
Mikhail mím môi. Việc bị Michael ngắt lời đã trở thành thói quen không thể quen hơn. Thực tế, khi bàn công việc và nguyên lý một cách nghiêm túc, hắn và Michael khá giống nhau, không thích nói nhiều những chuyện không liên quan. Nhưng có lẽ vì đối diện với Michael khiến Mikhail thấy hơi ngượng ngùng, hoặc có lẽ vì vị thiên sứ này là người của dị giới, hắn lo đối phương không hiểu rõ một số khái niệm nên mới cố tình nói chi tiết một chút...
Tóm lại, trước mặt Michael, Mikhail nói hơi nhiều.
“Nôm na là tôi có thể mượn sức mạnh tính toán của máy tính để tạo ra một thực thể ý thức mô phỏng. Trước đây tôi đã có ý định này nhưng chưa kịp thực hiện. Một là vì tải trọng não bộ của tôi không đủ, hai là không có thời gian. Nếu ngài hứng thú, tôi có thể chỉ cách cho ngài, rồi chúng ta cùng nghiên cứu.”
Michael nghiêng đầu, cau mày hỏi: “Ngươi có kỹ thuật như vậy, sao trong mấy cuộn giấy da để lại trước đó không thấy nhắc tới? Ngươi dám lừa ta?”
“Tôi đâu dám, chỉ là thấy chuyện Lệ Thần sinh ra ý thức thần kỳ như vậy nên tôi kinh ngạc quá, không dám đem loại kỹ thuật tầm thường này ra nói với ngài thôi... Khoan đã, chẳng phải ngài nói ngài không đọc mấy cuộn giấy đó và đã vứt chúng đi rồi sao?”
Toàn thân Mikhail không cử động được, chỉ có cái đầu là cố ngóc lên nhìn Michael.
“...”
Xưởng rèn đột nhiên rơi vào im lặng tuyệt đối. Mãi vài giây sau, Michael mới mở miệng: “... Ngươi muốn chết à?”
“...”
Mikhail vừa ngóc đầu lên lại bất lực nằm xuống, như một cái xác không hồn.
Ở góc độ Mikhail không nhìn thấy, ngón tay của Michael mất tự nhiên rời khỏi má, đặt lên thành vương tọa như để làm điểm tựa.
Tất nhiên Mikhail không thực sự biến thành xác chết, hắn chỉ thở dài nói: “Như vậy, ngài cũng không cần bất chấp nguy hiểm vi phạm thần dụ để đi tìm Lệ Thần nữa, đúng không?”
Michael hơi ngẩn ra. Y tựa lưng vào ghế, để mặc mái tóc dài màu đỏ bị cơ thể đè lên, xõa tung như một biển hoa.
“... Hừ, đợi sau khi ngươi khỏe lại, thử nghiệm cho ta xem đã rồi tính. Ta sẽ cân nhắc tính khả thi.”
“Ách, không thể để tôi viết thêm cuộn giấy nữa rồi ngài tự nghiên cứu trước sao? Đợi sau khi Thiên sứ Lehel bình phục...”
“Ngươi vẫn muốn xuống trần thế?”
“À, vâng, tôi vẫn muốn thử một phen. Dù hy vọng mong manh, lỡ như có cách trở về...”
Michael không cảm xúc tựa vào vương tọa, ánh mắt chớp động. Ngay khi y đang nghiến răng định nói gì đó thì dường như cảm nhận được điều gì, dù sắc mặt vẫn khó coi nhưng y không nói nữa.
Căn phòng đột ngột yên tĩnh. Mikhail không dám mở miệng, cũng không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của vị Thiên sứ trưởng lúc này, chỉ nằm đó chớp chớp con mắt duy nhất.
Một lúc lâu sau, khi Mikhail thực sự không nhịn được muốn ngẩng lên nhìn Michael, thì ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Hắn ngước mắt nhìn, thấy cánh cửa lớn của xưởng rèn từ từ mở ra, Fisher, Gelsemium và Karasawa Asuka hiện ra bên ngoài.
“Ngài Mikhail, ngài không sao chứ! Lúc trước đầu của ngài...”
“À, tôi không sao. Nhờ có Thiên sứ trưởng Michael, tôi gần như đã ổn rồi.”
Fisher đồng thời bước vào phòng. Không biết có phải ảo giác không, anh luôn cảm thấy không khí trong phòng có chút quỷ dị, khiến anh không nhịn được mà liếc nhìn vị Thiên sứ trưởng tóc đỏ đang ngồi trên vương tọa với vẻ mặt không mấy thân thiện kia.
“Thiên sứ trưởng Michael.”
Gelsemium và Fisher lịch sự chào Michael, Karasawa Asuka sau đó cũng lí nhí chào theo. Có điều Michael trông có vẻ không mấy hứng thú, dường như hoàn toàn chẳng bận tâm đến họ.
Sau đó, cả căn phòng lại rơi vào im lặng.
Fisher và Gelsemium vốn nhạy bén nên nhận ra bầu không khí không ổn, không dám tùy tiện mở lời. Ngay cả Karasawa Asuka, người vốn đang vênh váo vì vừa rèn được chiếc nhẫn, cũng im thin thít trước mặt Michael.
Dù sao vị Thiên sứ trưởng này cũng là người nắm giữ những việc quan trọng nhất của Thánh Vực là rèn đúc và chiến tranh. Những món đồ rách nát cô ta tự làm nếu bị y nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị chỉ trích đến mức hoài nghi nhân sinh mất.
Karasawa Asuka mím môi, như một quả bóng bị xì hơi, cúi gằm mặt rón rén nấp sau lưng Fisher, mãi đến khi hoàn toàn khuất sau bóng lưng anh mới dừng lại.
Trong sự im lặng, Michael không nhìn về hướng nào cụ thể, chỉ liên tục gõ ngón tay vào má.
Vài giây sau, hành động đó mới chậm lại, ánh mắt y dần lấy lại tiêu cự, uy áp vô thức tỏa ra cũng được thu hồi vào cơ thể.
Tiếp đó, y chậm rãi đứng dậy, khiến bầu không khí ngột ngạt trong phòng dịu đi đôi chút. Y xoay nhẹ cổ tay, vừa đi ra phía ngoài xưởng rèn vừa nói với Mikhail:
“Sau khi tiêm xong thuốc ức chế, ngươi sẽ khỏi hẳn. Trước lúc đó cứ nằm yên đừng có động đậy.”
Mikhail nằm bất động nãy giờ cuối cùng cũng dám nhích đầu một chút. Hắn nghiêng đầu, nhìn qua nhóm Fisher đang đứng bên giường để hướng mắt về phía Michael đang rời đi:
“Cảm ơn ngài rất nhiều, Thiên sứ trưởng Michael.”
Nghe lời cảm ơn, Michael hơi liếc mắt nhìn hắn. Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, y thoáng khựng lại, sau đó hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục bước ra ngoài.
Bước chân y càng lúc càng xa nhưng giọng nói vẫn vang lên rõ ràng. Y nói với Mikhail:
“Suriel hành động rất nhanh, các ngươi sẽ không ở lại đây lâu đâu. Muộn nhất là ngày mai phải rời đi, nếu không để lâu sẽ sinh biến. Ta nói là, trước ngày mai, hãy chuẩn bị sẵn cuộn giấy mà ngươi đã hứa.”
“Ta sẽ xem xét.”
Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)