Chương 62: Ma Nữ
Gió biển men theo sườn núi thổi lên, hòa quyện cùng hương hoa oải hương ngào ngạt tạo thành một khúc hát ru êm đềm khiến lòng người thư thái. Fisher dường như đã ngủ một giấc rất dài ở nơi yên tĩnh này, cho đến khi anh mơ màng mở mắt ra, cảm giác đầu tiên là đầu mình đang gối lên một nơi nào đó rất mềm mại.
Ánh mắt anh vẫn chưa thể tập trung, tầm nhìn chỉ là một khoảng mờ mịt, nhưng cánh mũi khẽ động đã ngửi thấy mùi hương thiếu nữ thanh tao cùng những lọn tóc xoăn màu đen rủ xuống.
Tầm nhìn dần rõ nét, hiện ra trước mắt là một người phụ nữ trẻ với gương mặt xinh đẹp và ưu nhã. Làn da nàng trắng nõn mềm mại, đôi môi điểm chút son mà các quý cô vùng Nali ưa chuộng, khiến khí chất nàng thêm phần vũ mị, mê người. Nhưng điều gây ấn tượng sâu sắc nhất chính là đôi mắt màu tím thẳm sâu như chứa đựng cả dải ngân hà.
Giờ khắc này, trong đôi mắt ấy dường như thoáng hiện một tia u sầu khi nhìn vào cơ thể Fisher. Đến lúc này anh mới nhận ra quần áo của mình đã bị nàng trút bỏ, để lộ lớp băng gạc thấm đỏ máu bên trong.
“Lanie.”
Fisher day nhẹ huyệt thái dương, nhận ra mình đang gối lên cặp đùi mềm mại của nàng. Một mùi hương thoang thoảng truyền đến khiến anh cảm thấy không tự nhiên mà ngẩng đầu lên. Lanie bên cạnh cũng không ngăn cản, nỗi u sầu trong mắt nàng chậm rãi thu lại, dần chuyển thành vẻ trêu chọc say đắm như rượu Black Mamba.
“Chào buổi sáng nhé, Fisher.”
“Sao cô lại ở đây? Không phải cô sai Hart nói với tôi là cô sẽ tiếp tục đi về phía nam Kadu sao?”
Xung quanh cánh đồng oải hương, từ lúc nào đã đậu đầy những con chim sơn ca lông tím. Ở bìa rừng xa hơn, dưới bầu trời xanh thẳm, đâu đâu cũng thấy những cái đầu chim sơn ca đang nghiêng ngả, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Fisher vừa mới tỉnh giấc.
“Ái chà, ta cũng không biết tại sao mình đột nhiên lại xuất hiện ở đây nữa? Có lẽ là do ta quá nhớ chàng, nên Mẫu Thần đã đáp lại lời khẩn cầu chăng? Cảm ơn Mẫu Thần.”
Nàng chắp hai tay trước ngực, đặt trước cơ thể được bao bọc trong bộ váy dài đen rộng rãi, giả vờ làm một lễ cầu nguyện không mấy chính thức. Nhưng khóe miệng nàng lại nở nụ cười tinh quái, một mắt nhắm, một mắt mở nhìn Fisher đang cạn lời.
Sau đó, chính nàng cũng biết loại lời nói dối này không lừa được Fisher, nên tư thế cầu nguyện liền chớp mắt biến thành hình chữ V đặt trước mắt mình, ý định dùng vẻ đáng yêu để lấp liếm cho qua chuyện.
“Cô theo dõi tôi đấy à?”
Đối mặt với gương mặt không chút biểu cảm của Fisher, Lanie kêu oan:
“Ta chỉ vừa vặn bảo Hart đến đưa thư, ai ngờ lại thấy chàng ngã trên mặt đất, nên ta mới tới giúp đỡ thôi. Ta đã phải bay qua nửa đại lục và một vùng biển mới đến được đây đấy. Fisher đại nhân không những chẳng thèm cảm ơn mà còn hỏi tội người ta nữa.”
Nàng yếu ớt dùng tay che mặt, giả vờ nức nở:
“Huhu, đau lòng quá, đau lòng quá đi mất, phải được Fisher hôn một cái thì ta mới đứng dậy nổi.”
Fisher hoàn toàn không thèm để ý đến nàng, chỉ quay đầu nhìn về phía nam đại lục. Ở nơi hoang dã ấy, dường như có một cỗ xe ngựa đang đi xa dần, không có gì bất ngờ thì trên đó là một thiếu nữ thuộc Long Nhân chủng màu đỏ.
Lanie hé ngón tay đang che mặt ra một chút, thấy Fisher không để ý đến mình, gương mặt xinh đẹp vốn trông như chị gái của Fisher liền phồng má một cách trẻ con. Sau đó nàng nhẹ nhàng bay lên, vòng hai tay trước người Fisher, đôi mắt tím thẳm sâu như ngân hà cùng anh nhìn về phía nam.
“Có cần ta giúp chàng đuổi cỗ xe ngựa kia lại không? Quần áo của ta vẫn còn trên đó, ta có thể cảm nhận được.”
Fisher đưa tay đẩy nàng Ma Nữ đang kề sát ra một khoảng, dường như cảm thấy khá đau đầu với Lanie. Tính cách của Lanie tuyệt đối là loại ác liệt nhất mà Fisher từng gặp, đã thế còn rất mặt dày, dù có nói thế nào cũng chẳng hề lung lay.
Kiểu như: Ngươi cứ nói mặc ngươi, ta mà thay đổi thì coi như ta thua.
“Bỏ đi, cứ để cô ấy đi, tôi thất bại rồi. Đi thôi, tôi chuẩn bị lên tàu về Saintnely.”
“Ồ, là thất bại sao?” Bị Fisher đẩy ra, Lanie cũng không chút buồn bực, chỉ đưa một ngón tay lên môi, nghiêng đầu thắc mắc như một đứa trẻ ngây thơ: “Chẳng lẽ không phải chàng cố ý thả đứa bé đó đi sao?”
“... Không phải.”
Fisher cài lại khuy áo, chợt phát hiện trên các vết thương của mình đều phủ một tầng ánh sáng tím nhạt, máu cũng đã ngừng thấm ra dưới ánh sáng ấy, vết thương đang dần khép miệng.
Lanie đã xử lý vết thương cho anh.
“Đúng đúng đúng, Fisher lão sư đã nói vậy thì đứa học trò này sao dám phản bác chứ?” Lanie vỗ vỗ đầu mình, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chỉ tiếc là toàn bộ gia sản của chàng đều ở trên cỗ xe ngựa đó rồi, căn nhà ở Saintnely chắc cũng chẳng còn tài vật gì, vì chàng đã dồn hết tiền mua nhu yếu phẩm và vũ khí rồi còn đâu. Thế mà lại đem tặng hết cho cô bé Long Nhân kia, bao giờ chàng mới hào phóng với ta như vậy nhỉ... hay là ta gả cho chàng luôn nhé?”
“Cảm tạ trời đất, thôi miễn đi. Cô không trực tiếp về Tây đại lục sao?”
“Ái chà, ma lực không đủ rồi, không thể triển khai ma pháp về Tây đại lục được nữa. Xem ra chỉ có thể cùng chàng quay về thôi, thật là đáng tiếc, lại phải cùng nhau ngồi tàu lâu như vậy rồi.”
“...”
Fisher bước đi phía trước, Lanie cứ thế chắp tay sau lưng đi theo anh. Nhưng nhìn kỹ lại, đôi chân trắng nõn của nàng để trần, hoàn toàn không chạm đất mà trôi lơ lửng giữa không trung, thong thả bám sát Fisher.
Ma Nữ là một chủng tộc Á Nhân rất kỳ lạ, hơn nữa vì số lượng quá ít ỏi nên hiểu biết của nhân loại về họ cực kỳ hạn chế. Điều duy nhất được biết là họ đều là nữ giới, có lượng ma lực và thiên phú ma pháp cực cao, và mỗi Ma Nữ đều sở hữu một “Đặc tính” riêng biệt.
Đặc tính của Lanie rất đơn giản: Mạch ma lực của nàng không ngừng tăng trưởng vô hạn.
Dù chỉ diễn đạt bằng một câu, nhưng biểu hiện thực tế lại vô cùng huyễn hoặc. Mạch ma lực của nàng phức tạp đến mức phủ kín gần như toàn bộ cơ thể.
Sau khi tiếp nhận tri thức từ Sổ Tay Bổ Toàn Linh Hồn, Fisher mới nhận ra điều này khiến ranh giới giữa cơ thể và linh hồn của nàng trở nên rất mờ nhạt. Thân xác nàng bắt đầu mang những tính chất của linh hồn, đó là lý do nàng có thể bay bổng, đôi khi còn có thể hư hóa ở mức độ nhất định khiến các tác động vật lý không thể chạm tới, tùy thuộc vào việc nàng có muốn bị chạm vào hay không.
Dù trên người mang theo mạch ma lực vượt xa nhân loại gấp nhiều lần nhưng vẫn là không đủ, những con chim sơn ca kia chính là do mạch ma lực từ trong cơ thể Lanie tán phát ra mà hình thành, và chúng đều có ý thức đơn giản của riêng mình. Cái tên “Hart” cũng là do Fisher đặt, gọi chung cho tất cả bọn chúng.
Trước đây Fisher từng muốn nghiên cứu tính chất của Hart, vì nếu Hart là do mạch ma lực của Lanie tán phát ra, liệu nàng có thể chuyển dời ý thức sang những con chim này không?
Tuy nhiên, giả thuyết này đã bị Lanie phủ nhận, nàng nói mình không làm được nên Fisher cũng đành thôi. Thông thường, những con chim này luôn đi theo Lanie, chúng vừa có thể tự khắc ma pháp vừa có thể giải phóng ma pháp, là những cộng sự vô cùng mạnh mẽ.
Hiện tại, số lượng Hart xuất hiện quanh họ chưa đến một phần mười, không biết nàng đã phái những con Hart khác đi đâu rồi.
“Fisher, ta mệt quá đi, chàng cõng ta nhé?”
Lanie thoáng cái đã bay vọt tới. Gương mặt rõ ràng mang nét chín chắn của một người chị nhưng lại luôn cố tình nói những lời nũng nịu trẻ con. Thế nhưng đừng để vẻ ngoài của nàng đánh lừa, từ đôi mắt tím đầy vẻ trêu chọc kia có thể thấy rõ tâm tư thực sự của kẻ này.
“Lúc đi mua vé đừng có bay lung tung, bị phát hiện rồi không lên được tàu thì cô tự bay về đấy.”
“Chàng không trả lời, ta coi như chàng ngầm đồng ý nhé.”
Lanie chẳng thèm để ý đến lời Fisher, chỉ đặt hai tay lên vai anh, giả vờ như đang được anh cõng nhưng thực tế vẫn trôi lơ lửng. Fisher không hề cảm thấy chút trọng lượng nào.
Anh thở dài một tiếng, chẳng buồn chấp nhặt với Lanie đang giở trò sau lưng.
Việc đuổi nàng đi khi ở Tây đại lục tuyệt đối là một quyết định đúng đắn. Hiện giờ gặp lại sau thời gian dài xa cách, lẽ ra nên có một chút cảm giác nhung nhớ mới phải, kết quả là chưa đầy vài phút, chút nỗi nhớ ít ỏi ấy đã bị sự trêu chọc của nàng đánh tan tác.
Khi họ đi xuống dốc núi, đám chim sơn ca phía sau cũng đồng loạt tung cánh, bay theo hướng của họ.
“Cô nặng quá đấy, tự xuống mà đi.”
“Nói dối, ta còn chưa tăng thêm trọng lượng lên người chàng mà.”
“Đã không tăng thêm trọng lượng, vậy tại sao tôi phải cõng cô?”
Fisher vừa dứt lời, Lanie không đáp lại mà chỉ lấy từ đâu ra một chiếc gậy chống bằng gỗ lim khảm bạc, đầu gậy khắc hình Griffin, chắn ngang trước mặt Fisher, chặn đứng những lời định nói của anh.
“Quà kỷ niệm đây~”
Nàng cười tinh quái quan sát biểu cảm của Fisher. Nàng rất thích nhìn vẻ mặt á khẩu của một Fisher vốn tiết kiệm khi nhận được món quà đắt tiền từ mình.
Fisher im lặng một giây, sau đó đưa tay nhận lấy cây gậy. Cây gậy này chế tác tinh xảo và nhẹ hơn hẳn cái cũ của anh, chắc chắn giá trị không hề nhỏ.
“... Cảm ơn.”
“Không có gì.”
Lanie ngáp một cái, tiếp tục vịn vai anh bay lơ lửng. Cả hai đều ăn ý không nhắc đến chuyện bảo nàng rời khỏi vai anh nữa...
Đề xuất Voz: Niềm hạnh phúc của một thằng nghèo