Chương 67: Danh hoa có chủ
Ngay khi nhìn thấy con tàu hải tặc khổng lồ kia, Fisher và gã thương nhân Leba bên cạnh liền vội vã quay về phòng. Tiếng loa phát thanh của thuyền trưởng vang lên dồn dập trong hành lang, cảnh báo tất cả hành khách phải lập tức trở lại phòng mình.
“Phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ? Sao vừa mới kiếm được chút tiền đã đụng ngay hải tặc thế này? Đám đàn bà điên rồ này chẳng phải nên ở Bắc Đại Dương sao, sao đột nhiên lại xuất hiện ở đây?”
Leba nhăn nhó mặt mày, than vãn cho cái vận rủi của mình. Gã bắt đầu đảo mắt quan sát khắp nơi xem có chỗ nào giấu được thuốc lá và tiền bạc để không bị đám hải tặc phát hiện. Vất vả bôn ba bấy lâu mới kiếm được chút đỉnh, gã không muốn phải trắng tay trở về phía Tây đại lục.
Ngược lại với vẻ hoảng loạn của Leba, Fisher nhìn con tàu hải tặc đang tiến gần mà không hề bối rối. Dù không quá rành về danh tiếng của các đại hải tặc, nhưng nghe Leba kể về chiến tích của thuyền Băng Sơn Nữ Vương, cộng thêm việc đối phương chỉ cướp tàu của đế quốc Shivali, Fisher cảm thấy khả năng chúng cướp bóc chiếc du thuyền này là không cao.
Do sự kìm kẹp và đấu đá giữa các quốc gia, việc Alagina chỉ cướp tàu hàng của Shivali ở Bắc Đại Dương mà vẫn chưa bị tiêu diệt hẳn phải có lý do. Fisher không tin một băng hải tặc chỉ dựa vào vài khẩu đại bác trộm được mà có thể chống lại quân đội Shivali.
Quanh vùng Bắc Đại Dương có ba quốc gia lớn, không tính các nước nhỏ phụ thuộc. Đầu tiên là nữ quốc Sardin, chính nơi này cũng đang truy nã Alagina nên khó có khả năng tiếp tế cho họ. Thứ hai là Shivali, quốc gia bị đám hải tặc này chọc giận đến mức mỗi tháng đều phải cử hải quân tuần tra để uy hiếp, vì vậy Shivali chắc chắn không dung túng cho thương nhân bí mật bán vật tư cho nàng ta.
Vậy thì quốc gia láng giềng cuối cùng là ai?
Chính là Nali.
Sau khi nghe kể về Băng Sơn Nữ Vương, Fisher – người vốn hiểu rõ chính trường Nali – lập tức nghĩ đến việc con tàu này chắc chắn có người Nali đứng sau tài trợ, bất kể là dưới hình thức nào.
Fisher đoán khả năng cao nhất là tiếp tế nhu yếu phẩm. Dù sao việc bán vũ khí cho hải tặc là quá lộ liễu, nhưng bán vật tư thì có thể đổ lỗi cho hành vi tự phát của thương nhân dân gian, chính quyền không quản được.
Cứ nhìn đám hải tặc đó làm loạn, cướp bóc tàu bè của Shivali ở Bắc Đại Dương, Nali ngồi ngư ông đắc lợi, tội gì không làm?
“Vậy tôi xin phép đi trước, ông bảo trọng.”
“À, anh cũng vậy. Nguyện Mẫu Thần phù hộ anh!”
Sau khi tạm biệt Leba trước cửa phòng gã, Fisher đi thêm một đoạn đến trước phòng mình. Anh thấy Lanie không ở trong phòng mà đang đứng bên cửa sổ hành lang, chống cằm nhìn con tàu hải tặc đang áp sát du thuyền.
“Anh về rồi à? Có một con tàu đang tiến lại gần kìa, là hải tặc sao?”
Fisher gật đầu, kéo tay Lanie đi vào trong phòng.
“Em im lặng chút đi. Hải tặc chỉ trọng lợi nhuận, vạn nhất chúng phát hiện em là Ma Nữ rồi bắt đem bán cho ‘Hội Nghiên Cứu Ma Nữ’, chúng sẽ kiếm được một khoản khổng lồ đấy.”
Hội Nghiên Cứu Ma Nữ là một tổ chức tôn giáo thành lập tại Kadu, bị cả Shivali và Nali coi là tà giáo. Chúng tin rằng trên người Ma Nữ ẩn chứa bí mật để tiếp cận Mẫu Thần, nên luôn điên cuồng săn lùng Ma Nữ để làm thí nghiệm.
Lanie để mặc anh dắt vào phòng, tay kia tinh quái chạm nhẹ lên môi:
“Vậy anh có bảo vệ em không?”
Fisher không quay đầu lại, lạnh lùng đáp:
“Bán được tiền anh sẽ chia cho em một nửa, coi như bù đắp cho em trước đó.”
“Đồ chết tiệt!”
Cửa phòng đóng lại. Phía trên boong tàu thỉnh thoảng vang lên tiếng xích sắt từ tàu hải tặc ném qua quấn chặt lấy lan can. Để đề phòng bất trắc, Fisher vẫn đem bản thảo luận văn chưa hoàn thành cất vào nơi kín đáo, tránh để công sức của mình đổ sông đổ biển.
Không biết thuyền trưởng của du thuyền đã thương lượng thế nào với đám hải tặc Băng Sơn Nữ Vương, nhưng khi cửa khoang khách mở ra và đám hải tặc lần lượt tiến vào, nhiều hành khách vẫn không khỏi hoảng loạn.
“Thưa quý hành khách, Thuyền trưởng Alagina chỉ lên tàu để điều tra kẻ trộm, xin đừng phản kháng, họ sẽ không làm hại quý vị! Xin nhắc lại, họ sẽ không đe dọa đến an toàn của hành khách!”
Tiếng loa của thuyền trưởng liên tục lặp lại. Fisher vắt chân, bình thản ngồi trên ghế trong phòng đọc báo. Từ những căn phòng phía xa đã vọng lại tiếng trò chuyện và tiếng mở cửa, tin rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt mình.
Lanie dường như chẳng chút lo lắng, cô nàng nhàn rỗi dùng ngón tay dính chút cà phê trên bàn vẽ vài vòng tròn. Bên ngoài, con chim sơn ca bay lên rồi lại đậu xuống, nghiêng đầu quan sát bên trong phòng qua ô cửa sổ.
“Rầm!”
Chẳng mấy chốc, cửa phòng bị thô bạo đẩy ra. Xuất hiện ở cửa là nữ lái chính béo mập với vẻ mặt không mấy thiện cảm. Ả liếc qua Lanie và Fisher, ánh mắt đảo quanh một lượt rồi vẫy tay ra hiệu cho đám hải tặc phía sau, đồng thời nói với hai người:
“Hai người đứng dậy trước đi, chúng tôi chỉ kiểm tra xem có đồ của mình ở đây không.”
Fisher và Lanie đành phải đứng dậy. Ngay lúc đó, Fisher thoáng thấy Alagina đang đứng ở cửa. Nàng ta đã tháo chiếc mũ thuyền trưởng, để lộ mái tóc dài màu bạc rực rỡ.
Khác với vẻ ngoài bóng dầu và bẩn thỉu của những hải tặc khác, gương mặt nàng rất sạch sẽ, dường như được chăm sóc thường xuyên. Điều này khiến nàng trông không giống một hải tặc mà giống một quý tộc hơn.
Fisher đánh mắt quan sát đối phương một cái rồi theo vài nữ hải tặc đi ra phía trước. Bọn họ thậm chí còn muốn khám người, nam nữ tách riêng, nữ khám trong phòng, nam khám bên ngoài hành lang.
Trong người Fisher chỉ có một bao thuốc lá và hai cuốn sổ tay bổ khuyết. Anh không lo sổ tay bị phát hiện nên cũng chẳng mấy bận tâm, cứ để mặc cho họ kiểm tra.
Khi anh bước ra khỏi phòng, một nữ hải tặc định tiến tới khám xét, nhưng Alagina lại giơ tay ngăn cản. Thân hình thon dài, cao hơn Fisher một chút của nàng đích thân tiến tới, đưa tay về phía anh.
“Xin lỗi, phải kiểm tra một chút.”
Đôi bàn tay trắng trẻo của nàng vươn tới, đầu tiên là túi áo sơ mi của Fisher. Khi chạm vào hình dáng bao thuốc lá, nàng dừng lại một chút rồi nhanh chóng lướt qua.
Quần của Fisher không có túi nên nàng không kiểm tra bên dưới. Sau khi khám sơ qua, bàn tay Alagina bỗng dừng lại ở vùng bụng Fisher mà không rút ra. Đứng phía sau anh, nàng lặng lẽ nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên dồn dập.
Fisher bắt đầu nhận ra điều bất ổn, vẻ mặt anh ngay lập tức biến thành kiểu “mắt cá chết” vô hồn.
Anh quên mất rằng, đám đàn bà này đến từ nữ quốc Sardin.
Anh vừa định cử động thì nghe thấy người phụ nữ phía sau hít một hơi sâu để thoát khỏi trạng thái kỳ lạ đó. Alagina mở lời:
“Người phụ nữ gầy gò thấp bé bên trong kia... là vợ anh à?”
Nàng liếc nhìn Lanie bên trong, vẻ mặt có chút khinh khỉnh đối với kiểu phụ nữ như vậy. Tuy nhiên, nét mặt nàng vốn lạnh lùng nên khó thấy rõ cảm xúc, dường như nàng chỉ đơn thuần bày tỏ sự thắc mắc với Fisher.
Sống trên đời hai mươi tám năm, đây là lần đầu tiên Fisher cảm nhận được cảm giác bị phụ nữ quấy rối, điều này khiến anh nhất thời không biết nói gì.
Do vị trí địa lý, nữ quốc Sardin không giao thiệp sâu với Nali. Trước đây khi còn ở Học viện Hoàng gia, Fisher từng nhận được thư từ các trường học bên đó gửi đến, đọc qua thì thấy rất bình thường. Không ngờ hôm nay lần đầu chạm mặt phụ nữ Sardin lại là trong tình cảnh thế này.
“... Đúng vậy.”
Để thoát khỏi sự quấy rối kỳ quặc này, Fisher đành đau đầu nói dối.
Quả nhiên, vừa nghe Fisher đã kết hôn, biểu cảm bình thản của Alagina xuất hiện một vết rạn. Nàng có chút tiếc nuối lùi lại một khoảng, không tiếp tục áp sát thân thể Fisher nữa.
Đàn ông ở nữ quốc Sardin rất bảo thủ, và phụ nữ ở đó cũng chẳng kém gì. Họ đều là những “chiến sĩ” tin vào tình yêu thuần khiết, tin tưởng mãnh liệt rằng lòng trung trinh trong tình yêu là sức mạnh vô địch, nên đương nhiên sẽ không làm chuyện phá hoại gia đình người khác.
Mặc dù người đàn ông này trông rất tuấn tú, lại không quá yếu đuối như đàn ông ở quê nhà nàng, hơn nữa cái vẻ mặt lạnh lùng kia rất hợp khẩu vị của nàng, khiến nàng có chút động lòng.
Chỉ tiếc là “hoa đã có chủ”.
Đám hải tặc bên trong phòng đã lục soát xong, lắc đầu báo cáo với nữ lái chính béo mập rằng không tìm thấy gì. Nữ lái chính rất biết nhìn sắc mặt, liếc thấy thuyền trưởng nhà mình đã lùi lại với vẻ mặt thản nhiên thì ho khan một tiếng, nói:
“Vậy chúng ta kiểm tra phòng tiếp theo. Xin lỗi vì đã làm phiền.”
Alagina liếc nhìn Fisher lần cuối, đột nhiên chỉ tay vào ngực anh. Không đợi Fisher kịp phản ứng, nàng đã đội lại chiếc mũ thuyền trưởng lên đầu, sải bước tiến về căn phòng kế tiếp.
Nhìn theo bóng lưng dần xa của nàng, Fisher đưa tay vào túi áo, phát hiện bên trong có thêm một vật gì đó. Lấy ra xem, đó là một viên ngọc trai tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Đây là món quà Alagina tặng cho Fisher, thể hiện sự ưu ái của nàng dành cho anh.
“...”
Đề xuất Linh Dị: Mộ Hoàng Bì Tử - Ma Thổi Đèn