Chương 1215: Cặp đôi như chiếc kéo

Chương 1215: Cặp đôi như chiếc kéo

Ash thuần thục gom mái tóc dài của Kiếm Cơ lại, cậu không ghét công việc này, tuy không phải người cuồng tóc, nhưng mái tóc dài của Kiếm Cơ mềm mượt như lụa, giúp cô ấy buộc tóc có một niềm vui khó tả, gáy cô ấy lộ ra khi tóc được buộc lên cũng rất đẹp. Đầu tiên dùng tóc phía trước buộc thành một búi nhỏ có lỗ hở, sau đó luồn búi tóc lớn qua lỗ hở, như vậy chân tóc sẽ không bị kéo căng, búi tóc lớn phía sau cũng không bị xõa xuống vì được búi nhỏ nâng lên.

"Không có gì thay đổi cả." Sonia đột nhiên nói: "Em vẫn sẽ hận anh, nhưng vẫn không muốn rời xa anh."

Ash khựng lại, buộc xong tóc cho cô ấy.

Sonia quay đầu nhìn cậu, dùng giọng kể chuyện nói ra câu hỏi: "Anh tuy đã xin lỗi, nhưng anh vẫn sẽ không thay đổi, đúng không?"

"Đúng." Ash gần như buộc mình phải nói ra từ này.

"Vậy thì chúng ta cứ như vậy đi." Sonia khẽ nói: "Chúng ta cũng chỉ có thể như vậy thôi." "Không."

"Hả?"

"Chúng ta không thể như vậy." Ash nói từng chữ một: "Trên đời này bất cứ ai cũng có thể hận anh, nhưng chỉ có em anh tuyệt đối không cho phép... Đây là cái giá duy nhất anh không thể chịu đựng được."

Sonia ngây người nhìn cậu, môi khẽ run, cắn môi dưới tủi thân nói: "Đây đâu phải lỗi của em..."

"Anh đâu có trách em. " Ash lập tức nói: "Bây giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, giải quyết vấn đề mới là mấu chốt!"

"Anh sao lại trở nên vô lý như vậy?" Sonia tức đến sôi gan nhưng cũng có chút muốn cười: "Rõ ràng đây chỉ là trách nhiệm của anh!"

Lúc này cô ấy trong lòng khẽ động: “Khoan đã, kiểu tư duy này của Ash, sao lại giống hệt...”

"Em quên rồi sao, bây giờ chúng ta vẫn đang ở trạng thái ràng buộc cấp 5, tính cách của em và tính cách của anh chồng chéo lên nhau rồi," Ash cười cong mắt nói: "Anh vô lý như vậy đều là học em đó."

Sonia thực sự không nhịn được đấm vào ngực cậu một cái: "Rõ ràng là anh tự mình hai mặt lại vô sỉ, vậy mà còn dám đổ lỗi cho em!?"

"Cũng có thể anh học không phải sự vô lý của em, mà là học cách đối mặt với bản tâm của em." Ash khẽ nói: "Thực ra trong lòng anh chính là nghĩ như vậy... Anh vừa muốn em thích anh, lại vừa muốn em dung thứ cho tất cả khuyết điểm của anh, còn không cho phép em hận anh... Có phải hơi quá đáng không?"

"Chỉ hơi thôi sao?" Sonia nghi ngờ hỏi.

"Nếu em không đồng ý anh sẽ quấn lấy em mỗi tối trước khi ngủ, em không hôn chúc ngủ ngon anh sẽ mặc định em giận rồi, không cho em ngủ tìm cách dỗ dành em, dù sao chúng ta không ngủ cũng không sao, kiên quyết không để em giữ oán khí đến ngày hôm sau, nhất định phải xả ra ngay trong ngày."

Sonia ngây người nhìn cậu, dường như có chút dở khóc dở cười, mím chặt môi u oán nói một câu: "Em ngay cả hận anh cũng không được sao? Anh cứ phải bắt nạt em như vậy sao?"

"Anh chính là bắt nạt em, bắt nạt em thích anh, bắt nạt em cả đời." Ash nói: "Nhưng khi em ghét anh thì đến lượt em bắt nạt anh, những lúc khác đều là anh bắt nạt em... Em có nghiên cứu về chiếc kéo chưa? Em nhìn hai lưỡi kéo đó, rõ ràng mỗi ngày đều chém giết lẫn nhau, nhưng dù thế nào cũng không làm tổn thương đối phương, sau ba trăm hiệp đại chiến vẫn có thể khít khao dính vào nhau."

"Chúng ta có thể không làm được cặp đôi hạnh phúc nhất." Ash nói: "Nhưng ít nhất có thể làm cặp đôi như chiếc kéo."

Sonia lần này thực ra mang theo chút ý trả thù... Cô ấy biết Ash sẽ không thay đổi, nhưng ít nhất sẽ xấu hổ, sẽ buồn bã, sẽ không biết giấu mặt vào đâu, ai ngờ Ash lại còn mạnh miệng vô lý, cậu ta trước đây là thùng rác nhưng ít nhất là thùng rác có lương tâm... Có lẽ cậu ta nói không sai, ràng buộc cấp 5 không chỉ khiến cậu ta và mình cảm nhận được điều tương tự, mà còn khiến cậu ta học được cách tư duy của mình.

Cái kiểu tư duy ôm chặt lấy đồ của mình không buông.

Sonia hít sâu một hơi, hai tay nắm lấy vai Ash, trong mắt ánh lên những giọt nước long lanh: "Thử thách Lục Dực là gì... Anh mới là thử thách lớn nhất của em."

Ash ôm cô ấy vào lòng, khẽ nói: "Các em chính là thử thách Lục Dực của anh, nhưng anh phải dùng cả đời mới có thể hoàn thành."

Sonia phản bác: "Anh cũng biết là 'các em'? Thử thách của anh có phải quá nhiều rồi không?"

Hoặc

Có lẽ vì ràng buộc cấp 5, Ash rất hiểu Sonia muốn gì, cậu cúi đầu hôn Sonia. Khác với nụ hôn đầy xấu hổ, buồn bã, cay đắng vừa rồi, nụ hôn lần này cực kỳ dịu dàng, ngọt ngào, nhưng lại đầy giận dữ, hai người điên cuồng đòi hỏi nhau, như một chiếc kéo kêu lách cách.

Đợi đến khi môi tách ra, hai người ôm nhau nghỉ ngơi một lát, Ash đột nhiên hỏi: "Vậy là xong rồi sao?" "Cũng chỉ có thể như vậy thôi." Sonia mềm nhũn đáp lại.

Ash lúc này mới có thời gian thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, lúc này nắng vừa đẹp, phía xa chân mây có một cầu vồng nhạt, rừng cây hoang sơ như một biển cả, hàng ngàn hàng vạn ngọn cây lay động theo gió tạo thành từng lớp sóng cuộn, sau cơn mưa lớn không khí tràn ngập hơi lạnh sảng khoái, trời cao khí trong lành, tâm hồn sảng khoái.

"...Nên về rồi chứ?" Sonia nói: "Visser và các cô ấy chắc chắn đang đợi tin tức của anh, nhưng trước khi về vẫn nên nói với mẹ em một tiếng..."

"Ừm." Ash nói: "Nhưng chúng ta dù có ở đây ngắm cảnh một lát, thế giới chắc cũng sẽ không hủy diệt đâu nhỉ?"

Cảnh ở đây đẹp lắm sao, chẳng phải chỉ là rừng núi hoang sơ gần thị trấn hẻo lánh thôi sao... Mặc dù trong lòng nghĩ vậy một cách vô vị, nhưng khóe miệng Sonia lại cong lên một nụ cười nhàn nhạt, lười biếng dựa vào lòng Ash, lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm có sau trận đại chiến.

Nửa tháng sau.

Địa Ngục Thứ Tư, Huyễn Tưởng Địa Ngục.

Ash vừa giáng lâm đã tưởng tượng ra một cảnh tuyết trong lòng, mở mắt ra quả nhiên xung quanh là xứ sở tuyết. Đặc tính của Huyễn Tưởng Địa Ngục chính là "ta tức là thế giới", thế giới mà mọi người nhìn thấy đều là chủ quan, ngược lại Ash có linh cảm quá cao, vừa nhìn đã thấy Thần Chi Lĩnh Vực, còn phải tưởng tượng ra cảnh cụ thể để giảm thị giác linh hồn của mình.

"Ngươi lại còn dám đến?"

Ash quay đầu nhìn thấy Tử Cuồng đang dựa vào cây khô hút thuốc, người sau cũng vừa hay mặc trang phục mùa đông, thân trên là áo khoác lông xù, thân dưới lại là váy ngắn và bốt dài, nói ra thì mỗi lần cô ấy đều thay đổi phong cách ăn mặc khác nhau, mỗi lần đều khiến Ash sáng mắt, thầm ghi nhớ bộ trang phục này để lần sau giới thiệu cho Sonia.

Thấy cô ấy thần sắc không thiện ý nhìn chằm chằm mình, Ash không chút do dự đi tới, xòe hai lòng bàn tay ra trước mặt cô ấy, vẻ mặt "tùy ngươi muốn làm gì" như thể coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Tử Cuồng nhướng mày, cười khẩy: "Ồ? Ngươi tại sao lại nghĩ ta muốn giáo huấn ngươi?"

"Là vì ngươi đã làm Sonia buồn đến vậy? Hay vì ngươi đã làm Sonia phải chịu đựng chấp nhận hiệp ước bất bình đẳng đó? Hay là vì... lần trước ngươi rời đi đã lén hôn ta một cái?"

Ash ánh mắt lảng tránh, "Tùy ngươi!" Nghe giọng điệu còn tưởng là vị nghĩa sĩ nào đó ung dung chịu chết. Tử Cuồng cười lạnh một tiếng, đưa điếu thuốc đến lòng bàn tay cậu, rũ một chút tàn thuốc.

"Đi thôi." Cô ấy nói: "Có lẽ vừa kịp dự tang lễ của hai người bạn của ngươi."

Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)
Quay lại truyện Sổ Tay Thuật Sư
BÌNH LUẬN