Chương 1361: Tôi có vài cô bạn gái
Chương 1361: Ta có vài cô bạn gái
Quốc độ Phồn Tinh, thành phố Gareth, tiệm trà sữa bên ngoài cổng chính Đại học Kiếm Hoa.
Thiếu nữ Sethlin khẽ vuốt lại nếp áo đồng phục đã được là ủi phẳng phiu từ đêm trước, đôi mắt không rời khỏi động tĩnh bên ngoài. Dưới gầm bàn, hai phong thư nằm lặng lẽ: một phong là giấy báo trúng tuyển của Đại học Kiếm Hoa với viền vàng nền đỏ sang trọng, bề mặt phủ lớp nhung mịn, chính giữa chạm nổi huy hiệu song kiếm và hoa cỏ; phong còn lại mang sắc hồng đào, họa tiết tinh khôi, chứa đựng tâm tư thiếu nữ.
Năm nay Sethlin tròn mười tám, đúng vào ngày nhận được tin vui từ học phủ, nàng quyết định sẽ thổ lộ tâm tình với người trong mộng.
Dẫu biết dùng thư tình giữa thời đại này có phần cổ hủ, nhưng lòng thiếu nữ vốn dĩ là thơ, Sethlin lại là kẻ lụy tình không lối thoát, luôn mơ về một đoạn duyên phận "nhất phong thư, lưỡng nhân ảnh, nhất thế tình". Hơn nữa, mỗi khi căng thẳng nàng lại nói năng lắp bắp, nếu trực tiếp tỏ tình chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức muốn độn thổ, thư tình chính là sự lựa chọn trang trọng và nghiêm túc nhất của nàng.
Quan trọng hơn, chủ động đến mức này đã là giới hạn cuối cùng của nàng rồi.
Còn về việc tại sao lại mang theo giấy báo trúng tuyển, đó là bởi Sethlin có thể thi đỗ vào Đại học Kiếm Hoa, tất cả đều nhờ vào người ấy.
Tiệm trà sữa này không phải là chuỗi cửa hàng nhượng quyền đang thịnh hành, mà là sản nghiệp riêng của mẹ nàng. Dù giá cả không cạnh tranh được với hệ thống "Phúc Âm", nhưng bù lại hương vị độc đáo rất hợp lòng người Gareth. Nhờ có sẵn mặt bằng không phải thuê mướn, tiệm đã tồn tại vững vàng hơn hai mươi năm qua.
Năm mười lăm tuổi, Sethlin bắt đầu chán ghét việc học, thà bỏ ngang về phụ mẹ trông tiệm còn hơn. Mẹ nàng cũng chẳng phản đối, dù sao con gái kế thừa cơ nghiệp cũng là chuyện tốt.
Mùa hè năm ấy, nàng đã gặp hắn tại nơi này.
Dù ba năm đã trôi qua, Sethlin vẫn nhớ như in dáng vẻ ngày đầu tương ngộ: đôi mắt hắn sáng rực như tinh tú, con ngươi tinh xảo tựa bảo thạch, ý cười luôn vương nơi khóe mắt, và hơi thở mang theo mùi cỏ xanh thanh mát, khiến người ta chỉ muốn đắm mình trong đó.
Tuy nhiên, Sethlin lúc đó chẳng mấy thiện cảm với hắn, bởi hắn tỏ ra kinh ngạc khi thấy một cô bé nhỏ nhắn như nàng lại đứng quầy. Sethlin lớn tiếng phản đối rằng mình đã mười lăm, không còn nhỏ nữa, hắn lại hỏi sao nàng không đi học. Thế là nàng mặc kệ hắn, lạnh lùng như một con rối làm nhiệm vụ gọi món.
Hắn mua trà sữa không cố định số lượng, khi thì một ly, lúc lại hơn mười ly. Hắn tự xưng là gia nhân của một gia tộc quyền quý, ra ngoài mua trà cho các quý cô. Mỗi lần ghé tiệm, hắn đều kể về những chuyện thú vị của sinh viên, mô tả cuộc sống đại học tự do và đầy mộng ảo, còn nói rằng rất nhiều đôi lứa đã nên duyên từ mái trường ấy.
Điều cuối cùng đã đánh trúng tâm tư của Sethlin. Nhưng quay lại trường học không phải chuyện dễ, nàng đành chọn con đường tự học trực tuyến.
Một ngày nọ, hắn bắt gặp Sethlin đang làm bài tập, hôm sau liền mang đến một bộ đề thi, bảo nàng làm xong thì đưa hắn xem. Với tâm thế rảnh rỗi, Sethlin dành cả đêm để hoàn thành. Hắn thu bài, chấm điểm, rồi lại đưa bộ đề khác, dặn nàng cứ thong thả tra cứu tài liệu mà làm, không cần vội vã.
Những bộ đề hắn đưa khác hẳn với giáo trình trực tuyến, vừa đủ để nàng trăn trở suy nghĩ nhưng cũng giúp nàng tiến bộ vượt bậc. Hắn chỉ xuất hiện ở Gareth vào mùa hè, mỗi năm đều đưa cho nàng hơn mười bộ đề. Nhờ vị "gia sư" kỳ lạ này, thứ hạng học tập của Sethlin thăng tiến như diều gặp gió.
Sethlin từng hỏi bài hắn, kết quả hắn nói mình chẳng biết gì cả, chỉ muốn phá hỏng kỳ nghỉ hè của nàng thôi. Sethlin thầm nghĩ hắn đúng là kẻ lừa gạt thiếu nữ ngây thơ.
Thế nhưng chính vị gia sư chỉ biết ra đề, vị khách chỉ xuất hiện vào mùa hạ ấy, đã đồng hành cùng nàng qua những năm tháng học tập khô khan nhất. Mỗi năm nàng đều mong ngóng mùa hè đến, mùi mực in trên đề thi hòa quyện cùng mùi cỏ xanh trên người hắn đã dệt nên ký ức đẹp đẽ nhất trong lòng nàng.
Ngay cả Đại học Kiếm Hoa cũng là do hắn giới thiệu. Ngôi trường này giờ đây đã mở rộng cửa cho thường dân xuất sắc, học bổng dồi dào, trở thành một trong "Song Bích Phồn Tinh" sánh ngang với Đại học Chân Lý. Giấy báo trúng tuyển của Sethlin còn đi kèm học bổng năm nhất, số tiền còn nhiều hơn cả mấy năm nàng làm thêm ở tiệm.
Sethlin vẫn chưa nói với mẹ, nàng muốn hắn là người đầu tiên biết tin này. Bởi vì nguyện vọng của nàng, giờ đây chỉ còn lại hắn.
Dù trong lòng căng thẳng, nhưng Sethlin khá tự tin. Theo nàng tìm hiểu, người trong mộng chỉ là một gia nhân, không phải Thuật Sĩ, cũng chẳng có tài năng gì, cả ngày lười biếng sống qua ngày như một con lala béo. Giờ đây, một nữ sinh viên xinh đẹp của Đại học Kiếm Hoa tỏ tình, hắn chắc chắn sẽ kinh ngạc và cảm động, rồi thú nhận rằng mình cũng đã thầm yêu nàng suốt ba năm qua...
Tiếng chuông cửa vang lên "leng keng" hai tiếng, Sethlin bừng tỉnh, nhìn thấy người mình ngày đêm mong nhớ đang đứng ngay trước mặt, nàng theo bản năng thốt lên:
"Anh Ash!?"
"Sao cô có vẻ giật mình thế?" Ash nhìn lại bản thân: "Làm ta cứ ngỡ mình vừa vượt ngục mà chưa kịp thay đồ tù vậy."
"Sao anh nói chi tiết thế, có thật là từng vượt ngục không?"
"Hỏng rồi, bị cô phát hiện rồi, đó là mùa xuân của năm năm trước..."
"Thôi được rồi, đừng khoác lác nữa." Sethlin vốn đang lo lắng, nhưng vừa thấy hắn, tâm thế liền vô thức thả lỏng, lòng ngọt ngào như vừa nếm kem. Nàng lấy ra phong thư đỏ nhung: "Ash, em đỗ Đại học Kiếm Hoa rồi!"
Ash tựa người vào quầy, khuỷu tay chống lên mặt bàn, lòng bàn tay đỡ má. Nghe vậy, hắn khẽ sững lại rồi nheo mắt cười. Hắn tắm mình trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ, toàn thân như được phủ một lớp hào quang vàng nhạt, ấm áp và rực rỡ.
"Chúc mừng nhé," hắn cười nói: "Tất cả là nhờ có ta đồng hành đấy!"
Thịch.
Tim Sethlin đập loạn nhịp, cảm giác như hơi thở sắp ngừng lại. Nàng biết mình sẽ không bao giờ quên được nụ cười này, dù đến lúc nhắm mắt xuôi tay cũng phải hồi tưởng lại mới có thể yên lòng. Hóa ra cảm giác rung động lại mãnh liệt đến thế... Nàng thật sự đã yêu người đàn ông này đến vô phương cứu chữa.
"Liên... liên quan gì đến anh chứ!" Sethlin lắp bắp: "Đây rõ ràng là thành quả nỗ lực của em! Anh cùng lắm chỉ đưa cho em vài bộ đề thi thôi!"
"Đây mới là chỗ cao minh của ta!" Ash nghiêm túc nói: "Chỉ cho cô làm đề là để khơi dậy tính chủ động. Sau này dù không học, thói quen ấy cũng giúp cô tinh thông các kỹ năng khác."
"Đồ vô liêm sỉ." Sethlin nắm chặt phong thư màu hồng, đôi tay run rẩy, nhưng lời ra đến miệng lại thành: "Anh muốn gọi gì?"
"Ba cốc trà sữa pudding, hai cốc trân châu khoai môn..."
"Chín cốc trà sữa? Nhà anh hôm nay đông khách thế sao?"
"Đúng vậy, các cô ấy đột nhiên hôm nay đều về cùng lúc... À đúng rồi, thêm một cốc trà sữa 'ba anh em' mà cô thích nhất, không cần cho vào túi giữ nhiệt."
"Anh tự uống à?" Sethlin ngạc nhiên, Ash vốn không thích đồ ngọt.
"Không, cái này là cho cô." Ash cười: "Coi như quà chúc mừng cô đỗ đại học."
Sethlin cảm thấy lòng mình như nở hoa, nhưng vẫn không nhịn được cãi lại: "Tặng mỗi ly trà sữa mà gọi là chúc mừng, anh cũng keo kiệt quá đấy?"
"Nhưng ta chỉ biết cô thích thứ này, những thứ khác thì chịu. Hay là tặng thêm cho cô vài bộ đề thi nhé?" Ash ngẫm nghĩ một lát: "Thế này đi, ta tặng cô một món quà mà cô cần nhất, nhưng cô sẽ biết là do ta tặng. Chuyện may mắn nhất mà cô gặp phải tiếp theo, chính là món quà của ta."
"Gì chứ, anh thà nói không tặng còn hơn..." Sethlin bật cười, tâm trạng hoàn toàn thư thái.
Nàng định đưa thư tình, nhưng phát hiện mồ hôi tay đã làm ướt phong bì, vội vàng đi rửa tay, tiện miệng hỏi: "Dạo này anh còn bận không?"
"Không bận như hai năm trước nữa, khung sườn cơ bản đã hoàn thành, giờ chỉ còn vài việc vặt, chỗ này cần cắt tỉa, chỗ kia cần điều chỉnh..."
Là công việc làm vườn sao?
Sethlin hít sâu một hơi, lau khô tay, giả vờ bình thản hỏi: "Nhân tiện, anh bận rộn như vậy, đã có bạn gái chưa?"
Chỉ chờ Ash trả lời là "chưa", nàng sẽ lập tức quay người trao thư, rồi thì—
"Có vài người rồi, sao thế?"
Mười phút sau, Ash chào tạm biệt, xách hai túi giữ nhiệt rời khỏi tiệm.
Mười hai phút sau, chủ tiệm trà sữa lái xe chở nguyên liệu về đến cửa, vừa xuống xe đã nghe tiếng chuông báo khói kêu inh ỏi. Hệ thống phun nước tự động kích hoạt, nước từ trần nhà phun xuống xối xả khắp nơi.
"Chuyện gì vậy!?"
Bà chủ đẩy cửa nhìn vào, thấy Sethlin đứng sau quầy, tay cầm bật lửa, trên bàn là một đống tro tàn đang cháy dở, lờ mờ nhận ra đó là phong thư màu hồng.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Sethlin với mái tóc ướt sũng ngẩng đầu lên, nước mắt giàn giụa nhìn mẹ: "Mẹ ơi... thanh xuân của con gặp chuyện lớn rồi!"
"Tiệm của mẹ mới gặp chuyện lớn đây này! Mẹ kiếp trước chắc nợ con, đẻ ra một con lala béo còn hơn đẻ ra con..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Cao Võ