Chương 2817: Mục đích là để mình làm bảo mẫu?
Thân ảnh Lữ Thiếu Khanh biến mất, quang mang của trận truyền tống dần dần ảm đạm xuống. Cuối cùng, một tiếng "bộp" vang lên, ngay trước mặt Quản Vọng và những người khác, trận pháp vỡ nát, tan biến theo gió.
"Hô..." Gió thổi qua xung quanh, Quản Vọng cùng những người khác lộn xộn trong gió, nhất thời chưa kịp phản ứng.
"Ba ba!" Tiểu Hắc đột nhiên kêu lớn một tiếng, vội vàng bay đến nơi Lữ Thiếu Khanh biến mất.
"Nhị sư huynh!" Tiêu Y trong lòng nhảy lên, tựa hồ đã hiểu ra điều gì. Linh cảm chẳng lành trước đó đã biến thành sự thật.
"Nhị sư huynh, ngươi đừng bỏ lại ta!" Tiêu Y méo miệng, nhưng không khóc. Hiện tại có khóc cũng vô dụng. Muốn khóc thì cũng phải đợi đến khi gặp lại nhị sư huynh mới khóc.
Quản Vọng chớp mắt mấy cái rồi cùng đệ tử của mình liếc nhìn nhau. Ân Minh Ngọc hỏi: "Sư phụ, hắn, hình như đã nói gì đó?"
Quản Vọng cắn răng, chửi: "Mẹ nó, tên hỗn đản!" Lại lẩm bẩm: "Hắn coi ta là bảo mẫu, trách không được lại muốn ta đi theo cùng, nương...!" Quản Vọng chỉ muốn đánh người. Hắn rất giận!
Câu nói cuối cùng của tên đồng hương hỗn đản kia ý là 'mang theo', rõ ràng là coi hắn thành bảo mẫu trông trẻ.
Tiêu Y méo miệng hỏi: "Quản gia gia, ngươi có biện pháp đi lên đó không?"
Quản Vọng tức giận nói: "Không có!" Rồi lại tặc lưỡi: "Thế này cũng tốt, chúng ta không cần đi theo lên đó mạo hiểm."
Tiêu Y nghe xong, miệng càng xẹp xuống, có một loại xúc động muốn khóc cho Quản Vọng xem. Nàng lẩm bẩm: "Ghê tởm, sớm biết thế đã không cho Quản gia gia ngươi đi theo cùng."
Tiêu Y cũng biết rõ Lữ Thiếu Khanh không mang nàng lên đó chủ yếu là để phòng ngừa nguy hiểm. Dù sao đối thủ là Thần Vương.
Mục đích thực sự Lữ Thiếu Khanh để Quản Vọng tới đây là coi Quản Vọng như bảo mẫu, để hắn tiếp tục trông chừng Tiêu Y. Tiêu Y lại còn đần độn thuyết phục Quản Vọng tới.
Hiện tại xem ra, Tiêu Y đúng là tự mình nhấc đá đập chân mình.
Quản Vọng tức muốn chết: "Ngươi còn định ỷ lại vào ta sao? Ngươi có thể đừng học cái tên hỗn đản kia không?"
Một lát sau, Quản Vọng nói với Tiêu Y: "Chúng ta trở về! Nơi này không nhất định an toàn!"
Kế Ngôn tuy đã đánh nát Đệ Nhất Thần Điện, khiến nơi đây thành mảnh vụn, sương mù Luân Hồi cùng lũ quái vật cũng đều biến mất, nhưng không ai dám cam đoan Đọa Thần ở đây sẽ không ngóc đầu trở lại.
Tiêu Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mười ba đốm tinh quang có thể thấy rõ ràng. Mặc dù hắc vụ vây quanh, nhưng Tiêu Y cảm thấy mình tựa hồ có thể nhìn thấy hai vị sư huynh của mình.
Tiêu Y nói với Quản Vọng: "Có thể ở lại đây nghỉ ngơi một đoạn thời gian không?" Trong mắt nàng tựa hồ lấp lánh nước mắt, dáng vẻ đáng yêu ấy khiến người nhìn thấy liền rất đau lòng.
Quản Vọng vốn nghĩ tranh thủ thời gian rời đi nơi này. An toàn là trên hết. Thế nhưng Tiêu Y với dáng vẻ nước mắt rưng rưng, đáng yêu như vậy, hắn lập tức mềm lòng. Hắn thở dài nói: "Được rồi, cứ ở đây chờ đợi một chút đi."
Ân Minh Ngọc lập tức phản đối, ngữ khí có chút chua chát: "Sư phụ, nơi này e rằng sẽ rất nguy hiểm? Hơn nữa, ở đây chờ thì có ích gì? Ở đây, chúng ta cũng chẳng nhìn thấy tình hình bên trên, ngược lại dễ dàng chờ đến lũ quái vật Đọa Thần. Ở đây, chỉ có thể uổng phí thời gian mà thôi..."
Ân Minh Ngọc trong lòng có chút không vui. Quản Vọng đối đãi Tiêu Y tựa như phụ thân đối đãi hài tử, hữu cầu tất ứng. Lẽ nào, lớn rồi thì không được yêu thích nữa sao?
Ân Minh Ngọc cúi đầu nhìn thoáng qua bộ ngực của mình, trong lòng rất đỗi ưu thương.
Quản Vọng khoát khoát tay: "Đợi một lát cũng không sao!" Hắn nhìn lên mười ba tinh cầu trên bầu trời. Trong lòng không khỏi cảm khái.
Thập Tam Trọng Thiên, trấn áp Tiên Giới ức vạn năm, Mười Đại Thần Vương khiến vô số người nghe danh đã biến sắc, vô số người tránh còn không kịp. Từ ức vạn năm đến nay, những kẻ chạy tới tìm Thần Vương gây phiền phức lại càng ít ỏi.
Hiện tại, lại có hai người dám chủ động đi lên. Không nói gì khác, đảm lượng của hai người bọn họ cũng đủ để vượt qua rất nhiều người.
Quản Vọng trong lòng mang theo chờ mong, hắn cũng muốn ở đây nhìn xem rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì. "Xem thử có kỳ tích xuất hiện hay không."
"Kỳ tích?" Ân Minh Ngọc im lặng. Sư phụ của nàng từ khi ở chung với Lữ Thiếu Khanh và những người khác đã thay đổi rất nhiều. Hiện tại còn bắt đầu huyễn tưởng kỳ tích.
Ân Minh Ngọc thừa nhận Lữ Thiếu Khanh rất mạnh, là một loại mạnh mẽ mà nàng không thể nào hiểu nổi. Nhưng loại cường đại này, nàng không cho rằng có thể đối phó Thần Vương.
Nàng nhịn không được nói: "Sư phụ, ngươi sẽ không phải cảm thấy hắn có thể đánh thắng được Thần Vương chứ? Nếu như Thần Vương thật sự dễ dàng bị đánh bại đến thế, bọn tiên nhân chúng ta cũng không đến nỗi bị áp bức gắt gao như vậy. Tiên Vương Bá từng đi qua Thập Tam Trọng Thiên, lại là vết thương chồng chất, xám xịt đại bại mà quay về. Nếu không phải chạy nhanh thì e rằng cái mạng nhỏ cũng đã bỏ lại trên Thập Tam Trọng Thiên rồi."
Đối mặt đồ đệ, Quản Vọng lắc đầu: "Khó. Nhưng không có nghĩa là không có cơ hội."
Ân Minh Ngọc lúc nghe thấy từ "khó", trong lòng thở phào nhẹ nhõm, xem ra sư phụ cũng có cùng cách nhìn với nàng. Nhưng câu nói cuối cùng lại khiến nàng càng thêm im lặng. Chính người vừa nói không tin tưởng hắn, vậy mà lại biểu hiện trước mặt ta như thể rất tin tưởng hắn vậy. Sư phụ, người đã trở nên dối trá từ khi nào vậy?
Tiêu Y khinh bỉ nhìn Ân Minh Ngọc: "Ngươi biết cái gì? Thực lực của hai vị sư huynh ta há có thể là thứ mà loại người không có đầu óc như ngươi có thể tưởng tượng sao?"
Ân Minh Ngọc cười ha hả: "Nếu như hắn có lòng tin, sẽ để ngươi lại ở đây sao?"
Tiêu Y nghẹn lời. Câu nói này không thể phản bác. Lữ Thiếu Khanh giữ nàng lại cũng vì sợ rằng sau khi lên đó gặp Thần Vương, hắn không có cách nào bảo vệ được nàng. Ghê tởm!
Tiêu Y trong lòng rất giận, hung tợn trừng mắt nhìn Ân Minh Ngọc. Nhưng càng nhiều hơn là tức giận chính bản thân mình.
Nếu như thực lực của mình mạnh hơn một chút, liền sẽ không trở thành vướng víu để sư huynh bỏ lại. Ghê tởm, những năm nay mình đang làm gì vậy?
Nhị sư huynh vừa mới thăng lên đã trở nên lợi hại như vậy. Những năm nay mình ở Tiên Giới tiến bộ chậm chạp, trách không được bị nhị sư huynh ghét bỏ.
"Ta muốn đi theo ba ba!" Tiểu Hắc bỗng nhiên kêu một tiếng, biến trở về hình dạng Thần Điểu tròn trịa màu đen, lông vũ đen tuyền tản mát ra quang mang nhàn nhạt, uy phong bá khí.
"Tiểu Hắc, đừng nóng vội!" Tiêu Y vội vàng bổ nhào tới, nhưng lúc này Tiểu Hắc đã hai mắt đỏ thẫm. Nó ngẩng đầu lên, rít lên tiếng chim hót bén nhọn, dẫn phát từng trận âm bạo. "Ầm ầm!" Vụ nổ nhấc lên vô số bùn đất. Trong vụ nổ, một cái vòng xoáy màu đen xuất hiện, Tiểu Hắc không nói hai lời liền lao đầu vào...
Đề xuất Giới Thiệu: Dược Sư Tự Sự