Chương 110: Chiến đấu trong thế giới tơ trắng
"Đại nhân Dương Tranh, theo thiển ý của ta, nơi này ẩn chứa Hồn sủng thượng cổ. Chi bằng chúng ta tạm thời rút lui, nếu không..." Dương Hà lắp bắp, giọng đầy lo lắng.
Dương Tranh hừ lạnh: "Sợ hãi cái gì! Phải biết rằng, để tranh đoạt một Hồn sủng thượng cổ, ngay cả cường giả Hồn Điện hay Hồn Minh cũng phải đánh nhau đến đổ máu, sứt đầu mẻ trán. Cơ duyên trời ban như thế này, trăm năm khó gặp một lần, há có thể nói bỏ là bỏ?" Dã tâm của Dương Tranh không hề nhỏ. Dù trong lòng có chút thấp thỏm bất an, hắn vẫn không đành lòng buông tha cơ hội hiếm có này.
Hồn sủng hệ Trùng từ thời thượng cổ đều cực kỳ cường đại, đặc biệt là lực lượng tái sinh kinh người, được người đời gọi là Bất Tử Hồn sủng. Chúng gần như là bất bại trên chiến trường. Nếu có thể thu phục được một con, không chỉ xưng bá Cương La thành, mà ngay cả khi đặt chân đến Thiên Hạ thành, hắn vẫn sẽ là một nhân tài kiệt xuất.
Dương Tranh chỉ là con trai thứ ba của một gia tộc nhỏ nơi thành thị xa xôi, địa vị vốn chẳng cao quý gì. Ở Cương La thành, hắn có chút tiếng tăm, nhưng một khi bước ra biển lớn giang hồ, hắn chẳng là gì cả.
Giờ đây, một cơ hội thăng tiến thực lực cực nhanh đang bày ra trước mắt. Dù có phải đối mặt với hiểm nguy, Dương Tranh cũng quyết tâm thử vận may một phen.
Thấy ý Dương Tranh đã định, Dương Hà đành âm thầm đi theo phía sau, thầm cầu khấn cho con Hồn sủng hệ Trùng viễn cổ kia đừng vội vã phá kén lao ra, mong sao hắn có thể an toàn rời khỏi Tù Đảo.
Dương Tranh nắm chặt quyển trục, dựa vào cường độ ánh sáng phát ra, không ngừng tiến gần vị trí của Sở Mộ, cũng chính là tiến vào khu vực trung tâm của Thần Nội Tạng.
"Trời đất ơi, đây là cái gì?"
Dương Hà và Dương Tranh bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào cái kén trùng khổng lồ treo lơ lửng phía trên. Quả thực, cảnh tượng này giống hệt như những gì tiền nhân đã mô tả: một thế giới nội tạng của sinh vật, còn cái kén trùng kia chính là trái tim, kết nối vô số gân thịt, mạch máu lại với nhau.
Cảnh tượng quỷ dị này khiến cả hai chấn động, đứng lặng hồi lâu không thốt nên lời. Bất kỳ ai chứng kiến cũng phải run sợ từ tận linh hồn.
"Dương... Dương Tranh đại nhân, chúng ta... chúng ta mau rời khỏi nơi này thôi." Dương Hà sợ hãi đến mức cả người run rẩy.
Hắn đã sống hơn ba mươi năm, từng đặt chân qua vô số nơi, nhưng chưa bao giờ chứng kiến hình ảnh kinh khủng như thế này.
"Đi cái gì mà đi! Không thấy con Hồn sủng hệ Trùng kia vẫn còn đang ở trong kén sao?" Dương Tranh gằn giọng.
Thực tế, Dương Tranh cũng đang cố gắng chống đỡ nỗi sợ. Chẳng hiểu vì sao, khi lọt vào thế giới trắng xóa này, hắn luôn có cảm giác lạnh lẽo toàn thân, như thể mình đang nằm sâu trong bụng của một sinh vật khổng lồ nào đó.
"Đại nhân... nhìn... là... là tên tiểu tử kia!" Dương Hà chỉ tay vào bóng người đang đứng gần cái kén trùng trên cao.
Dương Tranh lập tức nhìn lên, quả nhiên phát hiện một thân ảnh màu đen đang đứng sát vào cái kén, không rõ đang làm gì.
Nhìn từ xa không thể phán đoán được kích thước thật sự của cái kén, nhưng thông qua thân ảnh nhỏ bé của con người đứng cạnh, sự chênh lệch liền hiện rõ.
Một người trưởng thành đứng ngay cạnh kén trùng, nhìn qua chỉ như một con kiến ôm lấy cột đình.
"Hồn sủng hệ Trùng viễn cổ vẫn chưa phá kén. Tên tiểu tử kia nhất định muốn chiếm đoạt nó!" Dương Tranh nổi giận đùng đùng.
Cơ hội ngàn năm có một này, làm sao Dương Tranh có thể chắp tay nhường cho kẻ khác? Hắn không hề do dự, lập tức khống chế Huyết Dực Tam Mâu Thú lao tới giết thẳng về phía Sở Mộ.
Sở Mộ vẫn đang dùng hồn niệm để câu thông với tiểu Thanh Trùng bên trong kén.
"Tiểu tử, rốt cuộc ngươi định ra chưa? Hay là còn phải chờ rất lâu nữa?" Sở Mộ sau khi câu thông một hồi lâu, tạm thời hiểu được ý tứ truyền ra từ tín hiệu tinh thần.
"Gừ!"
Dạ Lôi Mộng Thú ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm phát ra từ Huyết Dực Tam Mâu Thú, lập tức gầm lên, nhắc nhở Sở Mộ nguy hiểm đang đến gần.
Sở Mộ tạm dừng "tâm sự" với tiểu Thanh Trùng, nhíu mày: "Bọn họ đến cũng nhanh thật."
"Mạc Tà, ngươi quấn lấy Huyết Dực Tam Mâu Thú," Sở Mộ liếc qua sinh vật toàn thân đỏ như máu ở đằng xa, lập tức ra lệnh cho Mạc Tà.
Huyết Dực Tam Mâu Thú là Hồn sủng trung đẳng cấp Thống lĩnh, đã đạt đến Ngũ đoạn Cửu giai. Mạc Tà hiện tại Ngũ đoạn Thất giai, giai đoạn không kém quá nhiều. Dù Mạc Tà chỉ là cao đẳng cấp Chiến tướng, nhưng nhờ vào ưu thế của Yêu Hỏa Tà Diễm, lực chiến đấu của nó hoàn toàn có thể sánh ngang với Huyết Dực Tam Mâu Thú. Trong khoảng thời gian ngắn, Mạc Tà tuyệt đối sẽ không bại trận.
"Ầm!"
Sở Mộ vừa dứt lời, một tia chớp màu tím trong khoảnh khắc giáng xuống. Hồ quang tím sẫm lan tràn khắp bốn phía, khiến không khí cũng rung động không ngừng.
Đạo thiểm điện này rõ ràng nhắm thẳng vào Sở Mộ.
"Gừ!"
Dạ Lôi Mộng Thú lập tức gầm lên giận dữ, hai chiếc La Giác (sừng nhọn) trên đầu cũng lóe lên hồ quang tím. Từ trên trời cao, một tia sét sáng chói đánh xuống, nhưng toàn bộ lực lượng lôi điện đều bị La Giác hấp thu hoàn toàn.
"Làm tốt lắm, Lôi Đình Tinh Linh Ngũ đoạn Lục giai, hừ hừ..." Sở Mộ vỗ vỗ đầu Dạ Lôi Mộng Thú, ngước mắt nhìn về phía Lôi Đình Tinh Linh do Dương Tranh triệu hồi.
Lôi Đình Tinh Linh cũng là cấp Chiến tướng, thuộc tính Lôi Điện có lực sát thương cực kỳ cường hãn. Trước đây, chính con Lôi Đình Tinh Linh này đã liên tục công kích, khiến Băng Không Tinh Linh và Ma Thụ chiến sĩ của Sở Mộ suýt chết.
Thế nhưng, giờ đây đối mặt với con Lôi Đình Tinh Linh Ngũ đoạn Lục giai này, Sở Mộ không còn phải kiêng dè. Bởi lẽ, Hồn sủng mà Sở Mộ đang cưỡi chính là một cao thủ khống chế Lôi Điện. Mọi kỹ năng hệ Lôi của Lôi Đình Tinh Linh sẽ bị suy giảm đáng kể.
Dạ Lôi Mộng Thú đã đạt đến Ngũ đoạn Nhất giai. Dựa vào ưu thế cấp Thống lĩnh, đối chiến với Lôi Đình Tinh Linh Ngũ đoạn Lục giai hoàn toàn không thành vấn đề. Huống hồ, Dạ Lôi Mộng Thú còn sở hữu kỹ năng hệ Ám vô cùng quỷ dị.
"Tiểu Dạ, Tử Quang."
Sở Mộ biết Lôi Đình Tinh Linh có năng lực kháng cự mạnh mẽ với kỹ năng hệ Lôi. Dạ Lôi Mộng Thú lại không phải sinh vật Lôi hệ thuần túy, nên sử dụng Lôi Điện để đối kháng không phải là một hành vi sáng suốt.
Dạ Lôi Mộng Thú đạp không lao về phía trước, mang theo Sở Mộ né tránh Dương Tranh. Nó há miệng ra...
Một đạo ám quang bất chợt ngưng tụ trong cổ họng Dạ Lôi Mộng Thú, tựa như một viên trân châu đang hội tụ linh khí trời đất.
"Gầm!"
Ngay sau đó, một đạo Tử Quang bắn thẳng tới, xuyên thủng qua mấy tấm lưới tơ trắng, đánh chính xác về phía Lôi Đình Tinh Linh.
Dương Tranh ngẩn người, liếc nhìn Dạ Lôi Mộng Thú thần tuấn mà Sở Mộ đang khống chế, sắc mặt liền trở nên khó coi. Hắn vội vàng niệm chú ngữ hồn kỹ.
"Quang Mang Thuẫn!"
Ánh sáng màu vàng kim chợt lóe lên trên hai tay Dương Tranh, nhanh chóng hội tụ thành một đạo Quang Mang Thuẫn trôi nổi trước mặt Lôi Đình Tinh Linh.
Quang Mang Thuẫn là hồn kỹ hệ Quang, có sức đề kháng rất tốt đối với kỹ năng hệ Ám. Đạo Tử Quang mà Dạ Lôi Mộng Thú bắn ra lập tức bị ngăn chặn, không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Lôi Đình Tinh Linh.
Sở Mộ nhìn Dương Tranh, khóe môi khẽ nở một nụ cười tà mị. Quang Mang Thuẫn là hồn kỹ cấp bậc Hồn Sư, tiêu hao hồn lực vô cùng khổng lồ. Chỉ một đạo Tử Quang của mình đã khiến Dương Tranh hao phí không ít hồn lực. Đây quả là một thương vụ có lợi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu La Võ Thần (Dịch)