Chương 1391: Thuyền bên kia Ám Thiên hải
Tiếng sóng gầm vang tựa sấm sét thét gào, hơi nước mịt mù che lấp cả bầu trời xanh thẳm, khiến không gian như bị tẩm ướt trong màn sương dày đặc.
Đứng trên đỉnh mây, Sở Mộ vẫn còn chưa hoàn hồn nhìn xuống phía dưới, nơi những con sóng dữ kinh hồn chỉ cách hắn chưa đầy mười thước...
Không biết đã trôi qua bao lâu, những con sóng dữ mới chậm rãi rút xa, tâm tình mọi người lúc này mới dần ổn định trở lại.
Ánh mắt Sở Mộ dừng lại trên dáng vẻ suy yếu của Cẩn Nhu công chúa, khẽ hỏi:
“Nàng vẫn ổn chứ?”
Cẩn Nhu công chúa lộ rõ vẻ mệt mỏi, nàng khẽ gật đầu rồi nói:
“Ta cần nghỉ ngơi một lát.”
Dứt lời, Cẩn Nhu công chúa hóa thành một làn khói nhẹ, bay ngược vào trong nhẫn không gian của Sở Mộ.
Sinh vật u linh vốn có thể trú ngụ trong một số loại pháp bảo, hiện tại không còn đội thuyền, nàng chỉ có thể vào trong nhẫn của Sở Mộ để tĩnh dưỡng. Tất nhiên, với hình thái u linh, nàng vốn chẳng hề hấn gì trước những con sóng lớn kia...
Sở Mộ không quấy rầy nàng nghỉ ngơi, hắn liếc mắt nhìn về phía Triêu thái tử, Tang Anh và Hạ Chỉ Hiền để hỏi thăm tình hình của họ.
Tang Anh đến tận lúc này mặt mũi vẫn còn vương nét kinh hãi, hồi lâu sau mới lắp bắp:
“Bạch tiểu thư thật sự quá mạnh mẽ, sóng lớn như vậy mà cũng có thể ngăn cản được, hơn nữa nhìn nàng lúc này dường như đã hoàn toàn khác trước.”
Triêu thái tử cùng Hạ Chỉ Hiền cũng không ngờ Cẩn Nhu công chúa lại ẩn chứa lực lượng kinh thiên đến thế, cảnh tượng vừa rồi quả thực khiến người ta phải chấn động tâm can.
Sở Mộ không giải thích gì thêm, hắn biết vừa rồi nàng chắc chắn đã mượn nhờ sức mạnh của Ma Linh chúa tể. Cẩn Nhu công chúa tuy không thuộc Dị Nhân hệ, nhưng linh hồn nàng vốn do Ma Linh chúa tể tạo thành, việc thi triển được vài kỹ năng của Ma Linh cũng là điều dễ hiểu.
Mất đi đội thuyền, mọi người chỉ còn cách phi hành trên không trung.
Bầu trời nơi biển cả cũng chẳng hề bình lặng, thỉnh thoảng lại nổi lên những trận phong bạo dữ dội. Gió đổi chiều liên tục, dù việc thay đổi hồn sủng phi hành không gây ảnh hưởng lớn, nhưng sau bao lần vật lộn như vậy, ai nấy đều mệt mỏi rã rời.
“Ly lão nhân, Yêu Mộ rốt cuộc nằm ở phương nào?” – Sở Mộ trầm giọng hỏi.
Chuyến phiêu bạt trên biển này nếu không gặp sóng dữ hay cuồng phong thì cũng là mưa xối xả, lôi đình nổ vang hay sóng thần cuộn trào. Nếu không có sinh vật thủy hệ, thật sự rất khó để sinh tồn. Nhớ đến Dạ khi ấy mới chỉ ở cấp Đế Hoàng mà đã đơn độc vượt qua vùng biển này để tìm đến Yêu Mộ, thật khó lòng tưởng tượng nó đã phải trải qua bao nhiêu gian nan khốn khó.
“Lão phu cũng chỉ biết được phương hướng đại khái mà thôi.” – Ly lão nhân đáp.
“Nơi này đến cấp Đế Hoàng còn không trụ vững nổi, vậy mà Dạ lại đi qua đây...” – Sở Mộ có chút không vui nói.
Đừng nói là cấp Đế Hoàng, ngay cả cấp Chúa Tể nếu chẳng may gặp phải con sóng khổng lồ như lúc nãy thì e rằng cũng tuyệt lộ!
“Thiếu chủ, nó đâu có ngốc đến mức cứ đâm đầu theo đường thẳng mà đi. Trên biển cả có vô số hòn đảo, phần lớn đều là nơi trú ngụ của yêu linh. Nó có thể cảm nhận được phương hướng của các đảo, chắc hẳn đã băng qua từng hòn đảo một. Về phần thời tiết ác liệt, một sinh vật sinh ra từ đảo biển như Dạ vốn đã quen thuộc, chỉ cần thấy sóng cồn sắp nổi lên, nó nhất định sẽ không ra khơi đâu...” – Ly lão nhân giải thích.
Dẫu Ly lão nhân nói vậy, Sở Mộ vẫn không khỏi lo lắng khôn nguôi. Vùng biển này mối đe dọa lớn nhất chính là những sinh vật cấp Chúa Tể, ngay cả sóng biển bình thường cũng đủ sức khiến cấp Đế Hoàng phải chùn bước, vậy mà năm đó Dạ đã vượt qua tất cả.
“Ồ, phía bên kia có thuyền!” – Bỗng nhiên Tang Anh kích động reo lên.
Sở Mộ theo hướng chỉ nhìn xuống, quả nhiên phát hiện trên mặt biển xanh thẳm có một đội thuyền đang lướt đi.
“Nơi này mà cũng có người sao?” – Triêu thái tử vạn phần khó hiểu.
“Liệu có phải là người từ phía bên kia Hằng Hải không?” – Hạ Chỉ Hiền băn khoăn.
“Không thể nào. Hằng Hải mênh mông vô tận, chúng ta đi ròng rã mấy tháng trời mà chưa chắc đã qua được một phần mười. Cho dù là người bên kia Hằng Hải cũng chẳng thể nào tới được đây.” – Tang Anh khẳng định chắc nịch.
Sở Mộ đang định lên tiếng thì từ trong nhẫn ngọc bỗng hiện ra một làn hương hồn, thân thể Cẩn Nhu công chúa tỏa ra ánh hào quang u lam huyền ảo, chậm rãi hiện hình.
Triêu thái tử và Tang Anh nhìn thấy vầng sáng ấy, không khỏi có chút thất thần.
Xét về nhan sắc, Cẩn Nhu công chúa cũng chỉ kém cạnh Thiện Ác Nữ Vương Vũ Sa khuynh quốc khuynh thành một bậc. Lúc này, được ánh sáng xanh thẳm phụ trợ, thân hình thướt tha, làn da hoàn mỹ cùng dáng điệu gợi cảm của nàng càng thêm nổi bật. Mái tóc dài khẽ đung đưa theo gió khiến nàng thêm phần linh động, gương mặt tinh xảo lại thoáng hiện nét vũ mị mê người.
Đôi mắt Cẩn Nhu công chúa không quá lớn nhưng con ngươi lại trơn bóng, linh hoạt. Mỗi khi nàng mỉm cười, vẻ đẹp ấy lại càng thêm rạng rỡ. Triêu thái tử cùng Tang Anh ban đầu chỉ tò mò về vầng sáng, nhưng khi nàng nở nụ cười lễ phép, cả hai lập tức ngẩn ngơ.
Trên đời chẳng có nam nhân nào không ái mộ mỹ nữ, Triêu thái tử cùng Tang Anh cũng không ngoại lệ, trong phút chốc đã bị hớp hồn.
Nhưng rồi họ nhanh chóng trấn tĩnh lại, ý thức được vị mỹ nhân này vốn là u linh, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác tiếc nuối khôn nguôi...
Hạ Chỉ Hiền đứng sau lưng Triêu thái tử, âm thầm vươn tay ngắt mạnh vào lưng hắn một cái, dùng tâm niệm truyền âm:
“Dù ta không xinh đẹp bằng người ta, chàng cũng không nên nhìn chằm chằm vào người khác như vậy trước mặt ta chứ.”
Triêu thái tử xấu hổ cười gượng, lập tức giả bộ vô tội giải thích:
“Ha ha, ta chỉ là thuần túy thưởng thức cái đẹp thôi mà. Diệp Hoàn Sinh đã nói tiểu công chúa là của Sở Mộ, ta đâu dám tơ tưởng gì.”
“Nàng là u linh, cho dù đi theo bên cạnh Sở Mộ thì cũng chỉ có thể nhìn mà chẳng thể chạm vào, đoán chừng Sở Mộ cũng đang sốt ruột lắm đấy?” – Hạ Chỉ Hiền nói kháy.
“Ách... Thế nên hắn mới phải dốc sức tìm cách phục sinh cho nàng chứ.” – Triêu thái tử lầm bầm.
Hạ Chỉ Hiền cùng Triêu thái tử đang thầm thì to nhỏ điều gì Sở Mộ đương nhiên không nghe thấy. Hắn nhận ra ánh hào quang u lam trên người Cẩn Nhu công chúa đã rực rỡ hơn trước, liền mở lời:
“Ma Linh của nàng vừa thăng cấp sao?”
Sở Mộ vốn có U Linh Long nên có thể nhận ra sự khác biệt khi một sinh vật u linh thăng cấp.
“Ân.” – Cẩn Nhu công chúa mỉm cười tươi tắn.
“Ta biết những con thuyền kia từ đâu tới.”
Cẩn Nhu công chúa chỉ tay về phía đội thuyền bên dưới, giải thích:
“Tiểu Nam Cấm Vực của chúng ta thực chất chỉ là một hòn đảo nhỏ. Xa hơn về phía nam chính là thế giới Ám Thiên Hải. Vùng biển này kéo dài theo một đường vòng cung chính là Hằng Hải. Băng qua khu vực này sẽ tới được phía nam Vạn Tượng Cảnh, chính là Nam Cấm Vực. Đối diện phía nam Tân Nguyệt Chi Địa là một đại cương vực rộng lớn, cách nhau bởi một con đường dài dằng dặc trên Ám Thiên Hải. Đại địa ấy chúng ta gọi là thế giới bên kia Ám Thiên Hải. Họ cũng thuộc về bờ bên kia của Hằng Hải. Khi chúng ta xuất phát về phía nam, thực chất đã tiến vào vùng biển thuộc đại cương vực đó rồi.”
“Nói vậy, những con thuyền này là của thương nhân từ thế giới Ám Thiên Hải sao?” – Sở Mộ nhíu mày.
Sở Mộ hoàn toàn mù tịt về thế giới bên kia Ám Thiên Hải. Chỉ có tiếng cười vô tư lự của nàng dã nha đầu kia là còn đọng lại trong tâm trí hắn. Bất kể thế nào, đó cũng là người đã cùng hắn ký kết hồn ước.
Đề xuất Voz: Truyện đêm khuya giải sầu