Chương 1400: Gặp lại Hải thống Triệu Đức
“Sở Mộ, đám người Triêu thái tử dường như ở cách chúng ta không xa lắm.” Cẩn Nhu công chúa nhẹ nhàng lên tiếng.
Khi đi cùng Sở Mộ, nàng đã cố ý lưu lại một đạo tinh thần ấn ký trên người Triêu thái tử. Trước kia vì có cấm chế của Yêu Mộ ngăn cách nên nàng không cách nào cảm ứng được, hiện tại khi bọn họ đã tiến vào trong cấm chế một thời gian, Cẩn Nhu công chúa lập tức phát hiện ra hành tung của bọn họ.
“Được, chúng ta đi hội hợp với bọn họ thôi.” Sở Mộ gật đầu đồng ý.
Cẩn Nhu công chúa dẫn đường, Sở Mộ trực tiếp hướng về vị trí của nhóm Triêu thái tử mà đi tới. Khoảng cách giữa hai bên chừng hai vạn dặm, nếu là phi hành bình thường thì chẳng mấy chốc sẽ tới nơi. Tuy nhiên, nơi đây là Yêu Mộ chứ không phải chốn thông thường, mỗi một vùng lãnh thổ đều có sinh vật cường đại trấn giữ, muốn trực tiếp bay xuyên qua lãnh địa của chúng là chuyện vô cùng khó khăn.
Khoảng ba giờ sau, Sở Mộ đã cảm nhận được khí tức của Triêu thái tử và Tang Anh.
Bên bìa rừng cạnh ao nước, Tang Anh đang ngồi gột rửa vết thương và bùn đất trên người bằng dòng nước mát. Trong khi đó, Triêu thái tử đứng bên cạnh với gương mặt u ám, dáng vẻ có chút kỳ quái.
“Triêu thái tử, hà tất phải chấp nhất như vậy? Nữ nhân trong thiên hạ đâu thiếu, ngươi nên biết rằng khi thực sự nắm giữ sức mạnh sinh sát trong tay, sẽ chẳng có nữ nhân nào cưỡng lại được ngươi đâu.” Tang Anh quay đầu khuyên nhủ.
Sắc mặt Triêu thái tử vẫn khó coi như trước. Nghĩ đến cảnh Hạ Chỉ Hiền ngả vào lòng tên mập mạp kia, cùng nụ cười buồn nôn của Triệu Đức, hắn cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung. Hơn nữa, những lời Hạ Chỉ Hiền nói lúc đó còn khó chịu hơn cả cái chết!
“Chúng ta giết qua đó!” Triêu thái tử nghiến răng thốt lên.
Thân là nam nhi, hắn không thể cam lòng nhìn nữ nhân của mình bị cướp mất. Mặc dù hiện tại hắn đã hận nữ nhân kia thấu xương, nhưng hắn vẫn muốn hiên ngang đạp lên thi thể của Triệu Đức, chỉ vào mặt Hạ Chỉ Hiền mà nói cho nàng biết rằng mình không hề yếu đuối như vậy!
“Triêu thái tử, ngươi phải bình tĩnh lại. Thực lực của Triệu Đức mạnh hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, hắn sở hữu tới hai Chúa Tể cao đẳng. Vạn Triêu Thú của ngươi dù có lực lượng đặc thù cũng chỉ tương đương Chúa Tể cao đẳng, Thủy Khiếu Ma của ta cũng vậy. Nói cách khác, hai chúng ta hợp lực mới đối phó nổi Triệu Đức. Nhưng dưới trướng hắn có tới ba ngàn quân, trong đó không ít kẻ đạt cấp Chúa Tể. E rằng chúng ta chưa kịp chạm đến hắn đã bị đám người kia vây khốn đến kiệt lực rồi.” Tang Anh trầm giọng phân tích.
“Thế nhưng... Thế nhưng ngươi bảo ta làm sao nuốt trôi cơn giận này!” Triêu thái tử tức tối quát lên.
“Việc lớn phải biết nhẫn nhịn.” Tang Anh thở dài.
Lồng ngực Triêu thái tử phập phồng dữ dội, loại khuất nhục này bảo hắn nhẫn nhịn, nói thì dễ chứ làm sao thực hiện được?
“Có người tới!” Tang Anh đột nhiên nhíu mày, trở nên cảnh giác. Chẳng lẽ Triệu Đức sai người đuổi tận giết tuyệt?
Thực lực của hai người bọn họ không hề yếu, Triệu Đức muốn giết họ cũng phải trả giá đắt. Hơn nữa hắn đã có được nữ nhân mình muốn, lẽ ra không nên đuổi theo mới đúng.
“Sở... Sở Mộ!” Khi thấy nam tử cưỡi hắc hổ oai phong tiến lại, Tang Anh lập tức lộ vẻ mừng rỡ xen lẫn kinh ngạc.
Triêu thái tử ngẩng đầu, thấy Sở Mộ cùng Cẩn Nhu công chúa đang đi tới, đôi mắt hắn thoáng sáng lên một chút nhưng rồi nhanh chóng cúi đầu xuống vì xấu hổ.
“Có chuyện gì vậy?” Sở Mộ nhảy xuống khỏi lưng Chiến Dã, liếc mắt nhìn Triêu thái tử đang ủ rũ như chó nhà có tang, cất tiếng hỏi.
Triêu thái tử vẫn ngồi yên tại chỗ, cúi đầu không nói lời nào.
“Chuyện kể ra thì dài lắm.” Tang Anh thở dài, giọng nói có phần trầm xuống. “Sau khi ngươi cùng Bạch tiểu thư rời đi, chúng ta tiếp tục thâm nhập sâu vào trong đảo, vượt qua vách đá Yêu Mộ để tiến vào trung đảo. Trong lúc rèn luyện và thu thập huyền vật, chúng ta vô tình cứu được một thủy thủ bị thương. Hạ Chỉ Hiền hảo tâm chữa trị cho hắn, nào ngờ hắn lại dẫn Triệu Đức tới.”
“Triệu Đức?” Sở Mộ khẽ cau mày.
Hắn còn nhớ rõ lúc mình trèo lên vách đá, bên dưới có khoảng bốn năm ngàn người, đó chính là Ô Bàn hải quân. Thực lực tổng thể của đám người đó so với thuộc hạ của Triệu Đức mạnh hơn không ít.
“Phải, tên kia ỷ đông hiếp yếu, cướp lấy Hạ tiểu thư. Hắn bao biện rằng hải quân cần một hồn sủng sư phụ trợ để giảm bớt thương vong, nhưng thực tế ý đồ của hắn thế nào ngươi cũng hiểu rồi đấy. Triệu Đức thấy sắc nổi lòng tham, nào có màng gì đến thể diện của hải thống.” Tang Anh nói.
“Hừ, chẳng phải Triệu Đức cưỡng ép, mà chính nữ nhân kia đã tự mình ngả vào lòng tên hải thống ấy. Đúng là hạng tiện nhân, ta thật chẳng nên tin nàng ta.” Triêu thái tử đứng bật dậy, phẫn uất gầm lên.
Tang Anh nhất thời không biết nên nói gì cho phải. Thực tế lúc đó, thấy tình hình bất lợi, Hạ Chỉ Hiền đã chủ động bước sang trận doanh của Triệu Đức, lại còn nói những lời chói tai đả thương lòng người, nếu không Triêu thái tử cũng chẳng giận dữ đến mức này.
“Ngươi chắc chắn là Hạ Chỉ Hiền tự mình đi theo Triệu Đức?” Sở Mộ hỏi lại một câu.
Triêu thái tử tức giận đáp: “Còn có thể giả được sao? Chẳng lẽ ta lại đi đặt điều về những lời châm chọc của nàng ta?”
“Được rồi, ngươi kể lại một lần xem.” Sở Mộ gật đầu.
Triêu thái tử tức đến đỏ mặt tía tai, nếu đánh thắng được Sở Mộ, có lẽ hắn đã lao vào liều mạng với tên gia hỏa này rồi.
“Triêu thái tử, ta nghĩ có lẽ ngươi đã hiểu lầm nàng rồi.” Cẩn Nhu công chúa lên tiếng.
“Hiểu lầm? Còn có gì để hiểu lầm nữa!” Triêu thái tử uất ức không thốt nên lời. Sở Mộ và Bạch Cẩn Nhu này rốt cuộc có biết an ủi người khác hay không vậy?
Thấy dáng vẻ nóng nảy của hắn, Cẩn Nhu công chúa cũng đành bất đắc dĩ: “Ngươi nên bình tĩnh lại đi, chờ khi nào tâm thần ổn định ta mới nói tiếp, hiện tại có nói gì ngươi cũng chẳng lọt tai đâu.”
Nàng bay tới bên cạnh Sở Mộ, nhìn hắn rồi lầm bầm: “Ngươi vốn đã chất phác rồi, giờ còn định đi khai khiếu cho người ta sao?”
Sở Mộ sờ sờ mũi, trong lòng thầm buồn bực. Chuyện này thì liên quan gì đến hắn chứ? Mà mình thực sự chất phác lắm sao? Khuynh Tư còn từng bảo hắn là sói đội lốt cừu, nội tâm vô cùng tà ác kia mà.
Tại cửa sơn cốc, vùng dã ngoại có nguồn nước vốn vô cùng nguy hiểm, bởi bất kể sinh vật nào cũng cần tới đây uống nước. Thế nhưng đối với ba ngàn hải quân, quy tắc này không tồn tại. Một khi bọn họ đã hạ trại ở đây, trong vòng mấy chục dặm chắc chắn không có sinh vật cường đại nào dám bén mảng tới.
Đêm xuống, khí trời trở nên rét lạnh, trong doanh trại những ánh đèn được thắp lên mang theo một tia ấm áp.
“Đi, mời Hạ tiểu thư tới đây.” Trong lều vải lớn, Triệu Đức mặt mày hớn hở ra lệnh.
Thân là hải thống, trước mặt thuộc hạ hắn không dám làm gì thô lỗ với Hạ Chỉ Hiền, bởi quân đội có kỷ luật, nếu không cẩn thận bị người ta tấu lên Đại thống lĩnh Từ Khuông thì phiền phức sẽ không nhỏ. Nhưng đêm đã về khuya, mọi người đều nghỉ ngơi, Triệu Đức muốn làm gì mà chẳng được.
Thường ngày hắn chỉ có hai nữ tỳ nhỏ bé hầu hạ, hôm nay lại có được vưu vật mới, mỗi khi nghĩ đến thân hình quyến rũ của nàng, thú tính trong người hắn lại sôi trào, không thể chờ đợi thêm được nữa.
“Đại nhân, Hạ tiểu thư nói nàng đang bận xử lý thương thế cho quân sĩ. Có một vài thương binh đang hấp hối, nếu không chữa trị kịp thời thì...” Một tên thuộc hạ nhanh chóng vào báo cáo.
Triệu Đức nhíu mày, chết thêm vài người cũng chẳng phải chuyện gì to tát. Nhưng trong lòng nghĩ vậy chứ hắn không dám nói ra trước mặt thuộc hạ, đành phải nhẫn nhịn.
“Hải thống đại nhân, ngài hà tất phải sốt sắng như vậy, hay là để hai chị em chúng thiếp hầu hạ ngài trước?” Một nữ tỳ tươi cười mị hoặc tiến lại gần.
“Đi đi, không có việc của các ngươi.” Triệu Đức lúc này chẳng còn chút hứng thú nào với hai nữ tỳ này, trong đầu hắn chỉ toàn hình bóng của Hạ Chỉ Hiền.
Trong trướng bồng dưỡng thương, Hạ Chỉ Hiền đang tận lực trị liệu cho đám thương binh. Khi Triệu Đức phái người tới thúc giục lần thứ ba, nàng cảm thấy vô cùng đau đầu.
“Tên cóc ghẻ này thật phiền phức, phải tìm cách ngăn cản hắn, sau đó tìm thời cơ trốn đi.” Hạ Chỉ Hiền thầm nhủ. Việc trị liệu cho thương binh đối với nàng vốn rất dễ dàng, nàng vừa niệm chú ngữ vừa lo lắng không thôi.
Người nàng lo lắng tự nhiên là Triêu Lãnh Xuyên. Trong mắt nàng, Triêu thái tử nhỏ hơn nàng vài tuổi, chỉ như một đứa em trai nóng nảy, cho dù có tình cảm nam nữ thì nàng vẫn lo cho tên ngốc đó. Hạ Chỉ Hiền thừa hiểu tính cách của hắn, lần này chắc chắn hắn đã nổi trận lôi đình.
Điều làm nàng buồn bực là tên ngốc kia sao không chịu suy nghĩ sâu xa hơn, lúc đó nếu nàng không giả vờ thuận theo thì với thực lực của ba người họ, làm sao đối phó nổi ba ngàn quân?
“Hạ tiểu thư, có lẽ nàng đã mệt rồi, nên đi nghỉ ngơi thôi.” Giọng nói của Triệu Đức đột ngột vang lên.
“A, ta không phiền, vẫn còn một vài thương binh đang chờ ta...” Hạ Chỉ Hiền thấy Triệu Đức liền cảm thấy buồn nôn, nhưng vẫn gượng cười đối phó.
“Thế không được, nếu nàng kiệt sức thì sau này có thêm thương binh, nàng lo liệu sao nổi?” Triệu Đức nghiêm mặt nói.
Hạ Chỉ Hiền nhìn thái độ này của hắn liền hiểu rõ, tối nay Triệu Đức đã quyết tâm muốn đưa nàng lên giường. Trong lòng nàng hừ lạnh, tên này thực sự nghĩ có thể chiếm được thân thể nàng sao?
“Nếu ngươi đã muốn có được ta, vậy để xem ngươi có mạng mà hưởng thụ hay không?” Sát ý lạnh lẽo thoáng hiện trong đáy mắt nàng.
Đi theo Đế Cơ bấy lâu, thể chất của nàng đã sớm được cải tạo khác xa người thường. Kẻ nào dù mạnh đến đâu mà muốn dùng vũ lực chiếm đoạt nàng, kẻ đó chính là đang tự tìm đường chết.
Đề xuất Đô Thị: Dĩ Thần Thông Chi Danh