Chương 142: Tộc sủng Tô gia - Mặc Dã
Sở Mộ thấy Tần Mộng Nhi có vẻ đáng thương, khó hiểu hỏi: "Sao vậy?"
"À... ngon lắm." Tần Mộng Nhi lắc đầu, môi nhỏ cong lên vẻ mãn nguyện.
"Đêm qua ngủ ngon chứ? Lần sau đừng có làm ướt vai ta bằng nước miếng nữa đó." Sở Mộ nói.
"Hả? Trời đất, ta..." Nàng nhất thời đỏ bừng hai má, vội vàng dùng tay che mặt lại vì quá ngượng.
Sở Mộ ngạc nhiên, nhìn Tần Mộng Nhi đang hoảng sợ bối rối không dứt, rồi lại nhìn xuống tiểu Mạc Tà đang nằm trên vai mình, lộ ra vẻ nghi ngờ.
Tiểu Mạc Tà ngước lên, "ô ô" tỏ vẻ ngượng ngùng, ý rằng tối qua nó đói bụng nên mới chảy dãi (nước miếng).
Thấy tiểu hồ ly nằm trên bả vai Sở Mộ ra vẻ đáng yêu chí cực như thế, Tần Mộng Nhi chợt nhận ra Sở Mộ đang nói chuyện với Hồn sủng của mình. Gương mặt xinh đẹp của nàng càng lúc càng đỏ ửng, kiều diễm ướt át, chỉ muốn tìm một cái lỗ nào đó để chui xuống.
"Nơi này là Đoạn Lâm, ta nhớ không ít Mặc Dã sinh sống. Nghe nói phẩm chất Mặc Dã ở đây rất tốt. Hay là chúng ta dừng lại, bắt một con cấp thống lĩnh?" Sở Mộ đề nghị.
Tần Mộng Nhi lặng lẽ quan sát, xác nhận ánh mắt Sở Mộ đúng là đang nhìn mình mới đáp: "Nơi đây nguy hiểm lắm, nếu gặp phải Hồn sủng hung mãnh thì sao?"
"Ừ, quả thật. Mang theo ngươi thì hơi nguy hiểm. Vậy thôi, bỏ qua đi." Sở Mộ lập tức gật đầu xác nhận.
Sở Mộ vốn quen hành động một mình tùy ý, vì hắn hiểu rõ cách né tránh Hồn sủng cường đại. Nhưng có thêm Tần Mộng Nhi chắc chắn sẽ là một gánh nặng không nhỏ.
Tần Mộng Nhi cứng đờ mặt mày, trong lòng âm thầm tức giận mắng to: "Sao tên này đáng ghét thế? Hoặc là không nói chuyện với ta, hễ nói một câu là lại đả thương lòng tự ái người ta. Dù gì ta cũng là một Hồn Sư bốn niệm cơ mà!"
Vì có Tần Mộng Nhi, Sở Mộ bỏ qua ý định săn bắt Hồn sủng, trực tiếp đi về phía đông, hy vọng mau chóng tới Cương La thành.
Thêm một ngày trôi qua, trên đường đi họ gặp vài Hồn sủng, nhưng Sở Mộ đều giao cho Dạ Lôi Mộng Thú giải quyết. Dạ Lôi Mộng Thú hiện là năm đoạn năm giai; Sở Mộ phải nhanh chóng tăng cường nó lên sáu đoạn, và con đường trưởng thành nhanh nhất chính là trải qua chiến đấu tẩy lễ.
"Sao vậy, tự nhiên dừng lại?" Tần Mộng Nhi khó hiểu hỏi, thấy Sở Mộ đột ngột im lặng suy tư.
"Xung quanh đây hẳn là có một hồ nước lớn." Sở Mộ nói.
"Hồ nước?" Mắt Tần Mộng Nhi sáng rực. Có nước là có thể rửa mặt, tẩy rửa thân thể, đi lại hai ngày trong rừng rậm làm nàng cảm thấy toàn thân không hề thoải mái.
"Mặc Dã thích sống ở địa phương có hồ nước." Sở Mộ nói.
"Ngươi muốn bắt sống một con Mặc Dã?" Tần Mộng Nhi hỏi.
Sở Mộ lắc đầu, chậm rãi nói: "Yêu cầu của ta đối với Hồn sủng rất cao. Trong thời gian ngắn không thể nào gặp được Hồn sủng đủ tư chất để ta chọn lựa, càng khó chấp nhận tùy tiện."
"Gió trên hồ thổi về hướng đông, vừa nãy hơi chuyển sang hướng bắc. Hướng gió thay đổi nhanh như thế cho thấy hồ này có linh vật tương đối đặc thù, khiến luồng gió bay vào liền thay đổi phương hướng." Sở Mộ hít sâu một hơi, lặng lẽ lắng nghe mọi âm thanh trong rừng.
Tần Mộng Nhi kinh ngạc mở to mắt, nhìn chằm chằm Sở Mộ hồi lâu không nói nên lời. Nàng không nghĩ tới một người có thể chỉ dựa vào hướng gió bỗng nhiên thay đổi mà đoán được địa phương có linh vật.
Khu vực quanh hồ nước thường là một hệ sinh thái nhỏ, nơi nhiều Hồn sủng lui tới uống nước hàng ngày, trong đó không ít là cấp thống lĩnh.
Hoàng hôn là lúc hồ nước có nhiều Hồn sủng nhất. Khi Sở Mộ và Tần Mộng Nhi đến gần, họ thấy hàng chục Hồn sủng đang uống nước và đùa giỡn ven bờ.
Sở Mộ không nhận biết một vài loài trong đó. Về phần Tần Mộng Nhi, thấy nhiều Hồn sủng như vậy thì rực sáng hai mắt, chắc là đang muốn bắt sống một con làm đồng bạn mới.
"Thủy Nguyệt, Ngân Sa Yêu, Xuyên Vân Mai Giác Thú, Thất Thải Đấu Lộc... A! Thật sự có Mặc Dã!" Tần Mộng Nhi chỉ tay, kinh ngạc hô lên khi phát hiện Mặc Dã cấp thống lĩnh.
Mặc Dã thuộc Yêu Thú giới – Thú hệ (Trùng hệ) – Giáp thú tộc – Mặc Dã á tộc. Là Hồn sủng cấp thống lĩnh trung đẳng.
Mặc Dã toàn thân đen bóng, hình thể kế thừa huyết thống Thú thuộc tính thuần túy nên tràn đầy sức mạnh. Thân tựa sói, đầu tựa hổ, đuôi tựa báo, tứ chi cường tráng như sư tử, hình thể uy vũ khí phách khiến người ta nhìn vào liền có cảm giác mê ly.
Mặc Dã khác với phần lớn Hồn sủng Thú thuộc tính chính là lớp da bên ngoài. Mặc Dã không có bộ lông mềm mượt, mà được truyền thừa huyết thống từ Trùng thuộc tính nên lớp da bên ngoài có một tầng giáp xác cứng rắn, bóng loáng bao bọc.
Từ điểm này, Mặc Dã có chút tương tự với Quang Minh Giác Thú, nhưng khải giáp của Quang Minh Giác Thú không nhẵn nhụi và góc cạnh như Mặc Dã.
Trên thực tế, Mặc Dã và Quang Minh Giác Thú cùng là một chủng tộc Giác Giáp Thú diễn biến mà thành. Quang Minh Giác Thú tạo cho người ta cảm giác uy phong lẫm lẫm, khí phách hiên ngang. Còn Mặc Dã có thêm một chút thâm trầm và kiên nghị.
Giác Giáp Thú là Hồn sủng dấu hiệu của Sở gia. Đại Sở thế gia ở Cổ Vực chính là lấy Giác Giáp Thú nổi danh thiên hạ. Sở Mộ từ nhỏ đã tiếp xúc với đủ loại Hồn sủng. Các thành viên Sở gia đều có một con Giáp thú hoặc Giác thú phẩm chất tốt đẹp.
Các cao thủ Sở gia thường lựa chọn Hồn sủng cấp thống lĩnh Giáp thú và Giác thú làm đồng bạn. Đại diện cho hai chủng tộc đó chính là Quang Minh Giác Thú và Mặc Dã.
Bản thân Sở Mộ có tâm ý thiên vị nghiêng về Mặc Dã khí chất âm trầm, kiên nghị, có lẽ là do bị phụ thân mình ảnh hưởng.
"Sở công tử, nhìn bên kia kìa! Nơi đó có một con Mặc Dã, hình như là ấu sủng." Tần Mộng Nhi hưng phấn chỉ vào một tiểu Mặc Dã hình thể chừng một thước cạnh bờ hồ.
"Ừ, nhìn thấy rồi. Mặc giáp trên người màu xám tro, cái đuôi và chiều cao không phối hợp. Đã đạt tới ba đoạn, nhưng hình thể chỉ tương đương với Mặc Dã hai đoạn. Có lẽ lúc mới ra đời không được nuôi nấng hợp lý làm cho quá trình trưởng thành lột xác yếu hơn Mặc Dã bình thường." Sở Mộ đánh giá.
"Sở công tử rất am hiểu đối với Mặc Dã?" Tần Mộng Nhi hỏi.
"Tạm coi là thế đi. Đầu Mặc Dã này đạt tới ba đoạn ba giai. Nhìn bộ dáng chắc là mới vừa thoát khỏi cha mẹ ra ngoài sinh sống độc lập, nhưng nó gầy yếu chẳng khác gì Mặc Dã hai đoạn, rất khó sinh tồn." Sở Mộ nói.
Có thể gặp phải một con ấu sủng cấp thống lĩnh là vô cùng may mắn, nhưng loại Hồn sủng tư chất thấp kém này thì Sở Mộ không thể nào có hứng thú, thậm chí còn lười đi bắt. Bởi vì giá trị của nó không vượt qua một ngàn kim tệ, thậm chí còn thấp hơn một số Hồn sủng cấp chiến tướng.
Sở Mộ bỏ qua con Mặc Dã yếu ớt kia, bắt đầu đánh giá hoàn cảnh xung quanh hồ nước, cố ý sử dụng hồn niệm của mình để tìm kiếm vị trí linh vật.
Ngay sau đó, Sở Mộ cảm nhận được khí tức đặc thù do linh vật phát ra. Ánh mắt anh nhìn ra giữa hồ liền phát hiện một cây Thiên Yêu Lan.
Thiên Yêu Lan là linh vật cấp sáu, sống sâu dưới nước, mỗi năm chỉ có ba ngày nổi lên mặt nước tiếp nhận ánh mặt trời chiếu xạ và bổ sung dưỡng khí.
Thiên Yêu Lan là thức ăn hoàn mỹ nhất của Yêu Linh tộc, hiệu quả thậm chí còn tốt hơn so với hồn tinh Yêu Linh thuộc tính cấp sáu. Nó có thể giúp tốc độ phát triển của Yêu Linh gia tăng lên vài lần, và dược hiệu kéo dài một đoạn thời gian khá dài.
Trong sách có miêu tả, ngoài Thiên Yêu Lan ra, còn có một loại dược liệu cấp sáu tên là Yêu Tinh Lệ. Yêu Tinh Lệ là Lộ Thủy do Yêu Linh Thụ trải qua vô số lần ngưng tụ hợp chất, dần dần loại bỏ và ngưng tụ tinh hoa thiên hạ mà thành.
Loại Yêu Tinh Lệ này kết hợp với Thiên Yêu Lan theo tỷ lệ cân đối, tiến hành điều chế có thể phối trí ra dược tề Thiên Yêu Lệ cấp sáu.
Thiên Yêu Lệ là dược tề có giá trị cực cao. Nếu cho Hồn sủng Yêu Linh thuộc tính ăn vào sẽ có thể trực tiếp đề thăng tốc độ phát triển lên gấp bội, chính là dược tề tốt nhất dành cho Hồn sủng hệ Yêu Linh.
Dạ Lôi Mộng Thú bây giờ là năm đoạn năm giai. Sau khi phục dụng hồn tinh ba thuộc tính cấp sáu, thuộc tính Yêu Linh sẽ gia tăng nhiều hơn, nhưng lực chiến đấu không tăng cường bao nhiêu. Kỹ năng tinh thần của hệ Yêu Linh phụ thuộc rất lớn vào giai đoạn thực lực. Dạ Lôi Mộng Thú đạt tới năm đoạn năm giai rất khó buông thả tinh thần Yêu Linh làm ảnh hưởng Hồn sủng cấp thống lĩnh sáu đoạn. Vì thế, cần phải nhanh chóng tăng cường thực lực Dạ Lôi Mộng Thú.
Lúc này phát hiện Thiên Yêu Lan chính là linh vật tốt nhất. Khi đến Cương La thành, Sở Mộ chỉ cần tiêu tốn chừng năm vạn kim tệ mua một giọt Yêu Tinh Lệ, rồi tìm Dược tề sư phối trí là có thể giúp Dạ Lôi Mộng Thú đề thăng tốc độ phát triển rồi.
Giá trị Thiên Yêu Lan trên thị trường đến gần hai mươi vạn kim tệ, còn quý hơn hồn tinh cấp sáu. Nếu trực tiếp mua Thiên Yêu Lệ thành phẩm và thông qua các loại dược tề chế biến, sợ rằng phải hao phí ba mươi vạn kim tệ, không phải là thứ Hồn sủng sư nào cũng tùy tiện mua được. Gốc Thiên Yêu Lan ở trước mắt đã tiết kiệm cho Sở Mộ hai mươi vạn kim tệ.
Sở Mộ biết linh vật cấp sáu vẫn được bảo tồn hiển nhiên là trong hồ có Hồn sủng bảo vệ. Hoặc là một nhóm, hoặc là một đầu Hồn sủng cường đại đang âm thầm canh giữ, chờ đợi Thiên Yêu Lan thành thục sẽ nuốt lấy.
Ven hồ có rất nhiều Hồn sủng. Sở Mộ và Tần Mộng Nhi chờ đến lúc mặt trời xuống núi mới bắt đầu hành động.
Thủy chiến tự nhiên là do Băng Không Tinh Linh đảm nhiệm. Sở Mộ lập tức triệu hồi Băng Không Tinh Linh ra chuẩn bị.
"Đinh!"
Khi Băng Không Tinh Linh xuất hiện, lập tức buông thả luồng khí lạnh ra bốn phía. Hồ nước cũng bị hàn băng lan tràn đông cứng một mảng lớn.
"Ngưng, ra đó hái Thiên Yêu Lan trở lại, cẩn thận Hồn sủng dưới nước." Sở Mộ nói với Băng Không Tinh Linh.
"Đinh!" Băng Không Tinh Linh lập tức đáp ứng, thân thể chậm rãi lơ lửng bay ra chính giữa hồ nước.
Trong lúc Băng Không Tinh Linh bay đi, mặt hồ theo đó bị ngưng kết một tầng băng khá dày. Sở Mộ có thể trực tiếp đạp lên mặt băng đi tới, nhưng Sở Mộ không có ý định theo sau. Trên người hắn không có Hồn sủng hệ Thủy, Băng Không Tinh Linh trong lúc chiến đấu rất khó phân tâm, hắn đi theo sẽ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm không cần thiết.
"Mạc Tà, đuổi những Hồn sủng ven hồ đi nơi khác, đừng cho chúng nó tiếp cận chúng ta." Sở Mộ nói với Mạc Tà nằm trên vai.
Mạc Tà gật đầu, lập tức nhảy xuống bắt đầu tiến hành càn quét đám Hồn sủng chung quanh.
"Rầm ầm!"
Sở Mộ vừa dứt lời, trong hồ nước đột nhiên phát ra thanh âm nổ tung. Một lực lượng vô hình nào đó đẩy bọt nước bắn thẳng lên cao.
Từ trong làn sóng mù mịt kia, đột nhiên lộ ra một cái đầu rắn ngăn cản trước mặt Băng Không Tinh Linh. Cái đầu hình thù xấu xí, bộ dạng dữ tợn khiến cho người ta phải sợ hãi.
"Uyên Thủy Quái cấp chiến tướng!" Tần Mộng Nhi theo bản năng lui về phía sau mấy bước, trừng mắt nhìn vào sinh vật đang từ từ trồi lên mặt nước.
Uyên Thủy Quái cấp chiến tướng, cứ mỗi khi tăng lên hai đoạn sẽ mọc thêm một cái đầu. Ba cái đầu chính là sáu đoạn.
Sở Mộ nhìn con quái vật đang tức giận thị uy ở giữa hồ, trên mặt bỗng dưng nở nụ cười vui vẻ. Hiển nhiên, Uyên Thủy Quái sáu đoạn bốn giai không thể nào làm khó được Băng Không Tinh Linh.
"Đinh!"
Băng Không Tinh Linh bây giờ chiến đấu cực tốt, tinh thần luôn luôn dâng cao, không còn sợ trời sợ đất sợ đau như trước nữa. Nhìn thấy Uyên Thủy Quái diễu võ dương oai ở trước mặt mình, nó lập tức niệm chú ngữ Băng hệ.
"Rầm rầm rầm!"
Uyên Thủy Quái ngẩng cao ba cái đầu khóa mục tiêu Băng Không Tinh Linh, sáu con mắt tròn lóe lên quang mang màu xanh đậm. Nhất thời mặt hồ bắt đầu gợn sóng, nhanh chóng xuất hiện chín luồng nước xoáy hình dạng như trường xà ập tới Băng Không Tinh Linh.
"Đinh!"
Lúc này Băng Không Tinh Linh đã hoàn thành chú ngữ. Từ thân thể trong suốt, nó đột nhiên thả ra một vòng tròn băng sương lạnh giá. Chín con thủy xà vừa đến gần thân thể Băng Không Tinh Linh liền bị đông cứng biến thành băng trụ. Băng Không Tinh Linh đưa tay điểm nhẹ mấy cái, toàn bộ thủy xà lập tức nát bấy hóa thành vô số Băng Tinh rơi xuống.
"Ta tới giúp ngươi nhé?" Tần Mộng Nhi bắt đầu niệm chú ngữ, dự định triệu hồi ra Hồn sủng hệ Thủy của mình gia nhập chiến đấu.
"Không cần." Sở Mộ lắc đầu nói.
Những lúc chiến đấu với Hồn sủng hoang dại, Sở Mộ chỉ triệu hồi ra một con Hồn sủng là đủ. Bởi vì chỉ có một đối một mới có thể lĩnh ngộ ra nhiều thứ hơn, trưởng thành sẽ nhanh hơn.
Tần Mộng Nhi vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, trong lòng cảm thấy mất hứng mấy phần. Từ khi tiến vào Đoạn Lâm cho tới bây giờ, nàng còn chưa có triệu hồi Hồn sủng của mình ra lần nào, vì thế nàng có cảm giác mình giống như là gánh nặng, là một cục thịt thừa vậy.
Tần Mộng Nhi đã chứng kiến thực lực của Băng Không Tinh Linh mạnh mẽ như thế nào. Cho dù Uyên Thủy Quái ỷ vào ưu thế dưới nước nên hoàn cảnh chiến đấu có lợi hơn Băng Không Tinh Linh, nhưng Băng Không Tinh Linh chỉ cần thi triển kỹ năng Băng hệ chân chính hoàn toàn có thể đánh trọng thương Uyên Thủy Quái.
Chiến cuộc dần dần nghiêng về phía Băng Không Tinh Linh. Tần Mộng Nhi nhìn ra được Băng Không Tinh Linh muốn chiến thắng chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ánh mắt nàng tự nhiên rơi vào người Mạc Tà. Tiểu tử này luôn thích duy trì trạng thái đáng yêu, nhưng nó không biết rằng bộ dạng lung linh khả ái của mình có lực sát thương đối với nữ tử lớn đến mức nào.
"Ô ô ô ~!"
Tiểu Mạc Tà há mồm ngáp dài một cái, bộ lông mềm mại phất phơ theo gió, đứng ở trên bãi cỏ ven hồ vui vẻ đùa giỡn với tiểu Mặc Dã gầy yếu.
"Không biết là Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ lợi hại, hay là Băng Không Tinh Linh lợi hại," Tần Mộng Nhi lầm bầm tự nhủ.
Một lát sau.
"Kỳ lạ, tiểu Mặc Dã vẫn không chạy trốn? Những Hồn sủng khác đã chạy mất rồi mà?" Tần Mộng Nhi chợt phát hiện thân ảnh tiểu Mặc Dã gầy yếu càng lúc càng gần, hơn nữa hình như còn đang giằng co với Mạc Tà.
Trên người tiểu Mặc Dã đã xuất hiện rất nhiều vết thương. Nhìn bộ dạng gầy yếu của nó làm cho người ta có cảm giác chỉ cần bị trận gió thổi qua cũng có thể đẩy ngã nó.
Nhưng mà điều khiến cho Tần Mộng Nhi vô cùng khó hiểu chính là tên tiểu tử này biết rõ thực lực của Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ trước mắt cường đại hơn nó rất nhiều, nhưng vẫn ngoan cường ở lại đối mặt, không hề chạy trốn giống như những Hồn sủng khác.
Đề xuất Tiên Hiệp: Hỗn độn linh căn đã đành, ta lại còn có hệ thống