Chương 1431: Tìm tai vạ cho mình, chẳng trách người khác

Liễu nguyên lão đem không gian giới chỉ đưa trả lại cho Liễu Băng Lam, nàng lập tức dùng hồn niệm tiến vào thăm dò.

Thời điểm Sở Mộ giao chiếc nhẫn cho nàng, Liễu Băng Lam vẫn chưa kịp xem qua, bởi lẽ đại bộ phận công việc phân phối huyền vật trong cung điện đều do một tay Liễu nguyên lão xử lý.

Ngay khi thần niệm vừa chạm vào, Liễu Băng Lam cảm giác được một luồng huyền khí khổng lồ như triều dâng ập tới. Khi nhận ra bên trong chất đầy huyền vật, nàng không khỏi sửng sốt, đứng lặng hồi lâu vẫn chưa kịp phản ứng.

Số lượng huyền vật này cơ hồ tương đương với tổng tích lũy từ trước đến nay trong Thánh Vực của Tân Nguyệt Chi Địa. Lần trước Sở Mộ tiến vào cướp sạch Long huyệt ở Hằng Hải cũng đâu có khoa trương đến mức này, làm sao hắn có thể tìm được một đống tài nguyên kinh người như thế?

Nhìn đống huyền vật chất cao như núi, Liễu Băng Lam cảm thấy có chút khó xử lý vì quá lớn. Nàng lập tức lấy ra một phần lớn, dùng để tăng cường thực lực cho Trầm Mặc cùng Đằng Lãng.

Số còn lại tự nhiên phải đưa vào kho hàng dự trữ. Tích lũy tài nguyên càng nhiều, khi cục diện các Địa Cảnh mở ra, sẽ có thêm vô số cường giả tình nguyện đầu nhập vào Cung Điện.

Hiện tại tài nguyên của Cung Điện không còn quá thiếu thốn, việc cấp bách chính là giải quyết vấn đề của Tân Nguyệt Chi Địa. Nơi này địa thế đặc thù, người thực sự tìm đến không nhiều, nhất định phải dựa vào các phân điện ở các Địa Cảnh khác để truyền bá danh tiếng, từ đó khiến Tân Nguyệt Chi Địa trở thành một thế lực không thể khinh thường.

...

Sau khi nghỉ ngơi trong cung điện mấy ngày, Sở Mộ vô tình phát hiện trong phòng có không ít thư tín. Đa phần đều là thư của Diệp Khuynh Tư gửi cho hắn.

Hiện tại Diệp Khuynh Tư đang dốc lòng tu luyện tại Thần Tông, nàng viết thư kể lại tình hình cùng tiến độ tu luyện của mình cho Sở Mộ nghe.

Tuy việc liên lạc có chút phiền toái nhưng cũng không phải vấn đề lớn. Xem hết thư, Sở Mộ thầm nghĩ hay là đến Thần Tông thăm nàng, thuận tiện dò hỏi tin tức của Sở Thiên Mang, sau đó mới theo kế hoạch đi Ô Bàn đại điện tìm Trữ Mạn Nhi.

“Tính rồi, vẫn nên để Khuynh Tư tu luyện thật tốt đi.”

Do dự hồi lâu, Sở Mộ cảm thấy không nên quấy rầy nàng. Diệp Khuynh Tư có nhắc trong thư rằng sau khi nàng chữa khỏi bệnh cho lão tông chủ, ông ấy đã có ý truyền thụ một vài tiên thuật cổ xưa cho nàng.

Diệp Khuynh Tư vẫn còn cách cảnh giới tiên thuật một đoạn, nàng cần phải khổ tu một phen mới có thể lĩnh ngộ được. Thần Tông cung cấp môi trường cùng tài nguyên tuyệt hảo, tiến độ của nàng rất nhanh, Sở Mộ không muốn vì mình mà làm nàng bỏ lỡ cơ hội này. Việc cần làm nhất lúc này của hắn chính là đề thăng hồn niệm lên cao hơn nữa.

“Sở Mộ! Ta bế quan kết thúc rồi, mau ra đây khoa tay múa chân một chút nào!”

Bỗng nhiên, từ ngoài sân nhỏ vang lên một tiếng hét lớn.

Đám thị nữ và thánh vệ quay đầu nhìn quanh, thầm kinh ngạc không biết gia hỏa nhà ai to gan lớn mật như thế, dám tìm Sở Vương để so tài?

Nghe giọng nói này, Sở Mộ liền biết ngay là Diệp Hoàn Sinh.

Lần trước trở về thành Vạn Tượng, hắn nghe nói Vân Môn lão nhân đã thu Diệp Hoàn Sinh làm đệ tử. Được vị tiền bối ấy chỉ điểm, thực lực của tên này hẳn là tăng tiến vượt bậc, nếu không thì một hai năm qua sao có thể im hơi lặng tiếng như vậy.

Quả nhiên không lâu sau, Diệp Hoàn Sinh hứng thú bừng bừng chạy tới, cứ nhất quyết lôi kéo Sở Mộ đòi luận bàn một trận.

“Ta nghe nói ngươi đã tìm được Mộng thú về rồi, ha ha, vừa vặn để ta cùng nó so tài một chút.”

Diệp Hoàn Sinh nở nụ cười vô sỉ.

Hắn đòi luận bàn với Sở Mộ nhưng tuyệt nhiên không dám đụng đến Chiến Dã, Mạc Tà hay Tiểu Chập Long, đánh với chúng chỉ chuốc lấy nhục nhã, Diệp Hoàn Sinh dĩ nhiên muốn tìm “quả hồng mềm” để nắn.

“Cũng tốt, vậy thì luận bàn một chút.”

Sở Mộ bất động thanh sắc gật đầu.

...

Hai người đi ra ngoại thành, Diệp Hoàn Sinh vẫn không ngừng lải nhải: “Một năm qua thật là khổ cho ta, lão già khọm kia suýt chút nữa bức ta điên rồi. Ngươi cũng biết ta là hạng người một tuần không ăn mặn là toàn thân khó chịu, kết quả một năm qua không được tìm nữ nhân, chẳng phải muốn mạng của ta sao?”

Diệp Hoàn Sinh vừa đi vừa kể khổ về quãng thời gian tu luyện, sau đó niệm chú ngữ triệu hồi Ban Lan Ma Hổ.

Ban Lan Ma Hổ hiện giờ rõ ràng đã bước vào cấp bậc Chúa Tể cao đẳng. Điều này làm Sở Mộ hơi kinh ngạc, xem ra Diệp Hoàn Sinh không hề lười biếng, cư nhiên giúp nó thăng cấp liên tiếp.

“Hắc hắc, không chỉ có vậy đâu. Nghĩ đến việc Mộng thú của ngươi vừa mới trở về, ta sẽ không quá hung hăng đâu.”

Diệp Hoàn Sinh dương dương tự đắc cười rộ lên.

“Ngươi còn hồn sủng khác tiến vào Chúa Tể cao đẳng sao?” Sở Mộ tò mò hỏi.

“Đương nhiên, Nữ Hoàng Thiên Đình Xà cũng vừa đột phá không lâu.” Diệp Hoàn Sinh đắc ý nói.

“Xem ra Vân Môn lão đầu thật sự có chút bản lĩnh.” Sở Mộ cảm thán.

Trước đây khi vào Vân Cảnh, Diệp Hoàn Sinh chỉ có mỗi Ban Lan Ma Hổ là tạm được, nhưng giờ đây đã nắm trong tay hai đại Chúa Tể cao đẳng.

Thực lực của Diệp Hoàn Sinh tăng lên đáng kể, cộng thêm Bạch Ngữ, Mục Thanh Y, Diệp Khuynh Tư và những cường giả cấp Chúa Tể mà Tân Nguyệt Chi Địa đang chiêu mộ, e rằng một Vân Cảnh nhỏ bé đã không còn đủ sức uy hiếp họ nữa.

“Triệu hoán đi, cho ta xem thực lực Mộng thú của ngươi thế nào.” Diệp Hoàn Sinh thúc giục.

Hôm qua hắn gặp Triêu thái tử, nghe nói Sở Mộ đã tìm được con hồn sủng thất lạc. Trong đầu Diệp Hoàn Sinh, con đó chắc chắn là Dạ Chi Lôi Mộng Thú, dù Triêu Lãnh Xuyên nói nó rất mạnh thì cùng lắm cũng chỉ là Chúa Tể cao đẳng. Hắn không dám tìm Chiến Dã hay Mạc Tà, nhưng khi dễ Dạ Chi Lôi Mộng Thú thì chắc chắn làm được!

Sở Mộ gật đầu, bắt đầu niệm chú ngữ. Trong lúc đó, hắn âm thầm dặn dò Vong Mộng hãy che giấu khí tức, đừng để Diệp Hoàn Sinh nhận ra chân tướng.

Vong Mộng vốn đã quen biết Diệp Hoàn Sinh, vừa xuất hiện liền thu liễm toàn bộ uy áp, đôi mắt đen thâm thúy tĩnh lặng nhìn chằm chằm Ban Lan Ma Hổ.

“Ồ, tại sao lại có huyết vân? Những thứ đó là gì vậy?” Diệp Hoàn Sinh lập tức nhận ra điểm khác biệt trên người Vong Mộng.

“Không có gì, chúng ta bắt đầu đi.” Sở Mộ bình thản đáp.

Diệp Hoàn Sinh không nghĩ ngợi nhiều, hồn niệm lập tức khóa chặt Vong Mộng, ra lệnh cho Ban Lan Ma Hổ tấn công. Hắn vốn hiểu rõ Dạ Chi Lôi Mộng Thú của Sở Mộ, nên dùng tinh thần chi âm nhắc nhở: “Khả năng né tránh của tên này rất mạnh, lại còn có mộng cảnh, phải tập trung tinh thần, đừng để vẻ ngoài của nó đánh lừa.”

“Hống hống hống!!!”

Ban Lan Ma Hổ gầm lên đầy khí thế, thân hình to lớn bộc phát sức bật kinh người lao vút tới.

Vong Mộng vẫn bình tĩnh quan sát đối thủ, đôi mắt đen thẳm thu trọn mọi cử động của Ban Lan Ma Hổ vào tầm mắt.

Khi Ban Lan Ma Hổ đã áp sát cực gần, ở khoảng cách này, dù năng lực né tránh có mạnh đến đâu cũng khó lòng thoát khỏi kỹ năng của nó.

Diệp Hoàn Sinh nở nụ cười đắc ý, thầm nghĩ: Sở Mộ, ngươi đã quá coi thường Ban Lan Ma Hổ của ta rồi!

Trong quá trình khổ tu, dưới sự chỉ điểm của Vân Môn lão nhân, Ban Lan Ma Hổ đã lĩnh ngộ được Thú Hồn Chi Lực. Một khi kích phát cổ xưa thú hồn, lực công kích của nó sẽ tăng lên gấp bội. Một Yêu Linh hệ phòng ngự thấp mà trúng chiêu này thì đừng hòng đứng dậy nổi!

“Thú Hồn!”

Diệp Hoàn Sinh quát lớn.

Một luồng sức mạnh cổ xưa bám vào hai chân trước của Ban Lan Ma Hổ, khí thế của nó tăng vọt, kỹ năng hủy diệt nhắm thẳng vào Vong Mộng mà oanh kích.

Sở Mộ nhìn thấy cổ xưa thú hồn xuất hiện thì hơi ngẩn người. Hắn vẫn nhớ rõ lúc trước Minh chủ Lăng Xiển có con Đấu Thiên Cơ Giác Vương cũng sử dụng chiêu này. Khi đó nó mới là Chuẩn Chúa Tể mà công kích đã tiệm cận Chúa Tể cấp thấp, đủ thấy uy lực của Thú Hồn Chi Lực cường đại thế nào.

Phải thừa nhận rằng, Diệp Hoàn Sinh đã khiến Sở Mộ có cái nhìn khác về thực lực của hắn.

“Hắc hắc!”

Diệp Hoàn Sinh nhếch môi cười. Luận bàn với Sở Mộ bao nhiêu lần toàn bại, lần này cuối cùng cũng có cơ hội chiếm thế thượng phong.

Dưới sự gia trì của Thú Hồn Chi Lực, móng vuốt của hồn sủng mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hồn. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đó, Vong Mộng bỗng hóa thành một đạo tàn ảnh, nhẹ nhàng xuyên qua không gian vụn vỡ.

Lông đuôi màu trắng phiêu dật, bỏ lại toàn bộ năng lượng hủy diệt phía sau. Vong Mộng lặng lẽ xuất hiện ngay sau lưng Ban Lan Ma Hổ.

“Chát!!!”

Cái đuôi dài màu trắng hóa thành một ngọn roi lăng lệ, hung hăng quất thẳng lên người Ban Lan Ma Hổ!

Vì là chỗ bằng hữu, Vong Mộng đã cố ý nương tay giảm nhẹ lực đạo. Thế nhưng chỉ một cú quất đuôi đó cũng đủ khiến Ban Lan Ma Hổ da tróc thịt bong, thân hình to lớn bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.

“Rầm rầm rầm!!!”

Ban Lan Ma Hổ cày nát mặt đất, trượt đi một đoạn rất xa mới dừng lại, nằm bẹp dí hồi lâu vẫn không thể đứng dậy nổi.

Diệp Hoàn Sinh trừng lớn hai mắt, mặt đầy vẻ không tin nổi nhìn linh sủng của mình bị đánh bại chỉ trong một chiêu. Hắn vội liếc nhìn Tiểu Mạc Tà trên vai Sở Mộ, xác định nó không hề ra tay, cái cằm của hắn suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

Phải mất một lúc lâu sau, Diệp Hoàn Sinh mới hoàn hồn trở lại.

...

Nửa giờ sau, tại cung Thái Tử.

Trong sân, Hạ Chỉ Hiền đang giúp Ban Lan Ma Hổ chữa thương. Con hổ to lớn giờ đây rũ rượi, bộ dạng vô cùng ủ rũ.

Triêu Lãnh Xuyên đứng bên cạnh, nhìn thấy vết thương quen thuộc trên người Ban Lan Ma Hổ liền bật cười ha hả.

“Triêu Lãnh Xuyên, ngươi hại ta thảm quá! Ban Lan Ma Hổ của lão tử cư nhiên bị một chiêu đánh bại!” Diệp Hoàn Sinh đấm ngực dậm chân kêu ca.

“Ta đâu có biết ngươi thật sự chạy đi tìm Sở Mộ luận bàn, lại còn nhắm đúng Vong Mộng mà đánh. Chẳng phải ta đã cảnh báo ngươi là nó rất mạnh sao?” Triêu Lãnh Xuyên nhún vai cười nói.

“Ngươi trực tiếp nói nó là Chúa Tể đỉnh phong thì chết ai à?” Diệp Hoàn Sinh mắng to.

Nghe thấy tiếng mắng, Hạ Chỉ Hiền cũng bật cười, nhìn Diệp Hoàn Sinh nói: “Vong Mộng của Sở Mộ đã hạ thủ lưu tình lắm rồi đấy.”

“Đúng vậy, lúc trước chúng ta xông vào đường Hoàng Tuyền, Vạn Triêu Thú của ta nổi danh phòng ngự kiên cố cũng bị nó quất một phát bay xa. Khi đó chín con Chúa Tể cao đẳng và một Chúa Tể đỉnh phong vây công nó, kết quả là cả đám nằm đo đất không dậy nổi.” Triêu Lãnh Xuyên kể lại.

“Chín Chúa Tể cao đẳng và một Chúa Tể đỉnh phong vây công?”

Diệp Hoàn Sinh nghe xong càng thêm kinh hãi. Đội hình khủng khiếp như vậy mà vẫn bị đánh bại sao?

“Diệp Hoàn Sinh, ngươi đúng là tự tìm tai bay vạ gió, chẳng trách ai được đâu.”

Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN