Chương 1500: Đệ tử Vân Môn lão nhân ước chiến
Người của Lãnh Thổ Viện từ Tranh Minh đại địa hôm nay đã đến, nói là muốn Tân Nguyệt Địa tham gia hội nghị lãnh thổ mười năm một lần. Đến lúc đó, thành chủ các cương thành lớn, chủ nhân các lãnh thổ tư nhân, chưởng môn các thế lực danh tiếng cao vọng cùng một vài nhân sĩ nổi danh khắp thiên hạ đều sẽ tụ họp. Tân Nguyệt Địa chúng ta mới độc lập chưa lâu, xưa nay chưa từng tham gia loại hội nghị này, cũng không rõ rốt cuộc phải thương nghị những chuyện gì.
Liễu Băng Lam vừa nói, ánh mắt thoáng chút suy tư.
– Vậy thì đi thôi!
Sở Mộ khẽ đáp, tâm trí vẫn còn đang bận lòng về tung tích của Sở Thiên Mang, chẳng để ý mấy đến lời mẹ nói.
– Kế tiếp con cũng muốn đến Tranh Minh chủ thành, đúng không?
Liễu Băng Lam tiếp lời.
– Mẹ muốn con tham gia hội nghị này?
Sở Mộ nhíu mày, hỏi lại.
Liễu Băng Lam lắc đầu nhẹ.
– Mẹ biết con không thích những chuyện ồn ào này, đương nhiên mẹ sẽ tự đi. Sao vậy? Lần này mẹ hiếm khi có dịp đi cùng con, mà thái độ con lại như thể mẹ là kẻ làm phiền vậy?
Sở Mộ giật mình, vội vàng cười gượng, sửa lại:
– Đâu có đâu, con cảm thấy vinh hạnh vô cùng!
– Thế thì còn được.
Liễu Băng Lam khẽ gật đầu, đôi mắt thoáng tia dịu dàng.
– Nói không chừng mẹ ra mặt, cha con lập tức hiện thân.
Sở Mộ nghe vậy, trong lòng lập tức chộp lấy một tia hy vọng. Khả năng này quả thật không nhỏ.
Trong ký ức của hắn, Sở Thiên Mang là một người chuyên nhất, chí ít trong những năm tháng hắn trưởng thành, chưa từng thấy phụ thân lui tới với bất kỳ nữ tử nào khác. Mỗi khi Liễu Băng Lam xuất hiện, tình cảm của cha luôn lộ rõ vẻ phức tạp, pha chút bất đắc dĩ, như thể trái tim bị trói buộc bởi điều gì chẳng thể giải.
– Người đó ngạo mạn tự đại, nói không chừng đã sớm rời xa rồi, bên ngoài có không biết bao nhiêu đệ đệ muội muội cho hắn, dám gì quay lại gặp chúng ta?
Liễu Băng Lam hừ lạnh một tiếng, giọng đầy chua xót.
Sở Mộ lặng thinh, không biết nên tiếp lời thế nào.
Rõ ràng, oán niệm của mẫu thân đối với Sở Thiên Mang đã ăn sâu vào tâm trí.
Từ xưa, quan hệ vợ chồng giữa hai người vốn dĩ không mấy hòa thuận. Cả hai đều là hạng người kiên quyết, có chính kiến bản thân, không ai chịu lép trước ai. Nhiều năm trôi qua, Sở Thiên Mang chưa từng một lần xuất hiện, oán niệm của Liễu Băng Lam vì thế càng chồng chất, sâu đậm hơn. Dù hắn không muốn gặp nàng, thì chí ít cũng nên trở về thăm con trai – chẳng lẽ hắn không biết Sở Mộ đã tìm hắn bao năm qua?
– Có lẽ cha có nỗi khổ riêng…
Sở Mộ nhẹ giọng, cảm giác cần phải thay cha bào chữa, không để cho khoảng cách giữa cha mẹ trở thành vực sâu không thể lấp đầy.
Liễu Băng Lam không muốn nhắc tới nữa, lập tức chuyển sang chuyện khác.
Sở Mộ chỉ còn biết thở dài. Hắn giờ đây mới hiểu vì sao hồi bé, mỗi lần gặp mẹ, gương mặt nàng luôn lạnh như sương, tựa hồ là để cho Sở Thiên Mang nhìn thấy. Nhưng hậu quả là, chính nàng đã làm bản thân mình tê buốt, khiến con trai luôn cảm thấy sợ hãi, không hiểu vì sao dù là sinh mẫu mà lại khiến lòng mình dè dặt.
Từ nay về sau, dù thế nào, trước mặt mẫu thân, hắn cũng sẽ phải hết sức cẩn trọng mỗi khi nhắc đến cha.
Nói chuyện cùng mẹ xong, định ra thời gian xuất phát, Sở Mộ trở về phòng.
Trong lòng hắn vẫn chất chứa nỗi băn khoăn về Sở Thiên Mang. Tại sao cha không chịu lộ diện? Rốt cuộc có điều gì đang kiềm hãm hắn? Phải chăng là thân phận liên quan đến Ám Tông?
Nhưng dù là Thần Tông hay Ám Tông, đối với Sở Mộ mà nói, điều đó cũng chẳng quan trọng. Hắn không quan tâm cha mình gia nhập thế lực nào.
Càng nghĩ, càng rối, Sở Mộ dứt khoát gác lại, không thèm suy tư thêm.
Thay vào đó, hắn nhớ tới Dạ – mộng thú của mình đã bước vào bất hủ cấp, cùng với bản thân mình nắm giữ song tà lực hùng mạnh. Lần này đến Tranh Minh chủ thành, e rằng chẳng còn trở ngại gì quá lớn.
Đổi quần áo, Sở Mộ nằm lên giường, thuận tay kéo tấm chăn mỏng bên cạnh đắp lên người.
Vừa kéo chăn, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng kêu khẽ. Hắn ngẩng đầu nhìn, liền sửng sốt.
Trên giường vốn chỉ có mình hắn, nhưng giờ lại hiện ra một thiếu nữ dáng vẻ mềm mại, mặc áo ngủ mỏng manh, làn da trắng ngần cùng mùi hương thơm tinh khiết nhẹ nhàng thoảng vào mũi. Trong khoảnh khắc, Sở Mộ sững người.
– Ca ca, huynh làm gì vậy...
Trữ Man Nhi đỏ mặt, nhỏ giọng gọi.
Sở Mộ nhìn gương mặt kiều diễm ấy, nhất thời không biết mở lời thế nào. Hắn vẫn nghĩ Trữ Man Nhi đang ở phòng bên, dù linh hồn tương liên cho hắn cảm giác nàng gần bên, nhưng đầu óc rối ren chuyện Sở Thiên Mang nên chẳng để ý.
– Ta quên mất đây vốn là phòng ngủ của muội...
Sở Mộ đành gãi đầu cười trừ.
Căn phòng này vốn thuộc về Trữ Man Nhi. Sau khi nàng rời đi, Diệp Khuynh Tư lại ưa thích nơi này nên dời vào, thành ra Sở Mộ cũng dọn sang đây.
– Ồ... Vậy là phòng của ca ca sao? Nhưng Liễu a di bảo muội ngủ ở đây...
Trữ Man Nhi vừa nói, chợt hiểu ra điều gì, mặt càng đỏ thêm.
– Muội ngủ đi, ta sang phòng bên.
Sở Mộ vội đứng dậy, cảm thấy tiếp tục ở lại sẽ sinh ra sự cố.
Nha đầu ngày xưa giờ đã lớn, dáng người quyến rũ mê hoặc, gương mặt trong sáng tựa tiên nữ. Bản thân hắn đã giữ thân cấm dục suốt gần một năm, nếu còn ở lại, e khó kìm lòng.
– Ca ca, vừa nãy có một vị u linh tỷ tỷ rất xinh đẹp đột nhiên bay vào đây, nàng thấy muội đang thay đồ nên liền bay mất...
Trước lúc Sở Mộ rời đi, Trữ Man Nhi vội nhắc.
Sở Mộ nghẹn họng, hiểu rõ mình vừa gây ra một hiểu lầm lớn hơn.
– Muội cảm thấy nàng vẫn còn ở Hồ Đình...
Trữ Man Nhi nói thêm.
– Ừm, ta biết rồi.
Sở Mộ khép cửa lại, lòng không còn chút buồn ngủ, liền hướng thẳng về Hồ Đình.
Thật ra từ khi về, hắn vẫn chưa chào hỏi Cẩn Nhu nữ công chúa một lời.
Giữa hồ nước trong Hồn Điện, người ta xây một tòa lương đình nhỏ, nối bằng cầu gỗ. Nơi đây nằm sau Nữ Tôn Điện của Liễu Băng Lam, vốn là chỗ riêng tư của nàng. Hồ nước trong vắt, phản chiếu tinh quang trên trời, tựa như dải sữa ngân hà rơi xuống nhân gian. Đôi lúc một chiếc lá trôi nhẹ trên mặt hồ, gợn sóng lan ra mới khiến người ta nhận ra đó chỉ là ảo ảnh.
Bên hồ, một bạch y thanh hồn đứng lặng, im lìm nhìn xuống mặt nước.
Ánh mắt nàng chăm chú, như thể tìm kiếm điều gì dưới đáy.
Hình ảnh chỉ có tinh quang trên trời, chẳng có bóng dáng nàng.
Trên mặt nàng hiện lên vẻ mất mát, pha chút chua xót.
Bản thân Bạch Cẩn Nhu chẳng nhớ nổi bao lâu rồi mình chưa được nhìn thấy dung mạo chính mình. Từ khi hóa thành u linh, nàng có thể tự do xuyên qua Kính Diện thế giới, nhưng thế giới này rốt cuộc là hư ảnh. Trong hiện thực, nàng không có hình bóng – hoặc nói đúng hơn, nàng chẳng tồn tại trong thế giới chân thật.
Sở Mộ đứng cách đó không xa, chứng kiến thần sắc nàng, lòng cũng thấy xót xa.
Hắn nhớ tới câu hỏi Hải Thiếp từng đặt ra.
– Cẩn Nhu!
Sở Mộ bước lại gần, khẽ gọi.
– Có phải... ta giống như oan hồn lệ quỷ trong sách vở không? Tóc ta dài quá phải không? Trông như yêu quái? Đôi mắt... có phải trống rỗng, không có tròng như một cái xác chết?
Cẩn Nhu hiếm khi xuất hiện trước người khác. Nàng sợ hãi thái độ che giấu, nói dối để an ủi chỉ càng làm nàng tổn thương. Không thể thấy được bản thân, nàng không biết lời người ta khen có phải chân thật hay không.
– Đừng nghĩ vậy. Nàng vẫn đẹp như xưa, là người... – Sở Mộ khựng lại một chút, rồi kiên định nói – là người đẹp nhất ta từng thấy.
Cẩn Nhu sững sờ, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào hắn.
Chợt nàng cúi đầu, thầm thì:
– Có rất nhiều chuyện... ta chưa từng dám dùng thuật đọc tâm với huynh, ta sợ biết được sự thật... sẽ càng khó chấp nhận.
– Đọc đi. Có những chuyện, chính ta cũng chưa biết câu trả lời, hoặc không biết nên mở miệng thế nào.
Sở Mộ nói.
– Không cần... – Cẩn Nhu lắc đầu – dù biết được, thì sao? Ta là một người đã chết.
– Ta sẽ tìm Nại Hà Hoa cho nàng.
Sở Mộ nói, giọng thành khẩn, kiên quyết.
Cẩn Nhu không đáp. Nàng và Sở Mộ ngồi bên hồ, lặng lẽ nhìn xuống mặt nước yên bình.
– Tiếp theo, huynh định đi đâu?
– Tranh Minh chủ thành. Nàng có muốn đi cùng không?
– Phụ thân ta muốn đưa ta đến Tranh Minh Thiên Không Lâm. Trên bản đồ ghi rằng nơi đó có một tòa Thiên Giới Bi.
Nghe đến Thiên Giới Bi, Sở Mộ nhớ lại lời Trữ Man Nhi.
Chỉ Cẩn Nhu mới có thể hiểu được ký tự trên Thiên Giới Bi. Nếu muốn giải mã, chắc chắn cần nàng giúp. Hắn liền kể lại mọi điều mình biết về Bi Khấp Giả.
– Bi Khấp Giả... ngụy Bi Khấp Giả?
Cẩn Nhu chìm vào trầm tư.
Trong thời gian Sở Mộ vắng mặt, nàng đã thăm dò hai tòa Thiên Giới Bi khác tại Tân Nguyệt Địa, phát hiện manh mối sâu sắc hơn, trùng hợp với lời kể của Sở Mộ.
– Nàng có thể đọc ký ức của ta không?
Sở Mộ hỏi.
– Có thể, nhưng nếu người bị đọc phản kháng, linh hồn ta sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.
– Ta sẽ để nàng đọc. Trong đầu ta còn lưu giữ ký ức về Thiên Giới Bi. Nàng xem thử, trên đó ghi gì?
Sở Mộ nói.
– Được.
Cẩn Nhu gật đầu, đưa ngón tay nhẹ chạm vào trán Sở Mộ.
Đọc ký ức người khác cực kỳ hao tâm lực. Trong suốt quá trình, Cẩn Nhu ghi chép lại từng chi tiết.
Sở Mộ sử dụng lực lượng không gian, gom toàn bộ văn tự hiện ra giữa không trung, tạo thành một đoạn phù hào kỳ dị.
Nhưng đoạn phù hào đó, hắn chẳng hiểu nổi.
– Ta cảm giác mỗi tòa Thiên Giới Bi như đang truyền tải một thông điệp, tựa như một phần của câu chuyện cổ xưa bị chia thành mười mảnh. Chưa khi nào hợp thành nguyên bản, khó lòng đoán được nó muốn nói điều gì.
Cẩn Nhu sau khi đọc xong, liền mô tả lại bằng một phương pháp đặc biệt.
– Vậy giờ chúng ta có tin tức về ba tòa Thiên Giới Bi rồi đúng không?
Sở Mộ hỏi.
– Đúng. Ba mảnh này chưa nối liền. Thiên Giới Bi ở Tây Giới nói về một chủng tộc từng phản kháng, nhưng cuối cùng bị trừng phạt nặng nề.
– Chủng tộc gì?
– Không rõ, chỉ biết chúng cực kỳ mạnh mẽ.
Cẩn Nhu liếc nhìn Sở Mộ, tiếp lời:
– Thiên Giới Bi tại Vạn Vật cảnh lại nhắc tới giao nhân cổ xưa, miêu tả sức mạnh của chúng.
Sở Mộ đã biết chuyện này, thậm chí còn tìm thấy Phong Điện nơi giao nhân đang ngủ say.
– Tòa thứ ba ở Lâm thành, Ô Bàn đại địa – ghi chép về sinh vật đỉnh cao trong vùng đất đó suốt năm ngàn năm. Ở thời đại của chúng ta, những sinh vật này được xem như thần linh. Trong đó có một đầu Cửu U bất tử cấp, từng giao chiến với một chủng tộc cực mạnh. Cuối cùng thua. Cẩn Nhu cho rằng chủng tộc này chính là kẻ bị nhắc tới trong Thiên Giới Bi tại Tây Giới.
Cẩn Nhu phỏng đoán Thiên Giới Bi có thể là một bia đá khổng lồ ghi chép lịch sử cổ xưa, dùng ký tự đặc biệt và ảo ảnh để thuật lại truyền thuyết về những sinh linh từng đứng trên đỉnh cao thế giới.
Sở Mộ gật đầu. Trước đó, Ly lão nhân trong Phong Điện cũng từng nói điều tương tự. Thiên Giới Bi, quả nhiên liên quan đến lực lượng đỉnh phong của thời thượng cổ.
Thế giới hồn sủng tựa như một quốc gia, có thăng trầm. Một vài chủng tộc thời kỳ cổ xưa hoàn toàn có thể mạnh hơn hiện tại. Nhưng luật trời không chọn kẻ mạnh nhất, mà chọn kẻ sống sót lâu nhất.
Sinh mệnh luân chuyển, thời đại qua đi, chỉ còn lại những dấu tích hun hút thời gian.
Thiên Giới Bi có lẽ chính là ghi chép ấy – nói cho hậu thế biết những sinh linh từng sinh ra, thăng hoa, dị biến, già cỗi, tuyệt hậu – và ai thật sự đứng trên đỉnh kim tự tháp, trở thành thần linh muôn loài!
– Khi ta đến Thiên Không Lâm, ta sẽ thu thập tin tức từ tòa thứ tư. Câu chuyện xưa chắc chắn sẽ rõ ràng hơn. Khi có đủ ghi chép của mười tòa, nói không chừng... chúng ta sẽ giải mã mê đề của thế giới này!
Nói đến đây, ánh mắt Cẩn Nhu chợt sáng rực.
Nàng nghiên cứu văn tự cổ từ lâu, mục tiêu chính là phá giải những truyền thuyết bị phủ bụi. Suy nghĩ đến việc mình có thể giải được bí ẩn cả ngàn năm không người chạm tới, nàng cảm thấy hưng phấn.
Rõ ràng, Cẩn Nhu say mê Thiên Giới Bi hơn Sở Mộ rất nhiều.
– Nàng biết vị trí của những tòa còn lại không?
Sở Mộ hỏi.
– Ba tòa khác tại Ô Bàn và Tranh Minh đại địa. Ba tòa nữa nằm ngoài địa giới nhân loại. Một ở sâu trong Hằng Hải, một ở rìa Thế Giới Ốc Tích, và một... không ai biết ở đâu.
– Ta tìm khắp các tư liệu vẫn không thấy nhắc đến tòa cuối cùng. Thậm chí nhiều cổ nhân tin chỉ có chín tòa, vì họ tìm khắp nơi hẻo lánh nhất mà không thấy.
– Có học giả suy đoán tòa Bi cuối cùng nằm trong Du Li không gian – nghĩa là nó ở ngoài vị diện này, giống như Thánh Vực, Bất Hủ Thành, hay Phong Ấn Tháp.
Cẩn Nhu nói một hơi.
Sở Mộ gật đầu. Nếu hắn thật sự là Bi Khấp Giả, thì dù không muốn, cũng sẽ có người tìm đến. Huống chi Trữ Man Nhi từng cảnh báo còn có ngụy Bi Khấp Giả.
Nhất định phải điều tra rõ về Thiên Giới Bi.
Trò chuyện một hồi, chân trời dần sáng. Tia nắng đầu tiên chiếu lên thân hình trong suốt màu lam nhạt của Cẩn Nhu.
Nàng vẫn mải miết thu thập và phỏng đoán về sinh vật trong Thiên Giới Bi, không để ý ánh bình minh đã nhuộm lên nàng vẻ thánh khiết mê hoặc.
Ở dạng u linh, Cẩn Nhu vẫn không mất đi nhan sắc tuyệt thế. Thậm chí, vẻ thanh tao, phiêu nhiên lại càng thêm cuốn hút. Trái tim Sở Mộ – dù đã từng nhiều lần rung động – giờ đây lại bị lay động lần nữa. Ngay từ lần đầu tiên gặp nàng, dù bị khăn sa che mặt, đôi mắt u buồn kia cũng khiến hắn xao xuyến.
Sở Mộ nhìn nàng, chăm chú đến xuất thần. Cẩn Nhu tưởng rằng câu chuyện của mình đã hấp dẫn hắn, liền mỉm cười nhẹ, chuẩn bị kết luận lại toàn bộ suy luận.
– Những gì ta biết còn hạn chế. Nhưng về thực lực... Cửu U có lẽ mạnh hơn giao nhân cổ xưa. Giao nhân yếu nhất trong Hằng Hải, chỉ thống trị vài ngàn năm gần đây. Những sinh vật được gọi là Đứa Con Của Hằng Hải sống trước nó cả ngàn năm, nhưng không biết còn sống hay không...
Cẩn Nhu đang nói, bỗng nhiên nhận ra khuôn mặt Sở Mộ đang vô cùng gần.
Nàng ngừng lời, ánh mắt run rẩy nhìn lên.
Giọng nói của hắn vang vọng trong đầu:
*– Nàng là người đẹp nhất mà ta từng thấy...*
Trái tim Cẩn Nhu đập thình thịch. Hắn nói thế thành khẩn, còn ngập ngừng – không phải do do dự, mà vì tính cách. Ánh mặt trời buổi sớm làm đôi môi nàng rung động, ẩm ướt, ánh lên vẻ quyến rũ mê hoặc.
Trong khoảnh khắc, nàng cảm giác như thể có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người hắn – dù nàng vốn không có khứu giác.
Mắt nàng khẽ nhắm, hàng mi dài cong như vẽ. Tim đập loạn nhịp, trong lòng vừa chờ đợi, vừa ngượng ngùng, vừa hồi hộp.
Thời gian như dừng lại.
Nhưng rồi – chẳng có gì xảy ra.
Không ai hôn nàng.
Trống rỗng.
Tâm tình dần bình ổn, nhưng sự chờ đợi tan thành mất mát.
Chẳng lẽ... vì không dám bước tới, nên cả đời chỉ có thể bỏ lỡ?
Nàng nhớ lại những lời hắn từng nói tại đại sở thế gia: *“Ta thích nàng.”*
Nhưng sau đó, lại gần Diệp Khuynh Tư.
Nếu thật sự yêu, sao không dám bước đi cùng nàng? Nàng cần chỉ là một người chân thành – vậy mà hắn đã chọn cách khiến nàng tổn thương, như bao kẻ dối trá khác.
– Rõ ràng đã nói yêu thích ta... – nước mắt lăn dài trên gương mặt nàng – vậy vì sao không dám bước cùng ta? Nếu thật lòng, đâu cần phải chần chừ? Ngươi làm vậy... khác gì lời đường mật của kẻ lừa gạt?
Cẩn Nhu khóc, nước mắt tuôn rơi từ đôi mắt khép chặt.
Tại Thiên Hạ thành, nàng là tuyệt sắc, cả thiên hạ ngưỡng mộ. Nhưng trong số họ, ai thật lòng? Ai dám hy sinh vì nàng? Yêu cầu của nàng rất thấp – chỉ cần một người thật tâm.
Như ngày đầu tiên, khi Sở Mộ nhìn thấy nàng mà trúng tiếng sét ái tình. Trong mắt hắn, không có mịt mờ, chỉ có ánh mắt kiên định, không khuất phục. Ấn tượng ấy đã khắc sâu vào lòng nàng, suốt nhiều năm không phai.
Tình cảm thật sự kỳ diệu. Dù nàng không hiểu vì sao mình luôn nhớ rõ thiếu niên mang theo Ngân Nguyệt Hồ ngày ấy – nhưng nàng nhớ rõ. Ban đầu chỉ là nhớ... Còn khi dũng cảm nói ra những điều chất chứa, bỗng nhiên nàng cảm thấy mình thật ngu ngốc.
Mình có quyền gì lấy quá khứ trẻ dại của người ta ra để trách móc?
Có trách, là do duyên chưa đến. Khi nàng nhận ra hắn chính là người trong mệnh trung chú định – thì hắn đã có người khác.
Sở Mộ sửng sốt.
Hồi tưởng lại quá khứ, quả thật lúc đó hắn đã quá do dự, quá lý trí.
– Nàng mở mắt ra trước đi.
– Không.
Cẩn Nhu quật cường. Nàng không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại của hắn. Nàng thà chôn vùi lòng tự tôn và lời thổ lộ, như cách nàng chôn vùi thân xác đã mất.
– Tiểu công chúa, nếu không mở mắt, làm sao biết được ta có phải kẻ nhát gan bỏ chạy hay không?
– Ngươi đâu có...
Cẩn Nhu nghĩ – nếu hắn hôn ta, hẳn ta sẽ cảm nhận được. Nhưng ta không cảm thấy gì... thì có nghĩa là hắn chưa hôn.
Nghĩ vậy, nàng mở choàng mắt ra.
Gương mặt hắn – quá gần.
Gần đến mức nàng tưởng như có thể nhìn thấy mình trong ánh mắt hắn.
Dù không cảm nhận được va chạm, trái tim nàng vẫn loạn nhịp, đầu óc trống rỗng. Phút trước còn chua xót, phút sau như con nai hoảng, không biết nên tránh hay ở lại.
Một lát sau, nàng tỉnh lại. Nhưng vì thân là u linh, không thể chạm vào, trong lòng lại nảy lên chút tiếc nuối.
Nếu không cảm nhận được... mà vẫn rung động thế này... thì nếu thực sự được ôm ấp, nàng sẽ cảm nhận ra sao?
Sở Mộ, từng trải. Nhưng Cẩn Nhu, trong trắng tinh khiết – lần đầu trải nghiệm gần gũi tình cảm chân thật như vậy.
– Ta sẽ tìm được Nại Hà Hoa.
Sở Mộ lặp lại, giọng kiên định hơn trước.
– Ừm.
Cẩn Nhu gật đầu.
...
Hội nghị lãnh thổ mười năm một lần – rốt cuộc bàn chuyện gì, Liễu Băng Lam cũng mù tịt.
Nàng muốn dò hỏi tin tức từ các lãnh thổ khác, tiếc thay, Tân Nguyệt Địa chưa từng giao thiệp với những thế lực đủ tư cách tham gia, nên chẳng ai cung cấp thông tin.
Sở Mộ khuyên mẹ chỉ cần đi, không cần lo lắng. Hiện giờ Tân Nguyệt Địa đã mạnh hơn xưa. Có Bạch Ngữ đang điên cuồng tu luyện, sắp bước vào bất hủ cấp, lực lượng của nơi này đã khác trước.
– Sao vậy? Cẩn Nhu không đi cùng à?
Liễu Băng Lam nhanh chóng phát hiện thiếu bóng Cẩn Nhu.
– Nàng cùng Bạch Ngữ đại thúc đến Thiên Không Lâm, tìm Nại Hà Hoa và xem Thiên Giới Bi ở đó.
Sở Mộ giải thích.
– Còn tưởng con làm nữ nhân nhà người ta giận rồi!
Liễu Băng Lam cười cợt.
Ánh mắt bà tinh anh như tuyết. Dạo này, bà nhận ra thời gian Sở Mộ ở cùng Cẩn Nhu tăng rõ rệt, ánh mắt họ dành cho nhau cũng đã khác.
Bà vốn thờ ơ chuyện riêng người khác, nhưng với Sở Mộ thì lại khác. Mỗi cử chỉ nhỏ cũng khó thoát khỏi mắt Liễu Băng Lam.
Nên bà tự nhủ: đêm nay phải nghĩ cách dỗ dành Diệp Khuynh Tư, biết đâu Sở Mộ lại đổ hết cho nàng ấy.
Sở Mộ cảm thấy ánh mắt mẹ kỳ quặc. Bị nói bóng nói gió mấy lần, hắn chỉ biết trợn mắt.
Mẫu thân à! Có cần quan tâm chuyện tình cảm của con đến thế không? Xin duy trì một chút phong thái lãnh mỹ nhân đi!
Đoàn người đến Tranh Minh chủ thành có tám người: Liễu Băng Lam, Triêu Lãnh Xuyên, Diệp Hoàn Sinh, Trữ Man Nhi, Trầm Mặc, Bàng Duyệt và một trung niên nam tử được gọi là “Vũ bá”.
Vũ bá – thân phận thần bí, thực lực đến mức Sở Mộ cũng không thể định đoán.
Hắn xuất hiện ở Tân Nguyệt Địa rất kỳ lạ – ban đầu tưởng là hồn sư muốn ẩn cư, nghe nói nơi này xa xôi, liền chọn làm chốn ẩn dật.
Nhưng không ngờ, tại đây hắn lại tìm được một cố nhân đã xa cách trăm năm – chính là Vân Môn lão nhân.
Rốt cuộc hai người bao nhiêu tuổi? Không ai biết. Nhưng khi gặp lại, họ bật khóc, ôm nhau, kể chuyện trải qua suốt trăm năm.
Gặp lại tri kỷ giữa lúc thoái ẩn – quả thật là may mắn hiếm có.
Vân Môn lão nhân quyết định trấn thủ Tân Nguyệt Địa. Vũ bá tuy tạm nghỉ, nhưng thấy Liễu Băng Lam, nhận ra trong đôi mắt nàng lóe lên tử sắc quang mang – liền chủ động xin làm Trưởng lão Thánh Vệ, hỗ trợ bảo vệ Nữ Tôn.
Vân Môn lão nhân vô cùng kinh ngạc trước quyết định của Vũ bá. Liễu Băng Lam dù chưa rõ lai lịch, nhưng lời Vân Môn lão nhân nói, đương nhiên tin được.
– Già trẻ ạ, – Vân Môn lão nhân lắc đầu – ta từng bại dưới một cao thủ, thề đời này bảo vệ Vân Môn. Tiểu Vũ là một thiên tài mà ta nhận ra trước trận chiến đó, lúc đó chỉ kém ta một chút. Nhiều năm trôi qua, không biết hắn đạt tới trình độ nào. Dù hiện nay đã nghỉ ngơi, thực lực giảm, nhưng tuyệt nhiên không thể so với những tiểu bối trẻ tuổi tại Tranh Minh đại địa. Cùng đi với hắn, an toàn không cần lo. Có khi tại Tranh Minh, không ít đại nhân vật còn là vãn bối của hắn!
Liễu Băng Lam biết Vân Môn lão nhân không nói khoác, lập tức càng thêm kính trọng gọi Vũ bá.
Có một cường giả hậu thuẫn, bớt đi rất nhiều lo lắng.
Dù vậy, thân thế của Vũ bá vẫn khiến mọi người tò mò. Đặc biệt là Diệp Hoàn Sinh suốt dọc đường chọc hỏi, dựa vào thân là đệ tử thân truyền của Vân Môn lão nhân mà hỏi càn.
May sao, tính tình Vũ bá bình tĩnh, mặc cho Diệp Hoàn Sinh đổi trăm phương ngàn kế, ông vẫn thản nhiên như không.
– Vũ bá, trong Tranh Minh chủ thành có đại cừu nhân nào của ngài không? Lần này ngài ra đi – phải chăng là để giải mối thù? Bằng không, sao lại theo bọn cháu trẻ đi đâu xa thế này? Chẳng phải ngài thích uống trà, có người trò chuyện sao?
Diệp Hoàn Sinh vẫn không chịu từ bỏ.
– Mày xem quá nhiều truyện xưa về ân oán rồi à? Lão phu đi ra dạo chơi, vận động gân cốt một chút, chẳng được sao? Quy ẩn cũng đâu có nghĩa là phải ngồi im một chỗ?
Vũ bá thản nhiên đáp.
– Ta hiểu rồi! – Diệp Hoàn Sinh bỗng tỉnh ngộ – Chắc là nghe chuyện xưa về sư phụ ta, nên ngài ra đi để giúp bà ấy đánh bại kẻ từng thắng bà ấy!
Vũ bá câm nín.
Không thể không nói, trí tưởng tượng của Diệp Hoàn Sinh quả thật phong phú. Nhưng cũng... chẳng đúng.
– Thực ra sư phụ ngươi dặn ta đợi tới Tranh Minh chủ thành mới nói. Nhưng ngươi đã hỏi, ta nói trước cũng được. Lần này ra đi, chủ yếu là hoàn thành trách nhiệm Thánh Vệ. Không thể ăn bám mãi. Dĩ nhiên, cũng giúp lão Nhạc giải quyết ít việc cũ xưa.
Vũ bá chậm rãi nói.
– Ha ha ha, ta nói gì! – Diệp Hoàn Sinh vỗ đùi – Ta đã bảo ta đoán đúng rồi! – quay sang Triêu Lãnh Xuyên và Trầm Mặc – Nhớ còn nợ ta một lần đấy!
Hai người kia khẽ bĩu môi. Nếu không dọc đường quá tẻ nhạt, ai chơi trò đánh đố với hắn? Hơn nữa hôm qua còn đánh cuộc về b* ng*c lớn nhỏ của Bàng Duyệt – ba người ra đáp án, nhưng chẳng ai dám đi kiểm chứng.
Vũ bá ho khan một tiếng. Trước đó, lão Nhạc đã nói hắn đệ tử không đáng tin – quả thật không sai.
– Tiểu tử, đừng vội mừng. Việc cũ của lão Nhạc, lần này ngươi mới là người giải quyết. Ta chỉ là giám hộ và giới thiệu thôi.
Vũ bá lại nói.
– Ta?! – Diệp Hoàn Sinh hét – Việc này liên quan gì tới ta? Muốn ta đi đánh nhau với kẻ từng thắng sư phụ ta? Xạo quá đi! Những lão quái vật đó, trăm năm trước đã bước vào bất hủ cấp, giờ bảo ta – một hậu bối tuổi còn nhỏ hơn số lẻ của họ – đi tính sổ?
Đúng thật: Vân Môn lão nhân canh giữ nơi ấy bao nhiêu năm nay, nghe nói thất bại trước một cường giả cương chủ cấp, mới phải trấn thủ. Điều đó chứng tỏ ông ta từ lâu đã là bất hủ cấp. Giờ này, dù họ có già, thực lực có trì trệ – cũng không phải loại người Diệp Hoàn Sinh có thể đối đầu.
– Đương nhiên không bắt ngươi đánh nhau. Ngươi còn chưa đủ để người ta dùng hai ngón tay b*p ch*t. Lão Nhạc nghe nói đối thủ kia thu một quan môn đệ tử, tuổi tác xấp xỉ ngươi. Người già như ông ta, không biết sống được bao lâu nữa, nên muốn giải tỏa khúc mắc, nhờ ta giám sát, ngươi đi tỷ thí với đệ tử của hắn!
– Ta...
Diệp Hoàn Sinh muốn chửi rủa.
Lão nhân kia quá không đáng tin! Không nói một lời, đã đẩy mình vào họng cọp! Hết thảy chỉ vì thù hận một thời – thế mà đến tận bây giờ còn chưa quên, thật chẳng đáng làm sư phụ!
– Vũ bá, đệ tử đó của người kia... mạnh không?
Diệp Hoàn Sinh yếu ớt hỏi.
– Rất mạnh. Chẳng vậy làm sao thành quan môn đệ tử.
– Cấp bậc gì?
– À... khi ta rời đi, hắn đang bấp bênh giữa hoàn mỹ chủ tể và bất hủ cấp. Hiện giờ đã đột phá chưa – ta không rõ.
Sắc mặt Diệp Hoàn Sinh đen sì.
– Đi nói với Nhạc lão nhân – ta muốn đoạn tuyệt sư đồ!
– Muộn rồi. Lão Nhạc đã giao cho ta, ta sẽ phụ trách đến cùng. Đi hay không – ngươi đều phải đi!
Vũ bá vẫn thản nhiên như cũ.
– Đây chẳng phải muốn ta đi toi mạng sao!
Diệp Hoàn Sinh gào.
Hồn sủng của hắn – Thiên Đình Xà, nay chỉ vượt hơn chủ tể đỉnh phong một chút, vẫn còn cách hoàn mỹ chủ tể một đoạn. Người ta đã lơ lửng giữa hoàn mỹ và bất hủ cấp từ lâu – đánh bằng cái gì?
– Dù sao, cũng cần có một người trẻ tuổi ra tay thay lão Nhạc. Vô luận thắng hay bại!
Vũ bá dứt lời.
Tức khắc, mọi ánh mắt đổ dồn về Sở Mộ.
Ngay cả Liễu Băng Lam cũng chăm chăm nhìn hắn.
Hiện giờ có ai không biết hắn đã bước vào bất hủ cấp?
Vân Môn lão nhân trấn thủ Tân Nguyệt Địa, ân đức lớn lao – việc của ông, đương nhiên phải giúp.
Người có thể thay mặt – chỉ còn Sở Mộ. Ai bảo hắn mạnh nhất?
– Được rồi.
Sở Mộ thở dài. Hắn biết – không thể tránh được.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tru Tiên (Dịch)