Chương 1516: Ấn Cốc, Thánh Địa Tu Luyện

“Hừ, chẳng phải hắn vốn khinh thường không muốn dự thi sao?”

Đường Trác không khỏi nở nụ cười lạnh lẽo.

“Hắn lại vì lợi ích của lãnh thổ phương Bắc mà đổi ý?”

Đường Ngang thoáng ngẩn người, không ngờ tiểu tử kia lại khéo chọn điều kiện đến thế!

“Ý của ngài ra sao?”

Cao phu nhân nhẹ giọng hỏi.

Đường Ngang là người chịu trách nhiệm chính trong cuộc thi tài lần này, việc để Sở Mộ trực tiếp tham gia vòng trong quả thật nằm trong tầm tay của hắn.

“Ta đồng ý, nhưng các phái khác chưa chắc đã chịu để hắn ngang nhiên tiến vào trận chung kết như vậy. Nếu bọn hắn đều đồng thuận thì ta không có ý kiến gì.”

Đường Ngang vốn chẳng sợ Đường Trác sẽ thất bại. Hơn nữa, bản thân hắn cũng không quá mặn mà với quyền lực ở phương Bắc, một người sắp thoái ẩn thì hứng thú với quyền thế cũng đã vơi đi quá nửa.

“Vậy làm phiền lão nhân gia đứng ra dàn xếp một chút!”

Cao phu nhân khẽ mỉm cười.

Đường Ngang thở dài, nhìn Đường Trác rồi nói:

“Tiểu tử kia vừa rồi hẳn đã có xung đột với Hàn Nhi Tinh phải không?”

“Dạ phải!” Đường Trác gật đầu xác nhận.

“Vậy thì tốt rồi!” Đường Ngang mỉm cười đầy ẩn ý.

Kỳ thật chỉ cần thuyết phục được người của Thần Tông đồng ý là đủ. Mà Hàn Nhi Tinh vốn đang ôm hận với Sở Mộ, chắc chắn hắn sẽ khao khát được một trận quyết đấu công khai để phục thù, tự nhiên sẽ tán thành việc cho Sở Mộ dự thi.

...

Đường Trác quay trở về khu vực dành cho tuyển thủ.

“Làm sao vậy, trông huynh có vẻ ưu tư?”

Tân Tín lưu ý thấy sắc mặt biến hóa của Đường Trác, bèn cười hỏi.

“Sư phụ ta vừa tìm cho ta một đối thủ!” Đường Trác đáp.

“Ngay trong cuộc thi nhân tài kiệt xuất này sao?” Tân Tín ngạc nhiên.

Đường Trác gật đầu, đưa mắt nhìn về phía Sở Mộ với vẻ lạnh lùng.

“Lại là tên kia sao?” Tân Tín nhận ra ngay lập tức.

“Phải, chính là hắn!” Đường Trác gật đầu.

Tân Tín nhếch môi cười nhạt:

“Chuyện này chẳng phải rất thú vị sao? Không phải chính miệng hắn đã nói cuộc thi này chỉ là trò trẻ con đánh nhau đó sao?”

Đường Trác cũng nở nụ cười, nhưng hắn tuyệt đối không nhắc đến chuyện danh ngạch vào Ấn Cốc cho Tân Tín biết. Nếu Tân Tín cũng nhảy vào tranh đoạt, hắn sẽ càng thêm đau đầu.

Về phần Hàn Nhi Tinh, khi biết tin Sở Mộ muốn dự thi, toàn thân hắn như được tiếp thêm sinh lực. Lúc trước hắn còn đang đau đầu tìm cách gây khó dễ cho Sở Mộ, không ngờ tiểu tử kia lại tự tìm đường chết. Đối với đề nghị của Đường Ngang, Hàn Nhi Tinh lập tức đồng ý, thậm chí còn chủ động đi thuyết phục phụ thân mình chuẩn y.

Cuộc thi hôm nay kết thúc, tám vị tuyển thủ kẻ thắng người bại, nhưng tâm điểm chú ý vẫn là trận chiến giữa Tân Tín và Lục Phân Tuyết. Ai nấy đều đang mong chờ màn so tài đỉnh cao giữa Hàn Nhi Tinh, Tân Tín và Đường Trác. Vị trí quán quân cuối cùng thuộc về ai chính là chủ đề nóng hổi nhất trong suốt mấy ngày qua.

...

Đêm xuống, Sở Mộ vẫn duy trì thói quen tĩnh tu.

Giường của hắn đã bị Trữ Mạn Nhi chiếm mất, nếu hắn cứ thế nằm xuống, e rằng Diệp Khuynh Tư lại càng thêm khó chịu. Gần đây tâm tình nàng vô cùng tệ hại, nguyên nhân cũng bởi những lời thành thật đến mức tuyệt tình mà hắn đã nói ra.

Diệp Khuynh Tư giữ Trữ Mạn Nhi lại ngủ cùng, không biết là vô tình hay cố ý muốn trừng phạt Sở Mộ bằng sự lạnh lùng này.

“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Trông tỷ buồn quá.”

Trữ Mạn Nhi thò đầu ra khỏi chăn, ngây ngô hỏi.

Trong lòng Diệp Khuynh Tư quả thật rất khó chịu, nàng nhìn vào đôi mắt trong veo của tiểu muội muội. Nỗi lòng chất chứa không biết tỏ cùng ai, nàng khẽ thở dài:

“Tiểu Mạn Nhi, muội nói xem... nếu như ca ca muội đem lòng yêu thương một người khác...”

“A?” Trữ Mạn Nhi kinh ngạc kêu lên.

Diệp Khuynh Tư vội vàng bịt miệng nàng lại, nhỏ giọng nhắc nhở:

“Suỵt, đừng để hắn nghe thấy!”

“Nga... vậy ca ca còn thích ai nữa sao?” Trữ Mạn Nhi tò mò.

“Muội chắc chưa gặp qua đâu. Tiểu Mạn Nhi, ta thật sự không biết phải làm sao bây giờ. Tên kia thật làm người ta tức chết đi được, ta vốn đã vờ như không biết, lẽ ra hắn đừng nên nói ra mới phải. Giờ thì hay rồi, thật không biết phải đối mặt thế nào nữa...”

Diệp Khuynh Tư thầm mắng trong lòng. Nàng vốn là người tâm tư tinh tế, lại hiểu Sở Mộ hơn ai hết. Nếu hắn nói không có tình cảm với Cẩn Nhu công chúa, nàng chắc chắn hắn đang nói dối. Sở Mộ sẽ không lừa gạt nàng, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng muốn nghe sự thật phũ phàng ấy.

Bây giờ Sở Mộ nói ra rồi, lòng hắn chắc hẳn đã nhẹ nhõm, không còn phải trăn trở, nhưng gánh nặng ấy lại đổ dồn lên vai nàng. Nàng nên cứng rắn dứt khoát, hay nên bao dung buông lỏng? Nàng muốn tâm sự với Trữ Mạn Nhi, dù biết cô bé chẳng hiểu gì về chuyện nam nữ, nhưng ít ra cũng có người để nàng trút bỏ nỗi lòng.

Trữ Mạn Nhi định lên tiếng thì cửa phòng bỗng bị đẩy ra.

“Mạn Nhi, muội về phòng mình ngủ đi, ta có chuyện muốn nói riêng với Khuynh Tư.”

Sở Mộ bước vào, trầm giọng bảo.

“Dạ!”

Trữ Mạn Nhi lanh lợi đứng dậy. Phòng nàng ngay sát bên cạnh, chỉ vài bước chân là tới. Lúc đi ngang qua Sở Mộ, nàng còn tinh nghịch thì thầm vào tai hắn một câu.

Sở Mộ gật đầu, thuận tay khép cửa lại.

Diệp Khuynh Tư vẫn nằm nghiêng trên giường, không buồn ngồi dậy. Qua bóng tối lờ mờ, có thể thấy rõ vẻ mặt lạnh lùng của nàng.

“Tinh thần ta không thể tập trung, không cách nào tĩnh tu được.”

Sở Mộ tiến lại gần giường, khẽ kéo một góc chăn định nằm xuống.

“Vậy thì đi diện bích sám hối đi, không được lên giường!”

Diệp Khuynh Tư hậm hực kéo phắt chăn lại, kiên quyết không cho hắn chạm vào người.

“Nha...”

Sở Mộ gật đầu, thật sự không leo lên giường nữa mà đứng lặng nhìn vào vách tường.

Diệp Khuynh Tư trùm chăn kín mít, lén nhìn qua, thấy hắn thật sự đang “diện bích”, nhất thời không biết nói gì cho phải. Nàng không thể không thừa nhận, cái đầu óc của Sở Mộ thật sự là cố chấp đến cực điểm!

“Có lời gì thì nói mau, không nói thì để muội ngủ!”

Diệp Khuynh Tư cố nén cảm xúc, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói.

“Ta cũng không biết nên nói gì nữa!” Sở Mộ vẫn nhìn bức tường, đáp lời.

Diệp Khuynh Tư tức giận kéo mạnh chăn, nhắm mắt lại. Nhưng làm sao nàng ngủ cho được? Trong lòng nàng đang đầy oán khí, chỉ mong hắn dỗ dành một câu cho dịu lại, vậy mà hành động và lời nói của hắn chỉ làm nàng thêm lộn ruột.

Đã không biết nói gì thì còn mò vào đây làm chi!

Lòng nàng đã đủ loạn rồi, hắn còn chạy tới quấy nhiễu thêm.

Bỗng nhiên, một làn hương thơm thanh khiết thoang thoảng bay vào mũi Diệp Khuynh Tư. Hương khí này nàng quá đỗi quen thuộc, nàng nhìn ra phía cửa sổ, lạnh nhạt nói:

“Vũ Sa đang ở ngoài sân kìa!”

“Ta biết, cứ để nàng chờ một chút.” Sở Mộ đáp.

“Có phải huynh muốn biết trong lòng muội đang nghĩ gì không?” Diệp Khuynh Tư đột ngột hỏi.

“Phải!” Sở Mộ gật đầu thừa nhận.

Hắn thực sự muốn biết tâm tư nàng lúc này. Nếu có thuật đọc tâm, chắc chắn hắn đã dùng lên nàng không biết bao nhiêu lần rồi. Sở Mộ cũng đang rất rối loạn, hắn sợ nàng sẽ đột ngột rời đi. Cảm giác đó còn đau đớn hơn cả cái chết, nên mấy ngày nay hắn luôn để mắt tới nàng, dù phải dùng đến biện pháp cưỡng ép hắn cũng không để nàng đi.

“Huynh đi mà hỏi nữ nhân đang đứng ngoài kia, kẻ luôn hận huynh thấu xương ấy. Nàng ta nghĩ thế nào thì muội nghĩ đúng như vậy!” Diệp Khuynh Tư nói đoạn tuyệt.

“...”

Sở Mộ nhất thời á khẩu. Thấy nàng không muốn nhìn mặt mình, hắn chỉ đành lẳng lặng bước ra ngoài, đợi nàng nguôi giận rồi tính sau.

Bước ra sân viện, dưới ánh trăng thanh khiết, Vũ Sa trong tà lụa mỏng manh đứng đó như một vị nữ thần, duyên dáng và thoát tục. Sở Mộ vốn đã sớm miễn nhiễm với vẻ đẹp của nàng, hắn tiến lại gần, trong đầu vẫn vẩn vơ lời nói lúc nãy của Diệp Khuynh Tư.

“Tình cảm không được thuận hòa sao?”

Vũ Sa nhìn Sở Mộ, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Gương mặt nàng đẹp như tiên tử, nhưng nụ cười lại mang theo khí chất ma mị, nhất là vẻ giễu cợt trong ánh mắt kia.

“Không liên quan đến ngươi!” Sở Mộ lạnh lùng đáp trả.

“Biết đâu ta lại giúp được ngươi thì sao?” Vũ Sa vẫn thản nhiên cười.

Sở Mộ nheo mắt nhìn mái tóc của nàng, quả nhiên đã chuyển sang màu đỏ rực. Kẻ đứng trước mặt hắn lúc này chính là Thiện Ác Nữ Vương, thảo nào lại dám khiêu khích hắn như vậy.

“Chuyện tiến triển thế nào rồi?” Sở Mộ lười đôi co, đi thẳng vào vấn đề chính.

“Ngươi đã có quyền dự thi.” Thiện Ác Nữ Vương đáp.

Sở Mộ gật đầu. Thú thật, tâm trạng hắn lúc này không tốt chút nào. Những lúc như vậy, có kẻ chọn cách mượn rượu giải sầu, còn kẻ hiếu chiến như hắn chỉ muốn lao vào những trận tử chiến. Chỉ khi chiến đấu, hắn mới có thể quên đi tất cả, tìm thấy sự giải tỏa trong cảm giác căng thẳng tột độ.

“Còn một việc nữa.” Thiện Ác Nữ Vương nói tiếp.

“Nói!”

“Trong Tranh Minh chủ thành có một không gian độc lập, gọi là Ấn Cốc. Đó là thánh địa tu luyện mà bất kỳ Hồn Sủng Sư nào cũng hằng khao khát. Đường Trác cũng vì danh ngạch vào nơi đó mà trúng bẫy của ta. Nhưng phải nói thật, danh ngạch kia vô cùng quý giá, ta đã phải tốn không ít công sức mới bổ sung và hoàn thiện được trận đồ trong Ấn Cốc.”

Sở Mộ biết Vũ Sa là người duy nhất có khả năng bố trí trận đồ cổ xưa, việc nàng tu bổ được nó cũng không có gì lạ.

“Nơi đó cực kỳ thích hợp cho ngươi lúc này. Nếu tu luyện trong đó một năm, hồn niệm của ngươi có thể đột phá bước vào Hồn Hủ cấp!”

Hiện tại hồn niệm của Sở Mộ vẫn ở mức Hồn Tể, nếu tiến lên được Hồn Hủ cấp, thực lực khi hắn hóa thân Bán Ma sẽ trở nên vô cùng kh*ng b*. Hơn nữa, U Minh chủng tộc vốn là Chủ Tể hoàn mỹ, nếu bùng nổ toàn bộ sức mạnh có thể sánh ngang với Bất Hủ cấp. Mạc Tà bấy lâu nay vẫn bị hồn niệm của Sở Mộ áp chế, chưa thể thi triển hết uy lực của U Minh. Nếu đạt tới Hồn Hủ cấp, hắn sẽ được chứng kiến thực lực chân chính của một trong Ngũ Đại Bất Tử trong truyền thuyết!

“Ấn Cốc đúng là một nơi tốt.” Sở Mộ trầm giọng.

“Ngoài ra, trong Ấn Cốc còn có một tòa Phượng Hoàng cổ địa, ta tin rằng ngươi nhất định sẽ vô cùng hứng thú!” Thiện Ác Nữ Vương mỉm cười đầy bí hiểm.

Phượng Hoàng cổ địa?

Sở Mộ luôn tìm kiếm những di tích liên quan đến Phượng Hoàng để giúp Vong Mộng thăng cấp thực lực. Do thuộc tính đặc thù, hắn không thể cường hóa cho nó theo cách thông thường, mà chỉ có thể thông qua hoàng tộc đặc thù Niết Bàn. Mà muốn Niết Bàn, nhất định phải hấp thụ được lực lượng tàn dư từ sự tử vong của một vị hoàng tộc khác.

Đề xuất Voz: Cách Vượt Qua Nỗi Đau Chia Tay
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN