Chương 1539: Lữ Không Đồng khiêu khích

So với khí thế duy ngã độc tôn của Thần Tông, kiến trúc của Huyền Môn Tiên Tông lại thiên về sự tao nhã và thoát tục. Điều này hiển nhiên có phần lớn nguyên nhân từ đặc thù của các Linh sư, Huyền sư và Tiên sư nơi đây.

“Lam Âm chỉ có thể đưa hai vị tới đây thôi.”

Lam Âm khom người hành lễ một lần nữa, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào Sở Mộ, chẳng hề che giấu ý tứ phong tình.

Diệp Khuynh Tư đã lấy lại bình tĩnh, cũng chẳng buồn so đo với hạng nữ nhân lẳng lơ này. Nàng trực tiếp cất bước tiến về phía tòa sơn trang trước mặt.

Đi được vài bước, Diệp Khuynh Tư chợt phát hiện Sở Mộ vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt hắn vẫn đang dừng lại phía Lam Âm.

“Sở Mộ!”

Diệp Khuynh Tư tức đến giậm chân. Cái tên này sao càng lúc càng tệ hại, định lực lại kém cỏi đến thế? Nếu hắn có nhìn Mục Thanh Y, Trữ Mạn Nhi hay Bàng Duyệt thêm vài lần, nàng cũng chẳng thèm quản. Gái đẹp thì nam nhân nào chẳng thích, nhưng hắn lại để ý một nữ nhân lẳng lơ khiến nàng không sao hiểu nổi.

“Khuynh Tư, nàng đi gặp lão phu nhân đi, ta muốn đi dạo quanh Huyền Môn một lát.” Sở Mộ nói với nàng.

“Ồ? Vậy không biết tiểu nữ tử có vinh hạnh được dẫn đường cho công tử không?” Giọng nói nũng nịu của Lam Âm nhẹ nhàng truyền tới.

“Được!” Sở Mộ gật đầu đáp.

“Ngươi thử bước đi một bước xem!” Giọng nói lạnh lẽo của Diệp Khuynh Tư lọt vào tai Sở Mộ.

Sở Mộ ngẩn người kinh ngạc, bấy giờ mới nhận ra Diệp Khuynh Tư đang ghen, hắn vội vàng giải thích: “Là Bi Khấp Giả, bên trong Huyền Môn này có một gã Bi Khấp Giả.”

“Bi Khấp Giả?” Diệp Khuynh Tư lập tức thu hồi cơn ghen, ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn.

“Ừm, Mạn Nhi đã giúp ta tạo ra một lớp bảo vệ cho Bi Khấp Bia, ở mức độ nhất định có thể ngăn cách cảm ứng hồn niệm của những Bi Khấp Giả khác. Hẳn là kẻ kia không phát hiện ra ta, ta muốn đi tìm xem hắn là ai.” Sở Mộ nói với vẻ mặt nghiêm túc.

“Vậy ngươi phải cẩn thận, nếu có chuyện gì xảy ra hãy bảo Vong Mộng báo cho ta. Địa vị của lão phu nhân ở Huyền Môn rất cao.” Diệp Khuynh Tư dặn dò.

“Ta biết rồi.” Sở Mộ gật đầu đồng ý.

“Còn nữa...”

“Chuyện gì?”

“Không được phép nhìn nữ nhân kia!”

“...”

Bi Khấp Giả. Sở Mộ không ngờ mình lại chạm trán một kẻ như vậy tại Huyền Môn.

“Là kẻ từng xuất hiện trên đỉnh Phù Sơn, hay là một người khác?”

Sở Mộ nhớ Vũ Sa từng nói có ba kẻ tình nghi là Bi Khấp Giả. Hạ Âm chắc chắn không phải, trừ phi hắn cũng có cách ẩn giấu khí tức của bia đá, nhưng khả năng này không lớn. Kẻ thần bí kia thì không cách nào dò xét, vậy hiềm nghi lớn nhất chỉ còn lại Độc sư Cổ Tây Sa thuộc Huyền Môn.

Cổ Tây Sa vốn là thành viên Huyền Môn, khi vừa bước chân vào sơn đạo, Sở Mộ đã lập tức cảm nhận được sự tồn tại của Bi Khấp Giả. Với danh hiệu Độc sư, khả năng hắn là một ngụy Bi Khấp Giả là rất cao. Sở Mộ cần phải làm rõ chuyện này để tránh lâm vào thế bị động.

“Công tử muốn đi đâu? Huyền Môn chúng ta tuy là nơi tu luyện nhưng cũng có không ít cảnh đẹp.” Lam Âm mỉm cười, không quên nháy mắt đưa tình.

Khi Diệp Khuynh Tư đã rời đi, nữ nhân này chẳng còn kiêng dè gì nữa. Thân thể nàng lả lướt áp sát vào người Sở Mộ, trong lúc nói chuyện còn phả ra từng làn hơi thơm đầy vẻ khiêu khích.

“Nơi đó là chỗ nào?” Sở Mộ chỉ về hướng cảm ứng của bia đá, mở miệng dò hỏi.

“Đó là Luyện Đường, nơi đệ tử Huyền Môn luyện chế tiên dược.” Lam Âm đáp.

“Đến đó xem thử.” Sở Mộ nói.

“Vâng, công tử muốn đi đâu thì đi đó.” Lam Âm lả lướt dẫn đường phía trước.

Luyện Đường là nơi các thành viên Huyền Môn dùng để luyện chế, phần lớn Huyền sư đều chọn Thảo hệ Hồn sủng làm trợ thủ cho mình. Diệp Khuynh Tư có Liệt Dương Đồng chính là Hồn sủng thuộc loại này. Nếu muốn luyện chế ra Tiên vật, đẳng cấp của Hồn sủng phải đạt tới Bất Hủ trở lên.

Yếu tố quan trọng tiếp theo chính là lò luyện. Một cái lò tốt sẽ tăng xác suất thành công lên rất nhiều. Bất kỳ Linh sư hay Huyền sư nào có điều kiện đều sẵn lòng chi ra một khoản tài sản khổng lồ để sở hữu chiếc lò luyện tốt nhất.

Quỷ Tiên Thạch mà Diệp Khuynh Tư luyện cho Sở Mộ phẩm chất chưa cao, nếu giao cho Quỷ Khung Quân Vương trực tiếp cường hóa thì tỷ lệ thất bại rất lớn. Vì vậy Sở Mộ đã giao vật này cho Trữ Mạn Nhi ân cần chăm sóc.

Đợi đến khi phẩm chất Quỷ Tiên Thạch đạt tới mức hoàn mỹ rồi mới cường hóa cũng chưa muộn, khi đó Sở Mộ sẽ có thêm một Hồn sủng Nham hệ cấp Bất Hủ. Ngay cả Diệp Khuynh Tư cũng phải thừa nhận Trữ Mạn Nhi chính là “lò luyện” thích hợp nhất.

Nếu người của Huyền Môn biết được Trữ Mạn Nhi có năng lực này, e rằng họ sẽ lập tức phá bỏ cái Luyện Đường mấy ngàn năm kia, sau đó bằng mọi giá phải cướp đoạt nàng cho bằng được.

Luyện Đường được xây theo hình tháp với quy mô cao thấp khác nhau. Phần lớn tường bao có màu xám, sâu bên trong mới thấp thoáng vài tòa tháp có màu sắc khác biệt. Khắp không gian luôn lảng vảng mùi vị của linh dược.

“Luyện Đường được phân cấp cụ thể. Màu xám dành cho đệ tử bình thường, chỉ khi đạt đến trình độ nhất định mới được sử dụng tháp màu trắng. Còn tháp màu đỏ và bạc là dành cho cấp bậc trưởng lão trở lên.” Lam Âm vừa đi vừa giới thiệu với Sở Mộ.

Ánh mắt Sở Mộ nhìn thẳng về phía trước. Theo cảm ứng từ bia đá, Bi Khấp Giả kia hẳn đang ở trong tháp màu đỏ. Đáng tiếc, Lam Âm nói rằng nơi đó canh phòng sâm nghiêm, nàng không thể tùy tiện đưa người lạ vào.

Sở Mộ cảm thấy tiếc nuối nhưng cũng không muốn bỏ qua dễ dàng như thế. Ít nhất hắn phải tìm hiểu một vài tin tức cụ thể để xác nhận kẻ kia là ai.

“Aizz, thật là xui xẻo! Khó khăn lắm mới luyện chế thành công, vậy mà lại ra một viên đan dược phẩm chất rác rưởi.” Một nam tử lớn tuổi không ngừng ho khan, bước ra từ một tòa tháp màu trắng, gân xanh gân tím nổi đầy trên mặt.

Sở Mộ liếc nhìn lão nhân này, từ bộ dạng hẳn đã hơn trăm tuổi, nếp nhăn hằn sâu trên mặt.

“Hắn là đệ tử trung cấp của Huyền Môn chúng ta. Nghe nói đã khổ luyện năm mươi năm mà vẫn chưa tạo ra được Huyền vật nào. Tuổi tác đã cao nhưng vẫn si mê luyện chế, có điều tỷ lệ thất bại quá lớn, lãng phí tài liệu quá nhiều nên không được tông môn coi trọng.” Lam Âm khẽ nói, trong giọng điệu không hề che giấu ý tứ khinh miệt và cười nhạo.

“Tiểu nha đầu, cười cái gì? Vừa mới nói xấu lão phu đúng không?” Lão giả liếc mắt nhìn Lam Âm.

Lam Âm hơi lúng túng nhưng vẫn không chịu nhận lỗi: “Ta nói có gì sai đâu.”

“Hừ, lão phu không chấp hạng tiểu bối như ngươi.” Lão giả chờ khí tức bên trong tản bớt rồi lại lủi thủi chui vào trong.

Sự thất bại của lão giả thu hút không ít sự chú ý. Đám đệ tử xung quanh nhỏ giọng nghị luận, vài tiếng cười nhạo vang lên, bởi vì họ vốn dĩ chẳng tin lão có thể luyện thành Huyền vật.

“Lam Âm, sao ngươi lại ở đây? Không phải sư phụ đã cấm ngươi luyện dược một thời gian rồi sao?” Đúng lúc này, một nam tử đội mũ lông từ xa bước nhanh tới.

“Tháng này đến phiên muội gác sơn môn, sư huynh bảo muội dẫn vị công tử này đi tham quan Huyền Môn.” Lam Âm lên tiếng giải thích.

Gã nam tử kia đã sớm để mắt đến Sở Mộ. Thấy vóc người Sở Mộ cao ngất, khí chất lãnh khốc anh tuấn, lại thấy Lam Âm đang nép sát vào người hắn, gã lập tức lộ vẻ khó chịu: “Hắn là ai? Sao lại cần ngươi dẫn đi?”

“Hắn là... hắn là...” Lam Âm ấp úng. Nàng nhất thời không biết giới thiệu thế nào, vì lúc nãy hỏi Diệp Khuynh Tư đã bị chặn lại nửa chừng, ngay cả tên họ đối phương nàng cũng chưa rõ.

Thấy Lam Âm không nói ra được thân phận đối phương, sắc mặt nam tử kia càng thêm u ám. Điều này chứng tỏ quan hệ giữa hai người không hề đơn giản. Nếu không quen biết, tại sao lại thân mật dẫn người lạ vào môn phái như vậy?

Gã nhìn chằm chằm Sở Mộ, địch ý lộ rõ: “Ta là đệ tử cao cấp của Huyền Môn, Lữ Không Đồng. Ngươi là kẻ nào?”

“Lữ Không Đồng? Lữ Phong Nam có quan hệ gì với ngươi?” Sở Mộ hỏi ngược lại. Nếu mang họ Lữ, chắc chắn có liên quan đến gã kia.

“Thủ tịch sư huynh chính là đại ca của ta!” Lữ Không Đồng ưỡn ngực đầy tự hào.

Thực chất Lữ Không Đồng chỉ là em họ của Lữ Phong Nam, nhưng cái danh xưng đó cũng đủ để gã coi thường phần lớn đồng môn. Khi kẻ khác còn đang chật vật tìm dược liệu, gã đã có thể trực tiếp vào dược phòng lấy đồ. Khi người ta còn dùng Luyện Đường màu xám, gã đã đường hoàng vào tòa màu trắng.

Chính nhờ thân phận đặc biệt này, không ít nữ đệ tử muốn thăng tiến đã chủ động vây quanh gã. Gần đây, Lam Âm cũng thường xuyên xuất hiện trước mặt gã. Vẻ lẳng lơ nóng bỏng của nàng khiến Lữ Không Đồng thèm khát vô cùng. Nhưng Lam Âm rất khéo léo, cứ mỗi khi gã sắp chạm được vào người thì nàng lại lách mình bỏ chạy, khiến gã tâm ngứa khó nhịn, ý muốn sở hữu càng thêm mãnh liệt.

Hôm nay gã định xong việc sẽ tìm nàng, hạ quyết tâm đêm nay phải chiếm bằng được nữ nhân này. Nào ngờ vừa ra khỏi Luyện Đường đã thấy nàng đi cùng một nam nhân khác.

Sở Mộ với khí chất thong dong cao quý khiến Lữ Không Đồng cảm thấy bị đe dọa nghiêm trọng.

“Hắn đang ở đâu? Đúng lúc ta cũng muốn tìm hắn.” Sở Mộ thản nhiên nói, chẳng buồn để tâm đến sự khiêu khích của kẻ trước mặt.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN