Chương 1563: Giải cứu Quang Vương
“Có cách nào giải quyết dứt khoát nhất không?”
Sở Mộ trầm giọng hỏi.
“Cường giả, Tân Nguyệt Địa chúng ta có quá ít cường giả. Những thế lực này ít nhất cũng có một vị cao thủ cấp bậc chưởng môn trấn giữ, bọn họ dám khiêu khích và bài xích chúng ta là vì thực lực tầng lớp cao nhất mạnh hơn. Ta nghĩ nếu như Tân Nguyệt Địa cũng có một nhân vật cường đại như thế tọa trấn, bọn họ chắc chắn không dám làm càn.”
Thẩm Mặc suy nghĩ một lát rồi đáp lời.
“Ừ, ta biết rồi.”
Sở Mộ khẽ gật đầu.
“Ngoài ra, gần đây Lữ Phong Nam đã bắt đầu có động thái. Rất có thể hắn sẽ gây ra sóng gió không nhỏ đối với Tân Nguyệt Địa chúng ta.”
Thẩm Mặc lại tiếp tục báo cáo.
“Lữ Phong Nam có động tĩnh sao?”
Sở Mộ vốn dĩ cũng muốn giải quyết tên này càng sớm càng tốt, nếu hắn đã chủ động xuất đầu lộ diện thì không còn gì tốt hơn.
Sở Mộ lưu lại Tân Nguyệt cung điện không bao lâu, Vũ Sa đã đeo khăn che mặt, mang theo một làn hương thơm dịu nhẹ lướt tới trước mặt hắn.
Thẩm Mặc rất tự giác lui ra ngoài. Nữ nhân này dù tuyệt mỹ nhưng không phải ai cũng có diễm phúc thưởng thức, nếu nhìn lâu một chút nhất định sẽ rước họa vào thân, từ trước đến nay hắn vẫn luôn cực kỳ kiêng kỵ nàng.
“Ngươi nhận được không ít lợi lộc nhỉ? Đến Tiên vật cũng dám tùy tiện đem tặng.”
Vũ Sa vừa tới đã buông lời châm chọc.
“Hoa Hồn trận của ngươi đúng là giấu quá sâu, ta tìm đỏ cả mắt cũng chẳng thấy đâu.”
Sở Mộ lập tức phản kích.
“Không sao cả!”
Vũ Sa che miệng cười khẽ, khóe môi nhếch lên như thể mưu đồ đã đạt được.
“Hồn sủng ngươi muốn bắt chính là Thất Tội Hồ Quang Vương?”
Sở Mộ hỏi vào vấn đề chính.
“Ừ, nhưng đáng tiếc! Chẳng bao lâu nữa, huyết thống Thất Tội Hồ Quang Vương sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.”
Vũ Sa nhàn nhạt nói.
“Biến mất? Ý ngươi là sao?”
Sở Mộ cảm thấy khó hiểu, liền nhíu mày hỏi lại.
“Chẳng lẽ Lâm Mộng Linh không nói cho ngươi biết?”
“Nói cho ta biết chuyện gì?”
Vũ Sa nhìn Sở Mộ hồi lâu, tựa hồ muốn nhìn thấu xem hắn đang nói thật hay giả. Một lúc sau nàng mới chậm rãi buông một câu:
“Không gian Ấn cốc sắp sụp đổ rồi.”
Không gian sụp đổ cũng đồng nghĩa với việc tất cả sinh linh sống trong đó sẽ tan biến theo. Bởi lẽ không một sinh vật nào có thể chống chọi nổi sức tàn phá của loạn lưu không gian.
Nghe được tin tức ấy, Sở Mộ cảm thấy như có tiếng sét đánh ngang tai, cả người ngây dại hồi lâu không thể tỉnh táo lại.
Không gian sụp đổ, sinh vật diệt tuyệt.
Sở Mộ nghĩ tới tiểu Vũ Vân Long vừa mới chào đời, nghĩ tới Thất Tội Hồ Quang Vương đang cô độc trong hang động tăm tối. Còn cả đám tiểu Yêu Hồ kia nữa, nếu hắn không mang chúng ra ngoài, có lẽ tất cả đều sẽ phải chôn thây khi không gian sụp đổ.
Đêm đó, Sở Mộ trằn trọc mãi không sao chợp mắt được.
“Ô ô ô!”
Mạc Tà nằm trên bệ cửa sổ, trong lòng nó hẳn cũng đang lo lắng giống hệt Sở Mộ.
Mỗi lần nhắm mắt lại, Sở Mộ đều thấy những cảnh tượng kỳ quái, những hình ảnh hỗn loạn chuyển đổi trong đầu mà không hề có quy luật nào.
Có đôi khi là những mảnh ký ức từ Bia Khóc xẹt qua, nhưng hắn không rõ nó muốn truyền đạt điều gì. Trong lúc vô thức, hắn lại nghĩ tới Ấn cốc sắp sụp đổ. Ký ức Bia Khóc chắc chắn có liên quan mật thiết đến chủng tộc Thất Tội Hồ. Cứ mỗi lần nghĩ đến việc Thất Tội Hồ Quang Vương sẽ chết theo Ấn cốc, nội tâm hắn lại dâng lên một cảm giác sầu não mãnh liệt.
“Ta bị làm sao thế này?”
Sở Mộ không hiểu tại sao thời gian này mình lại trở nên đa sầu đa cảm như vậy. Hay là chủng tộc Thất Tội Hồ quả thật có liên hệ chặt chẽ với Thiên Giới Bi, và Yêu Hồ nhất tộc chính là khởi nguồn của Bi Khấp Giả?
“Mạc Tà!”
Sở Mộ mở mắt nhìn về phía Mạc Tà đang híp mắt trên bệ cửa sổ.
Tiểu Mạc Tà mở bừng mắt, đôi đồng tử màu bạc sáng rực trong đêm tối.
“Ngươi nói xem, chúng ta có nên quay lại Ấn cốc một chuyến nữa không?”
Sở Mộ hỏi khẽ.
“Ô ô!”
Mạc Tà lập tức gật đầu lia lịa.
Thân là thành viên của Yêu Hồ nhất tộc, Mạc Tà hiển nhiên rất quan tâm đến sự tồn vong của đồng tộc. Hơn nữa, Thất Tội Hồ Quang Vương là một đối thủ cường đại đáng kính trọng, Mạc Tà hy vọng có thể một lần nữa đường đường chính chính giao đấu với nó. Nếu để chủng tộc Thất Tội Hồ Quang Vương cứ thế biến mất khỏi dòng chảy lịch sử thì thật là quá đáng tiếc.
“Nhưng mà… Ấn cốc đã đóng cửa rồi. Ta phải làm sao để tiến vào đó?”
Sở Mộ lại bắt đầu trầm tư.
Thông đạo không gian nối liền với Ấn cốc vốn nằm trong tay Thần Tông, hơn nữa bọn họ cũng không thể tùy ý mở ra. Về phương diện này, có lẽ Sở Mộ phải đi hỏi Vũ Sa, nàng là người chữa trị trận đồ nên chắc chắn biết rõ nội tình.
Sở Mộ đêm hôm khuya khoắt chạy đến Nguyệt cung, và người đón tiếp hắn lại chính là Thiện Ác Nữ Vương. Nàng đang mượn ánh trăng để đào tạo đám con rối Hoa Yêu trong đình viện.
Bóng lưng của Thiện Ác Nữ Vương xinh đẹp và mềm mại nhưng lại khiến Sở Mộ cảm thấy không hề thoải mái. Hắn không muốn nói nhảm với nàng mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Thiện Ác Nữ Vương cho biết chú ngữ mở cửa thông đạo đang nằm trong tay Thần Tông, trước kia nàng tiến vào Ấn cốc cũng phải có thành viên Thần Tông đi kèm. Vì thế, muốn vào Ấn cốc, bắt buộc phải được cao tầng Thần Tông đồng ý.
Cùng đường, Sở Mộ chỉ còn cách đi tìm Lâm Mộng Linh.
Hắn mặc kệ đêm đen tĩnh mịch, cũng chẳng quản Lâm Mộng Linh đã ngủ hay chưa, một mạch tiến thẳng đến tòa lầu các trong hậu viện Thần Tông.
Lâm Mộng Linh đang lúc tu luyện, nàng ngồi trên lầu thấy Sở Mộ tìm tới liền khoác một chiếc áo choàng lớn đi xuống nghênh đón.
Lớp áo ngủ mỏng manh không thể che giấu hoàn toàn làn da trắng nõn, những đường cong mê người thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp vải khiến Sở Mộ có chút thất thần. Lâm Mộng Linh dường như cũng không chú ý đến điểm này, hoặc có lẽ nàng không ngờ giờ này vẫn có người tới viếng thăm.
“Sở Mộ, ngươi thật là, không biết quy củ sao? Trên đời này có ai lại đi khách vào giờ này không? Nếu để người khác nhìn thấy, họ lại tưởng chúng ta có quan hệ gì đó mờ ám...”
Lâm Mộng Linh hờn dỗi nói, dáng vẻ phong tình vạn chủng.
Sở Mộ và Hạ Âm vốn đã tin chắc Lâm Mộng Linh là một ma nữ, cho nên hắn dứt khoát phớt lờ vẻ mặt đầy quyến rũ kia.
“Ấn cốc sắp sụp đổ rồi sao?”
Sở Mộ trực tiếp hỏi.
Lâm Mộng Linh mở to mắt lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó thu lại nụ cười, chậm rãi gật đầu.
“Ta muốn tiến vào Ấn cốc một lần nữa.”
Giọng nói của Sở Mộ cực kỳ nghiêm túc.
“Ngươi điên rồi? Thế giới kia có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, cánh cửa không gian đang ở trạng thái vô cùng bất ổn. Ngươi nghĩ tại sao chúng ta quy định chỉ được vào đó tu luyện đúng một năm? Bởi vì sau một năm, cánh cửa nối liền Ấn cốc sẽ bị rung chấn dữ dội, hiện tại đang là giai đoạn suy sụp kịch liệt nhất. Nếu ngươi vào đó, e rằng không còn cơ hội trở ra.”
Lâm Mộng Linh lên tiếng khuyên nhủ.
“Ta sẽ quay lại rất nhanh.”
Sở Mộ một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi.
“Đây không phải là vấn đề ngươi có trở về được hay không. Hiện tại Ấn cốc đã đóng cửa triệt để, không có cách nào mở ra lần nữa.”
Lâm Mộng Linh nghiêm trọng nói.
“Chẳng lẽ ngươi không biết chú ngữ sao?”
Sở Mộ hỏi dồn.
“Sở Mộ, ta biết ngươi có tình cảm đặc biệt với Yêu Hồ nhất tộc, nhưng ngươi mang đám tiểu Yêu Hồ ra ngoài đã là hết lòng hết dạ rồi. Thế giới kia vốn dĩ là tự sụp đổ, ngươi nghĩ với cảnh giới của Thất Tội Hồ Quang Vương, nó lại không cảm nhận được sao?”
Lâm Mộng Linh thở dài.
Sở Mộ ngẩn người, trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh Quang Vương một thân một mình nằm cô độc trong hang động. Khoảnh khắc ấy, Thất Tội Hồ Quang Vương trông giống hệt một lão giả đang lặng lẽ chờ đợi cái chết, đôi mắt đục ngầu ảm đạm, không còn một tia hy vọng sinh tồn.
Nó đã biết Ấn cốc sắp hủy diệt?
Nhưng tại sao nó không rời đi, chẳng lẽ nó không biết mình chính là con Thất Tội Hồ Quang Vương cuối cùng hay sao?
Tại sao nó không kiên trì sống sót? Biết đâu hậu duệ của nó sau này sẽ không còn phải đeo mang những gông xiềng trầm trọng ấy nữa.
“Ta không giúp được ngươi đâu, cánh cửa không gian phía sau núi chỉ có duy nhất Tiêu phán quan mới đủ năng lực mở ra. Nhưng ta khẳng định ông ấy sẽ không bao giờ đồng ý, vì ông ấy phải lo cho an nguy của toàn bộ cư dân Tranh Minh chủ thành. Ngươi thử nghĩ xem, một khi không gian độc lập sụp đổ, nó sẽ tạo ra một trận phong bạo hủy diệt kinh khủng đến mức nào?”
Lâm Mộng Linh tiếp tục khuyên giải.
Sở Mộ lững thững rời khỏi Thần Tông, tâm tư có phần bất định, hồn siêu phách lạc.
Hắn có thể khẳng định đoạn ký ức Bia Khóc mà Thiên Giới Bi lưu lại có liên quan đến chủng tộc Thất Tội Hồ, hiện tại hắn đang chìm đắm trong nỗi đau khổ khi nghĩ đến việc huyết mạch Thất Tội Hồ Quang Vương sẽ tuyệt diệt.
Sở Mộ không rõ bản thân đang gặp chuyện gì, ngày thường đối mặt với những việc không thể xoay chuyển, hắn vẫn thường thuận theo tự nhiên. Nhưng lần này hắn không cách nào quên được, tựa hồ nếu Thất Tội Hồ Quang Vương chết đi, chính hắn sẽ là người mang tội thiên cổ.
Tâm loạn như ma, Sở Mộ muốn tìm người giúp mình tháo gỡ khúc mắc này nhưng nhất thời không biết tìm ai. Hai người thân thiết nhất là Liễu Băng Lam và Diệp Khuynh Tư đều đã ở Tân Nguyệt Địa.
“Cứ như vậy mà trở về sao?”
Sở Mộ ngồi thẫn thờ bên một hồ nước.
Mùa hạ sắp đến, có lẽ Liễu Băng Lam và Diệp Khuynh Tư đang tất bật chuẩn bị cho một hôn lễ long trọng, đó là chuyện đáng vui mừng. Thế nhưng tin tức Ấn cốc sắp sụp đổ khiến tinh thần Sở Mộ u ám mù mịt, chẳng còn chút hứng thú nào.
“Ô ô ô!”
Mạc Tà nằm trên vai hắn cũng mặt mày ủ dột, chính nó cũng rất muốn cứu Quang Vương ra ngoài.
Sở Mộ cố lấy lại bình tĩnh, nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng, vắt óc suy nghĩ xem còn biện pháp nào không.
Không biết đã qua bao lâu, đêm càng về khuya, vầng trăng đã lặn dần xuống đường chân trời.
Sở Mộ ngồi bất động suốt một ngày như một pho tượng đá, hắn tập trung suy nghĩ đến mức không nhận ra phía sau mình vừa xuất hiện một luồng u hồn trong suốt.
Đó là hình bóng của một mỹ nữ tóc dài, vận y phục quý tộc trang nhã, đôi mắt lóe lên tia sáng giảo hoạt đang từ từ tiến lại gần Sở Mộ. Nàng nhẹ nhàng bay tới bên hồ, bất chợt vòng hai tay ôm lấy cổ hắn, khóe môi mỉm cười ngọt ngào, hẳn là muốn dành cho hắn một sự bất ngờ.
Thế nhưng, cánh tay nàng lại xuyên qua thân thể Sở Mộ, không thể nào thật sự chạm vào hắn.
Sở Mộ bị một mỹ nữ u linh ôm lấy nhưng không hề có cảm giác gì, mãi đến khi tiểu Mạc Tà kêu lên nhắc nhở, hắn mới giật mình bừng tỉnh.
Hắn mạnh mẽ xoay người lại, đập vào mắt là một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần. Sau vài giây ngẩn ngơ, hắn mới nở nụ cười:
“Cẩn Nhu, ngươi... tại sao ngươi lại ở đây?”
Sở Mộ nhìn Cẩn Nhu công chúa, vừa kinh ngạc vừa vui mừng khôn xiết.
Cẩn Nhu công chúa lơ lửng trước mặt Sở Mộ, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, lộ rõ vẻ hờn dỗi.
“Ta là quỷ hồn, dù sao cũng phải có chút bản lĩnh chứ, ví dụ như là âm hồn bất tán chẳng hạn.”
Cẩn Nhu công chúa có vẻ không vui, vờ xoay người đi không thèm nhìn hắn.
Sở Mộ nhất thời lúng túng không biết nói gì.
“Lúc nãy ta ôm ngươi mà ngươi vẫn cứ ngồi im như khúc gỗ, thật là đáng ghét.”
Cẩn Nhu công chúa gắt nhẹ.
Dù u linh không thể chạm vào người bình thường, nhưng cảm giác lực của Sở Mộ cực mạnh, lẽ ra hắn phải phát hiện ra nàng từ sớm mới đúng.
“À, ta đang mải suy nghĩ một chuyện.”
Sở Mộ vội vàng giải thích.
“Nghĩ gì mà nhập tâm thế?”
Cẩn Nhu công chúa bay lại bên cạnh Sở Mộ, giọng nói đã nhu hòa hơn nhiều. Nàng cũng nhận ra ánh mắt Sở Mộ đang chứa đầy phiền não, một điều rất hiếm thấy ở người như hắn.
“Ngươi vẫn chưa nói cho ta biết, tại sao ngươi lại tới đây?”
Sở Mộ hỏi lại.
“Ta và phụ thân đến phương Bắc có chút việc. Có một vị lão gia gia nói với chúng ta rằng Nại Hà Hoa đang nằm trong tay một vị Tiên sư tính tình cổ quái. Hình như vị ấy đang ẩn cư tại Huyền Môn Tiên Tông, vì thế ta và phụ thân cùng nhau tới Tranh Minh chủ thành.”
Cẩn Nhu công chúa nở một nụ cười nhạt.
“Một vị Tiên sư cổ quái ẩn cư trong Huyền Môn Tiên Tông sao?”
Sở Mộ lẩm bẩm tự nhủ, trong đầu chợt lóe lên một tia suy nghĩ.
Đề xuất Voz: [Truyện Dài Kỳ] The Khải Huyền