Chương 1615: Cử Hành Hôn Lễ (Trung)

“Két!”

Hồi lâu sau, cánh cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra.

“Đã đến giờ lành rồi sao?”

Sở Mộ dường như đang rất kích động, hắn lập tức đứng bật dậy, vội vàng lên tiếng hỏi.

“Vẫn chưa tới giờ!”

Một giọng nói thanh thúy trong trẻo vang lên.

Nữ tử nhẹ nhàng bước qua tấm bình phong, khi nhìn thấy một Sở Mộ anh tuấn hiên ngang, ánh mắt nàng lập tức thoáng hiện lên những rung động lạ thường.

“Thanh Y, sao nàng lại tới đây?”

Sở Mộ cảm thấy ngoài dự liệu, không ngờ người đẩy cửa tiến vào lại là Mục Thanh Y.

“Tinh thần của huynh xem ra rất tốt!”

Mục Thanh Y thu hồi tâm trí, mỉm cười khen ngợi một câu.

“Thật hiếm khi được Mục nữ thần tán dương như vậy.”

Sở Mộ cũng nở nụ cười đáp lại.

“Phía Khuynh Tư cần thời gian chuẩn bị khá lâu, cho nên ta tới đây trò chuyện với huynh một lát.”

Mục Thanh Y dường như có tâm sự, vẻ mặt nàng lúc này thấp thoáng nét kỳ lạ.

Trước khi tới đây, Mục Thanh Y đã trang điểm vô cùng cẩn thận. Mái tóc đen tuyền búi cao, cài một cây ngọc trâm quý phái, thần thái đoan trang diễm lệ. Nàng khoác trên mình bộ y phục bằng lụa mỏng manh, tôn lên vóc dáng đầy đặn với những đường cong tuyệt mỹ khiến lòng người không khỏi xao động.

“Cuộc sống ở Thần Tông vẫn tốt chứ?”

Sở Mộ mỉm cười hỏi thăm.

Tính cách của Mục Thanh Y rất hợp với Thần Tông, nàng chính trực, quyết đoán, lại luôn hết lòng vì con dân thiên hạ. Sở Mộ tin rằng nàng nhất định sẽ tự tạo được vị thế vững chắc tại nơi đó.

“Khá tốt, ta chịu trách nhiệm quản lý những vùng đất quanh Tân Nguyệt Địa, bình thường vẫn luôn ở lại Vạn Tượng thành.”

Mục Thanh Y nhẹ nhàng đáp lời.

Sở Mộ đang định mở miệng nói tiếp thì Mục Thanh Y đột ngột tiến lại gần mấy bước, giọng nói nhỏ nhẹ như tơ vương:

“Áo trên vai huynh có nếp nhăn, để ta vuốt thẳng lại cho.”

Sở Mộ gật đầu đứng yên tại chỗ. Khi Mục Thanh Y áp sát, một mùi hương thanh khiết thoảng đưa tới. Ánh mắt hắn vô tình nhìn xuống, thoáng thấy một mảnh xuân quang trắng ngần nơi cổ áo nàng.

Sở Mộ chỉ là vô tình, hắn vội vàng quay mặt đi chỗ khác như không thấy gì.

Thật không khéo, khi hắn vừa quay đầu lại, lập tức chạm phải ánh mắt u buồn sâu thẳm của nàng.

Bỗng nhiên, đôi môi nàng xích lại gần, nhẹ nhàng in lên môi hắn một nụ hôn thơm ngát.

Làn môi nàng hơi lạnh, có lẽ vì quá kích động mà run rẩy khác thường. Sở Mộ ngẩn người ra, hoàn toàn không nghĩ tới mình lại bị Mục Thanh Y “tập kích” bất ngờ như thế, trong nhất thời chỉ biết đứng lặng im chịu trận.

“Chúc hai người hạnh phúc!”

Ánh mắt Mục Thanh Y khẽ chuyển động, tựa như vừa hoàn thành một tâm nguyện trọng đại.

Giọng nói của nàng lúc này bỗng trở nên vô cùng kiên định.

Nụ hôn ấy rất đơn giản, cũng trôi qua rất nhanh.

Nói xong câu đó, Mục Thanh Y nở một nụ cười tự giễu, sau đó xoay người rời đi, để lại trong căn phòng mùi hương thoang thoảng và một Sở Mộ vẫn còn chưa kịp phản ứng.

Hồi lâu sau, Liễu Băng Lam trong bộ y phục ưu nhã bước vào gian phòng.

Nàng vừa vặn bắt gặp bóng dáng Mục Thanh Y từ bên trong đi ra.

“Thanh Y!”

Liễu Băng Lam gọi nàng một tiếng.

Mục Thanh Y theo bản năng quay đầu nhìn lại, nhưng không nói lời nào, vội vàng xoay người bước đi thật nhanh.

Liễu Băng Lam nhìn bóng lưng nàng biến mất nơi cuối hành lang, khẽ thở dài một tiếng rồi chậm rãi bước vào phòng.

Khi Liễu Băng Lam vào đến nơi, Sở Mộ vẫn đang ở trạng thái ngẩn ngơ, chưa thể thu hồi tâm trí.

“Làm tổn thương người ta rồi sao?”

Liễu Băng Lam nhẹ giọng hỏi.

“Không có!”

Sở Mộ cũng không biết phải giải thích thế nào cho phải, chẳng lẽ lại nói mình vừa bị người ta cưỡng hôn?

“Vậy tại sao ta lại thấy trong mắt con bé có điều gì đó…”

Liễu Băng Lam tiếp tục truy vấn.

Mục Thanh Y dứt khoát rời đi, Sở Mộ nhớ rõ ánh mắt nàng lúc đó cực kỳ kiên định.

Thế nhưng ngay khi bước ra khỏi cửa, nàng đã thở hắt ra một hơi đầy buồn bã, bao nhiêu ngụy trang đều tan biến đúng lúc bị Liễu Băng Lam bắt gặp.

“Con bé rất thích con!”

Liễu Băng Lam khẳng định.

“Vâng!”

Sở Mộ gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa.

Tình cảm của Mục Thanh Y đối với Sở Mộ vốn luôn mờ ảo, nàng chưa từng thổ lộ, hắn tự nhiên cũng không thể đi hỏi. Vì thế hai người vẫn luôn giữ thái độ bình thường, dù cho những người xung quanh đều đã thấu hiểu tâm ý của nàng.

Sở Mộ vốn tưởng sự việc cứ thế trôi đi, không ngờ đúng vào ngày hắn đại hôn, Mục Thanh Y lại đột ngột chạy tới làm ra hành động kỳ lạ như vậy. Nàng rốt cuộc đang nghĩ gì? Đã hôn chú rể lại còn chúc hạnh phúc, đây chẳng phải là khiến lòng người rối loạn hay sao?

“Định xử lý thế nào đây?”

Liễu Băng Lam dò hỏi.

Sở Mộ im lặng, bản thân hắn vốn chẳng có chút kinh nghiệm nào trong những chuyện tình cảm rắc rối này.

“Con đấy! Ta cũng chẳng thấy con cố ý trêu chọc hay dụ dỗ ai, vậy mà không hiểu sao nữ tử cứ đâm đầu vào thích con nhỉ?”

Liễu Băng Lam khẽ cười trêu chọc.

“Con cũng không biết nữa!”

Sở Mộ gãi đầu, bị mẫu thân nhận xét như vậy khiến hắn không khỏi ngượng ngùng.

“Có cơ hội thì hãy tìm cách trò chuyện với con bé một chút.”

Liễu Băng Lam dặn dò.

“Vâng, chuyện này để sau tính vậy.”

Sở Mộ biết hôn lễ lần này chắc chắn sẽ làm Mục Thanh Y thương tâm, nhưng tâm trí hắn lúc này chỉ dành trọn cho Diệp Khuynh Tư.

Giờ lành đã đến, Liễu Băng Lam dẫn Sở Mộ rời khỏi phòng, hai người chậm rãi tiến về phía trung tâm tòa thành.

Mỗi nơi Sở Mộ đi qua đều được trải thảm hoa rực rỡ, mỗi bước chân lại có người tung Nhân Duyên hoa lên người để cầu chúc phúc lành.

“Nàng ấy đâu rồi?”

Sở Mộ không thấy Diệp Khuynh Tư xuất hiện, trong lòng không khỏi có chút nôn nóng.

Chẳng lẽ lại có tập tục kỳ lạ nào nữa sao?

“Tân nương nhất định phải xuất hiện sau cùng. Khi giờ lành chính thức bắt đầu, nàng ấy sẽ bước ra thôi! Con không nghe thấy tiếng reo hò sao?”

Liễu Băng Lam mỉm cười trấn an.

“À, con nghe thấy rồi!”

Lúc này tâm trí Sở Mộ đang rối bời, quả thật hắn không để ý đến tiếng hô vang như sóng trào từ bên ngoài vọng lại.

“Đi nào, từng bước một, không cần phải vội vã.”

Liễu Băng Lam ân cần dặn dò.

Trong hôn lễ có rất nhiều quy tắc lễ nghi, bước đi phải từ tốn, mắt nhìn thẳng, nụ cười nhẹ nhàng. Liễu Băng Lam biết Sở Mộ vốn không quen với những chuyện này, nên cứ đến mỗi giai đoạn, nàng lại kiên nhẫn nhắc nhở hắn một lần.

Sở Mộ ghi nhớ trong lòng. Vừa bước ra khỏi cung điện, hắn đã thấy một hàng dài Thánh vệ trang bị đầy đủ, xếp thành hai hàng chỉnh tề đứng dọc lối đi. Khải giáp bạc sáng loáng dưới ánh mặt trời, toát lên khí chất uy phong lẫm liệt.

“Xoạt!”

Ngay khi Sở Mộ và Liễu Băng Lam bước xuống bậc thềm, một ngàn Thánh vệ đồng loạt quỳ một gối xuống đất, cảnh tượng tráng lệ ấy lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

“Triệu hoán!”

Thánh vệ trưởng Trác Nông hô lớn một tiếng.

Ngay lập tức, tất cả Thánh vệ đồng thanh niệm chú ngữ. Những Hồn sủng được triệu ra đều là Lâm Dận Thú, lớp lân giáp bóng loáng hòa cùng màu khải giáp trên người chủ nhân, tạo nên một khung cảnh khiến người ta không khỏi ngưỡng mộ, sùng bái.

“Xếp hàng, tiến bước!”

Trác Nông tiếp tục truyền lệnh.

Toàn bộ Thánh vệ thúc giục Lâm Dận Thú đi trước mở đường cho Sở Mộ và Liễu Băng Lam. Đoàn người chậm rãi tiến về phía quảng trường Vạn Tượng.

Ánh mắt Sở Mộ nhìn thẳng về phía trước. Con đường này tuy ngắn nhưng mang ý nghĩa vô cùng trọng đại đối với hắn. Dòng người đông đúc hai bên đường không ngừng vỗ tay, tung hoa, không khí náo nhiệt đến cực điểm.

Dần dần, những tiếng vỗ tay hoan hô ấy hòa chung thành một tiếng hô vang dội trời đất:

“Sở Vương!”

“Sở Vương!”

“Sở Vương!”

Đó là tiếng hô phát ra từ sự tôn kính và sùng bái tận đáy lòng của vạn dân, tất cả trộn lẫn vào nhau tạo thành một loại sức mạnh tâm linh như tín ngưỡng. Sở Mộ nhìn qua từng gương mặt, ghi nhớ từng ánh mắt của họ vào sâu trong tâm khảm.

Trong tay họ cầm những đóa hoa tím rực rỡ, những thiếu nữ tự nguyện lập thành đội ngũ ca múa, cùng tiến bước với Sở Mộ và quân đoàn Thánh vệ.

Vạn Tượng thành vốn có rất nhiều lễ hội, nhưng Sở Mộ chưa bao giờ tham gia.

Tất cả mọi người đều biết Tân Nguyệt Địa có một vị vương giả trẻ tuổi tài ba, nhưng rất ít người có cơ hội được tận mắt chứng kiến dung mạo thật sự của vị quân chủ này.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Hằng Quốc Độ (Dịch)
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN