Chương 1630: Chuẩn bị tác chiến

“Tình hình tạm thời đã ổn định, đám quái vật băng sơn đã ngừng tấn công. Trong vòng ba ngày tới chắc hẳn sẽ không có cuộc đột kích quy mô lớn nào.”

Băng Ly khẽ đáp lời.

Lúc này Băng thành đã có Quỷ Khung Quân Vương và Ma Thụ Chiến Sĩ trấn thủ, lũ quái vật kia rất khó lòng xuyên thủng được lớp phòng ngự kiên cố của tường thành. Thành chủ Băng Ly coi như cũng đã được tận mắt chứng kiến sức mạnh thực sự của cấp bậc Bất Hủ chân chính.

“Sở Vương có phát hiện thêm điều gì không?”

Nàng biết Sở Mộ đã xâm nhập sâu vào tâm mạch băng sơn, nên mới lên tiếng hỏi thăm.

“Tình hình vô cùng nghiêm trọng. Phía sâu trong dãy núi băng là một quân đoàn quái vật đông đảo gấp hàng chục lần nơi này. Ngoài ra còn có một đầu Cực Thiên Băng Ma cấp Bất Hủ, e rằng chúng ta không thể giữ nổi tòa thành này.”

Sở Mộ trầm giọng nói.

“Vậy là... phải vứt bỏ sao?”

Ánh mắt Băng Ly thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Nàng sinh trưởng tại Băng thành, từ khi đủ thực lực đã tiếp quản tòa thành từ tay phụ thân. Đối với nàng, nơi này không chỉ là một lãnh địa, mà còn chứa đựng tình cảm sâu nặng như người thân thịt cốt, bảo nàng từ bỏ chẳng khác nào cắt đứt tâm can.

Sở Mộ nhận ra nỗi lòng của nàng, bèn lên tiếng trấn an:

“Sau khi bình định Tai Hoang, ta sẽ cho người xây dựng lại Băng thành. Nhưng hiện tại bắt buộc phải rời đi, quân đoàn quái vật ẩn sâu trong sơn mạch có đẳng cấp quá cao, phòng tuyến của tòa thành này không thể ngăn cản nổi đợt tiến công tiếp theo của chúng.”

“Chúng mạnh đến mức nào?” Băng Ly tò mò hỏi.

“Hồn sủng cấp Chúa Tể có tới mấy ngàn, cấp Bất Hủ khoảng mười con. Phía sau còn có một kẻ thống trị thực lực không thể lường trước.”

Sở Mộ chậm rãi giải thích.

Băng Ly sững sờ, há miệng thật to mà hồi lâu không thốt nên lời.

Toàn bộ cao thủ cấp Chúa Tể của Băng thành cộng lại cũng chỉ hơn bốn mươi người, vậy mà sâu trong sông băng kia lại ẩn giấu hàng ngàn đầu Chúa Tể cùng mười đầu Bất Hủ. Nếu chúng đồng loạt tràn xuống, Băng thành e rằng không chịu nổi nửa khắc. Dù có yêu quý tòa thành đến mấy, nàng cũng phải đặt tính mạng của dân chúng lên hàng đầu.

“Trong thành vẫn còn rất nhiều người, Sở Vương định di dời bọn họ thế nào?” Băng Ly hỏi.

“Ta đã hạ lệnh triệu tập cao thủ từ Thiên Hạ thành, Tuyết thành và Hướng Vinh thành đến chi viện. Một đội Hải quân Tân Nguyệt cũng đang gấp rút hành quân, họ sẽ chịu trách nhiệm di dời dân chúng. Ngươi hãy phối hợp cùng họ, tạm thời dàn xếp cho mọi người đến lánh nạn ở Tuyết thành.”

Sở Mộ nói.

“Còn đám quái vật kia thì sao?”

Băng Ly nghĩ đến quân đoàn kinh khủng ẩn hiện trong bóng tối, lòng càng thêm bất an.

“Ta sẽ thanh trừ chúng.”

Sở Mộ lạnh nhạt buông một câu.

Hắn vốn luôn trưởng thành trong chiến đấu, Tai Hoang lần này bùng phát, có lẽ chỉ mình hắn mới đủ thực lực xoay chuyển càn khôn. Đây cũng là cơ hội tốt để hắn lịch luyện, bởi ở những nơi khác rất hiếm khi xuất hiện quân đoàn Hồn sủng quy mô lớn đến vậy.

Tất nhiên, Sở Mộ hiểu rõ một mình hắn khó lòng quét sạch toàn bộ quân đoàn kia, nên mới quyết định điều động Hải quân Tân Nguyệt.

Hải quân Tân Nguyệt không chỉ thiện chiến trên biển, mà tác chiến trên sông băng cũng là sở trường của họ. Có sự hỗ trợ của họ, việc giải quyết kẻ địch sẽ thuận lợi hơn nhiều.

Hơn nữa, nhớ lại việc thuộc tính của mình bị Băng Thú Vương Giả áp chế, Sở Mộ quyết định kêu thêm Vũ Vân Long cùng đi.

Vũ Vân Long vốn là kẻ hiếu chiến, dạo gần đây nó ở Vạn Tượng thành quá mức an nhàn, hẳn là cũng muốn ra ngoài hoạt động gân cốt một chút.

Dặn dò Mục Thanh Y vài câu, Sở Mộ lập tức rời khỏi Băng thành, cấp tốc quay về Vạn Tượng thành để mời Vũ Vân Long gia nhập đội ngũ.

Quãng đường từ Băng thành về Vạn Tượng thành không mất quá nhiều thời gian, khi hắn đặt chân đến nơi thì trời đã quá nửa đêm. Vì không muốn quấy rầy giấc ngủ của Vũ Vân Long, hắn trở về trang viện của mình trước để tranh thủ hồi phục thể lực.

Vừa mới bước chân vào gian phòng, Sở Mộ đã nghe thấy tiếng cười đùa rộn rã của hai nữ tử.

“Tỷ tỷ, tỷ nói xem ca ca có phải cố ý nán lại đó không?”

Giọng nói trong trẻo của Trữ Mạn Nhi truyền ra.

“Hắn sao? Chắc chắn là sẽ ở lại thêm chút ít, nhưng hắn vốn giỏi nhất là giả ngu mà.”

Diệp Khuynh Tư khẳng định một cách chắc nịch.

“Tại sao hắn lại phải giả ngu?” Trữ Mạn Nhi tò mò hỏi.

“Nếu hắn không giả vờ ngốc nghếch, e là sẽ có hàng tá nha đầu ngốc giống như muội thích hắn mất.” Diệp Khuynh Tư cố ý trêu chọc.

“Muội thích hắn á? Suốt ngày chỉ biết trưng ra bộ mặt lạnh như tiền, trước kia còn hay mắng muội, lại chẳng chịu chơi với muội, ghét nhất là cứ gọi muội là tiểu nha đầu. Tỷ tỷ, hôm nào tỷ đi mua với muội vài bộ y phục thật đẹp nhé, loại nào càng thiếu vải càng tốt. Để xem ca ca có lén nhìn muội không.”

“Trữ Mạn Nhi... cái nha đầu chết tiệt này... muội định làm gì vậy hả?”

“Muội chỉ muốn khảo nghiệm định lực của ca ca một chút thôi mà.”

“Có ai lại khảo nghiệm kiểu đó không? Không cẩn thận là muội sẽ biến thành con dê béo tự nạp mình vào miệng cọp đấy. Đừng nhìn hắn bình thường đạo mạo đứng đắn, có ngày hắn ăn sạch muội lúc nào không biết đâu, lúc đó đừng có chạy đến tìm tỷ tỷ khóc lóc. Giờ tỷ tỷ cũng chẳng quản nổi hắn nữa rồi.”

Diệp Khuynh Tư vừa cười vừa nói.

Đứng ngoài cửa, Sở Mộ nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người mà không khỏi đỏ mặt tía tai vì xấu hổ.

Hai nữ nhân này rốt cuộc đang nói cái gì vậy chứ? Trữ Mạn Nhi bây giờ càng lúc càng tinh quái, tính cách nửa trẻ con nửa người lớn khiến hắn chẳng biết đâu mà lần. Thế nhưng nàng đúng là một đại mỹ nhân, Sở Mộ vốn đã chẳng dám thân mật quá mức như trước, vậy mà nàng và Diệp Khuynh Tư lại còn ngấm ngầm bàn kế hoạch “dụ dỗ” hắn?

Diệp Khuynh Tư cũng làm hắn cạn lời, hình như nàng cũng đang muốn thử thách định lực của phu quân mình thì phải?

Tất nhiên, Sở Mộ biết đây chỉ là những lời đùa giỡn giữa hai người họ, phần lớn là không có thực. Hơn nữa, hai nữ nhân tụ lại một chỗ thường sẽ biến thành một cái chợ, lúc này mà hắn xông vào chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi.

Sở Mộ hít một hơi thật sâu để bình tâm, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, vờ như chưa nghe thấy bất cứ điều gì.

“Đã về rồi sao?”

Diệp Khuynh Tư ló đầu ra khỏi chăn, mỉm cười hỏi han.

Nàng đang nằm nghiêng, lớp chăn mỏng không che giấu nổi những đường cong tuyệt mỹ trên cơ thể, dáng vẻ phong tình vạn chủng ấy khiến Sở Mộ cảm thấy cổ họng khô khốc.

“Ừ, trễ thế này rồi mà hai người vẫn còn tán gẫu sao?” Sở Mộ hỏi.

“Tại sao ca ca biết muội ở đây? Muội đã nín thở rồi mà?”

Trữ Mạn Nhi cũng ló đầu ra, vẻ mặt đầy hờn dỗi.

“Mau trở về phòng của muội đi!” Sở Mộ lạnh nhạt ra lệnh.

“Không đi!”

Trữ Mạn Nhi kiên quyết lắc đầu, hai tay ôm chặt lấy Diệp Khuynh Tư.

“Sáng mai ta lại phải đi rồi, ngày mai muội muốn ngủ chung với tỷ tỷ bao lâu tùy thích.” Sở Mộ nói.

“Không đi là không đi, trong viện còn nhiều phòng mà, ca ca cứ tùy tiện chọn một căn là được.”

Trữ Mạn Nhi như miếng kẹo da trâu, tay chân quấn chặt lấy Diệp Khuynh Tư không rời.

Sở Mộ tức đến đen cả mặt, nha đầu này sao lại đáng ghét đến thế? Không biết hắn và Diệp Khuynh Tư là phu thê sao? Có ai lại cứ thích phá hỏng “chuyện riêng” của vợ chồng người ta như vậy không?

Diệp Khuynh Tư không nói gì, chỉ im lặng nhìn hai người họ đấu khẩu. Một lúc sau, nàng bỗng bật cười khúc khích rồi bảo:

“Hay là thế này, ngủ chung cho vẹn cả đôi đường. Sở Mộ, chàng ngủ ở đây đi.”

Vừa nói, Diệp Khuynh Tư vừa cố ý lăn sang một bên, nhường lại góc giường phía trong cho hắn.

Sở Mộ há hốc mồm, đôi mắt trợn ngược nhìn Diệp Khuynh Tư đầy vẻ không tin nổi. Nàng đang làm cái gì vậy? Chẳng lẽ định để hắn “vụng trộm” ngay trước mặt sao? Mặc dù nàng đã ngầm chấp nhận chuyện của Cẩn Nhu công chúa, nhưng hắn cảm thấy đó đã là giới hạn cuối cùng rồi. Tại sao lúc này nàng lại bảo hắn ngủ cạnh Trữ Mạn Nhi, đây chẳng phải là đang dụ dỗ hắn phạm tội hay sao?

Vào khoảnh khắc này, ngay cả một người có ý chí sắt đá như Sở Mộ cũng thấy đầu óc choáng váng, nghĩ mãi không thông dụng ý của nàng.

“Khụ... Ta đi tìm phòng khác ngủ vậy.”

Cuối cùng, Sở Mộ vẫn giữ vững được lý trí trước sự cám dỗ đầy mê hoặc kia, vội vàng xoay người rời khỏi phòng.

Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Tà Đế
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN