Chương 1649: Thủy hệ Hồn sủng - Vừa thấy đã yêu
Ngư nhân công chúa đích thân dẫn đường cho Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi. Để đề phòng bất trắc phát sinh, nàng còn hạ lệnh cho mấy tên Hải Tích Yêu hộ vệ tinh nhuệ đi theo sát sao. Qua đó cũng đủ thấy, Ngư nhân công chúa thật sự kiêng dè tiểu Hoàng Tuyền kia đến mức nào.
Họ lần lượt xuyên qua những khe vực sâu thẳm, len lỏi qua các hang động kỳ quái trong tòa thành cổ, Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi theo chân công chúa lặn sâu xuống đáy biển. Giữa bóng tối mịt mùng, những đường nét gập ghềnh của thông đạo hiện lên mờ ảo, không gian phía trước sâu thẳm tựa như vực không đáy.
Chẳng ai ngờ được dưới lòng biển sâu lại tồn tại một vực thẳm hun hút như thế, địa hình nơi trung tâm sụt lún tạo thành một chiếc lồng giam thiên tạo. Nước biển nơi này vẩn đục, lạnh lẽo thấu xương và tối tăm mù mịt, hoàn toàn đối lập với vẻ lộng lẫy của tòa Hải thành phía trên.
Ngư nhân công chúa cùng nhóm hộ vệ bơi sâu vào khe biển, ánh sáng đột ngột biến mất, vạn vật chìm trong màn đêm đặc quánh. Nàng khẽ há miệng phun ra một quả cầu bọt khí tựa như trân châu, tỏa ra ánh quang dịu nhẹ soi sáng một góc vực thẳm.
Càng lặn sâu, Sở Mộ cũng không rõ mình đã xuống bao nhiêu vạn thước dưới đáy đại dương. Áp lực nước khổng lồ đè nặng khiến hắn cảm thấy lồng ngực tương đối khó chịu.
“Nơi này có kết giới, phía dưới kết giới chính là khu vực giam giữ Hoàng Tuyền.”
Ngư nhân công chúa dừng lại, chỉ tay về phía vùng nước tăm tối phía trước mặt.
Sở Mộ nhìn xuống, thấy một tầng Thủy Mạc xanh lam mờ ảo bao phủ, tạo thành một kết giới hình bán cầu. Có lẽ đây là kết giới Thủy hệ, những rung chấn dữ dội của tòa thành lúc trước hẳn là do Hoàng Tuyền va chạm mạnh vào lớp màng này mà ra.
Ngư nhân công chúa bắt đầu mở phong ấn, từng động tác của nàng đều cẩn trọng và tỉ mỉ vô cùng. Nàng tựa như sợ rằng chỉ một sai sót nhỏ cũng đủ để kẻ bên trong thoát ra ngoài. Nếu chuyện đó xảy ra, toàn bộ Đông Hải không chỉ phải lo đối phó với Hạo Kiếp hải yêu xâm lược, mà còn phải đau đầu vì một Hoàng Tuyền vô pháp vô thiên trả thù. Một khi điều đó xảy ra, vùng biển này nhất định sẽ bị nhấc lên những trận phong ba khủng khiếp.
Khi kết giới từ từ mở ra, bốn tên Hải Tích Yêu lập tức bơi lên phía trước che chắn cho công chúa, thần sắc nghiêm trọng như lâm đại địch, ánh mắt trừng trừng quan sát mọi ngóc ngách có thể ẩn thân.
“Sa...aa...aaa!”
Bỗng nhiên, một tiếng rít sắc lạnh và bén nhọn từ sau tảng nham thạch truyền tới.
Âm thanh ấy chấn cho bốn tên Hải Tích Yêu đầu váng mắt hoa, lân giáp trên người chúng lập tức dựng đứng lên như vô số lưỡi đao sắc bén, sẵn sàng đề phòng địch nhân tiến công. Đúng lúc này, một bóng hình thon dài lướt qua nhanh như chớp, cái đuôi khổng lồ quấn chặt lấy một tên Hải Tích Yêu rồi ném bay đi.
“Ầm!”
Tên hộ vệ kia va chạm nặng nề vào tảng san hô, trực tiếp phá vỡ một cái lỗ thủng thật lớn rồi chìm nghỉm vào bóng tối, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
“Cô cô cô!”
Ba tên Hải Tích Yêu còn lại thấy đồng bạn bị tấn công liền nổi giận gầm lên, thân thể co lại tập trung lực lượng chuẩn bị phản công. Chúng vốn là thiếp thân thị vệ của Đông Hải công chúa, thực lực không hề thua kém Sở Mộ lúc ma hóa.
Chúng nhanh chóng lao tới vị trí cái bóng vừa xuất hiện, hợp lực tạo thành một thủy lao mạnh mẽ hòng áp chế đối phương. Thế nhưng động tác của chúng vẫn chậm một bước, Sở Mộ chỉ thấy bóng hình kia mờ dần đi, hóa ra đó chỉ là một tàn ảnh, còn sinh vật kia đã xuất hiện ở ngay sau lưng chúng từ lúc nào.
“Ba!”
Một cú quất đuôi mạnh mẽ như tia chớp giáng xuống. Ba tên hộ vệ không kịp đề phòng, cả thân hình bị cỗ lực lượng vạn quân đánh văng vào vách đá, chật vật hồi lâu vẫn không thể bò dậy nổi.
“Sa sa sa!”
Sinh vật thần bí kia không hề truy kích, chỉ bơi qua bơi lại trước mặt đám Hải Tích Yêu với vẻ đắc ý, giống như một đứa trẻ đang khoe khoang chiến tích. Bốn tên Hải Tích Yêu thực sự tức giận, chúng đều là cường giả cấp Bất Hủ, được tôn kính như bậc trưởng bối trong Hải tộc, vậy mà giờ đây lại bị một tên tiểu tử trêu chọc đến thảm hại.
Ngư nhân công chúa vội vàng lùi lại giữ khoảng cách với tiểu Hoàng Tuyền, trong miệng nàng phát ra những âm thanh êm ái tựa như một bài hát ru.
“Sa sa sa!”
Tiểu Hoàng Tuyền từ từ di chuyển thân thể, bơi đến trước mặt nàng. Đầu của nó còn lớn hơn cả Ngư nhân công chúa, đôi tròng mắt to tròn như hạt trân châu nhìn chằm chằm vào nàng, rồi lại quay sang nhìn Sở Mộ và Trữ Mạn Nhi đầy tò mò.
Lúc này, Sở Mộ mới nhìn rõ được toàn bộ dáng vẻ của Hoàng Tuyền. Đôi mắt ấy vô cùng đơn thuần, mang lại cảm giác nó chỉ là một đứa trẻ ham chơi. Trên đầu nó là cặp sừng trơn bóng tương tự như Tam Xoa Kích, trán phủ kín lân phiến màu xanh lục mềm mại và bắt mắt.
Cái đầu nó có nét tương đồng với Kỳ tộc, oai phong lẫm liệt tựa như một viên chiến tướng. Thân hình nó có bảy phần giống Thú tộc, nhưng cổ, tứ chi và đuôi lại mang đặc điểm của Ngư tộc.
Tiểu Hoàng Tuyền có thân thể thon dài giống như Giao Long, từ đầu đến đuôi bao trùm một tầng lân phiến cứng cáp, kết thúc bằng một cái đuôi có hình dáng kỳ lạ. Sở Mộ từng thấy qua vô số chủng tộc, nhưng sinh vật mang hình thái hoàn mỹ này vẫn khiến hắn không thể rời mắt. Nó sở hữu phương thức chiến đấu biến hóa khôn lường, lực lượng bộc phát mạnh mẽ, là sự kết hợp tuyệt vời giữa phòng ngự, tiến công và tốc độ.
Thủy hệ Hồn sủng trong lòng Sở Mộ vốn không phải là loại sinh vật chỉ biết bơi lội dưới đại dương. Hắn khao khát một sinh vật có thể thống trị biển cả, lại có thể bay lượn trên trời cao, mang quyền năng khống chế sóng dữ san bằng đại địa. Đó chính là lý do vì sao bấy lâu nay hắn vẫn chưa thu nhận một Thủy hệ Hồn sủng nào.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tiểu Hoàng Tuyền, trái tim Sở Mộ chợt rung động, đôi mắt hắn tỏa sáng như sao đêm.
Đúng vậy, đây chính là Thủy hệ Hồn sủng mà hắn hằng tìm kiếm.
Đề xuất Voz: Cuối cùng, mình cũng lấy được vợ