Chương 1681: Đánh bại Hải xà vương

“Rống!”

Tiểu Chập Long chủ động phát động tấn công, trăm vạn u hồn kết thành một dải sóng thần u linh cuồn cuộn cuốn về phía Thất Lô hải xà vương.

Sóng thần u linh va chạm kịch liệt với đại dương mênh mông, trận chiến kinh thiên động địa trên tầng không khiến đám hải quân đang tháo chạy phải hồn bay phách lạc, da đầu tê dại. Chẳng may luồng năng lượng bạo liệt kia trút xuống đầu, e rằng cả quân đoàn mười phần chết chín, chỉ có những thống lĩnh thực lực cao cường mới mong giữ được mạng già.

Trăm vạn minh hồn như sóng sau đè sóng trước, lớp lớp tràn vào lòng biển. Trong khi đó, đại đương cuồn cuộn lại huyễn hóa ra vô số cự mãng không ngừng xung kích. Nhất thời, hai luồng kỹ năng tựa như hai chi đoàn quân đang giao tranh ác liệt, thiên địa rung chuyển bởi tiếng gào thét của vạn ngàn chiến hồn, thanh âm vang vọng khắp nhân gian.

Tuy nhiên, chỉ trong chớp mắt thế cục đã phân định, sức mạnh của cự mãng thủy triều vẫn vượt trội hơn Minh Hà. Đại dương mênh mông dần dần thôn phệ u hồn, phạm vi của Minh Hà bị thu hẹp lại, số lượng u hồn cũng thưa thớt dần.

Thực tế, tiểu Chập Long thi triển Minh Hà chính là để tranh thủ thời gian cho Sở Mộ tích tụ năng lượng. Ngay khi trăm vạn u hồn tan biến, Sở Mộ cũng đã hoàn thành tuyệt kỹ Bát Quái Trận Đồ - Song Tà Ma Diễm.

“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”

Thanh âm trầm đục như núi lửa bùng phát, từng đợt hỏa diễm cuồn cuộn phun trào từ trong Bát Quái trận đồ, hóa thành những cột hỏa trụ chọc thủng trời xanh. Mỗi một đạo hỏa trụ đều mang theo sức mạnh ma diễm có khả năng thiêu đốt cả thể xác lẫn linh hồn, chúng xuyên qua vùng Minh Hà vừa tiêu tán, điên cuồng ập tới Thất Lô hải xà vương.

“Ầm ầm ầm...”

Số lượng hỏa trụ ngày một nhiều, Bát Quái trận đồ phóng ra uy lực ma diễm kinh người, với khí thế như lửa thiêu đồng nội bắt đầu chèn ép lĩnh vực đại dương của Thất Lô hải xà vương.

Bát Quái trận đồ chậm rãi xoay chuyển quanh thân thể Sở Mộ, bao phủ cả một vùng trời, gần như song hành với mặt biển phía dưới. Một khi nó vận hành, cảm giác như cả thế giới cũng đang chuyển động theo.

Lực lượng ma diễm xoáy tròn theo hình xoắn ốc, biển lửa hừng hực hóa thành thế trận Viêm Long Thăng Thiên. Sức mạnh của không gian loạn lưu và ma diễm bạo liệt dung hợp vào nhau, tạo ra năng lượng hủy diệt quét sạch bốn phương.

Uy lực của chiêu này không hề thua kém lỗ đen thôn phệ khi Ấn Cốc sụp đổ. Khi uy lực của Bát Quái trận đồ đạt tới đỉnh cao, không gian quanh Thất Lô hải xà vương bắt đầu tan rã, một hố đen khổng lồ dần hiện ra. Bên trong đó, hai loại ma diễm điên cuồng thiêu đốt cùng sức mạnh hắc ám không ngừng ăn mòn mọi thứ.

Thất Lô hải xà vương quằn quại thân mình, điều khiển nước biển tụ lại để hộ thân. Thế nhưng toàn bộ nước biển đều bị lỗ đen hút sạch, nó buộc phải dùng chính nhục thân của mình để chống chọi với Bát Quái trận đồ. Càng kẹt lại trong trận đồ lâu, thương thế của nó càng thêm trầm trọng.

Nếu đây là dưới hải vực, nó có thể tùy ý điều động nguồn nước vô tận để phá giải Bát Quái trận đồ một cách dễ dàng. Nhưng ở độ cao vạn thước này, mỗi lần khống chế đại dương đều tiêu tốn lượng tinh thần lực khổng lồ, chưa kể lượng nước mang theo cũng có hạn.

Dưới sự tàn phá của năng lượng hủy diệt, thân thể Thất Lô hải xà vương bắt đầu tan rã, nỗi sợ hãi và kinh hoàng cuối cùng cũng xâm chiếm tâm trí nó. Nó điên cuồng vẫy vùng, dốc toàn lực muốn thoát khỏi phạm vi của Bát Quái trận đồ.

Tuy nhiên, hình thể của Thất Lô hải xà vương quá đỗi khổng lồ, đối mặt với sức hút kinh người của trận đồ, nó di chuyển cực kỳ khó khăn, chật vật mãi vẫn không thể thoát thân. Ngược lại, thân xác nó dần bị nuốt chửng, cuốn vào vòng xoáy không gian loạn lưu – nơi có những luồng sức mạnh hỗn độn còn đáng sợ hơn đang chờ đợi.

Duy trì Bát Quái trận đồ đòi hỏi năng lượng ma diễm và tinh thần lực vô cùng lớn. Sự phản kháng điên cuồng của Thất Lô hải xà vương cũng tạo ra áp lực nặng nề lên Sở Mộ. Sắc mặt hắn ngày càng tái nhợt, ma diễm trên người chập chờn lúc sáng lúc tối, tinh thần và thể lực đều đã chạm mức cạn kiệt.

Nếu tiếp tục cố chấp duy trì đại trận, thứ hắn phải tiêu tốn tiếp theo chính là sinh mệnh lực. Cuối cùng, khi Thất Lô hải xà vương hoàn toàn bị nuốt chửng, năng lượng ma diễm cũng dần lịm đi theo sự suy yếu của tinh thần Sở Mộ. Lỗ đen nhanh chóng thu hẹp lại như cánh cửa địa ngục vừa khép miệng.

Trong phút chốc, vạn vật trở lại tĩnh lặng. Nước biển mất đi sự khống chế đổ ập xuống đại dương, tạo thành những đợt sóng thần cuồn cuộn lan ra xa. Hải vực lưu vong chính là nơi hứng chịu dư chấn nặng nề nhất.

“Phù!”

Sở Mộ thở phào nhẹ nhõm, ma diễm trên người lịm tắt nhanh chóng như ngọn nến trước gió. Thân hình hắn lảo đảo, run rẩy mãi mới giữ được thăng bằng, suýt chút nữa là không còn sức để phi hành.

Tiểu Chập Long vội vàng bay tới đỡ lấy hắn.

“Sa sa sa!”

Nó nhe răng rồng lởm chởm, dù mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn rực lên vẻ hưng phấn tột độ. Đây là một cường địch chưa từng thấy, thế mà cuối cùng cũng bị đánh bại. Tiểu Chập Long thương tích đầy mình, lân giáp bong tróc từng mảng, máu tươi đẫm cả thân mình, nhưng nó cảm thấy huyết mạch đang sôi trào, ý chí chiến đấu vẫn còn hừng hực.

Sở Mộ ngồi bệt xuống lưng tiểu Chập Long, mỉm cười yếu ớt:

“Ngươi lại mạnh thêm rồi!”

Trận chiến này Sở Mộ phải đối đầu trực diện với một kẻ địch cấp bậc Bất Hủ cao đẳng, chỉ cần một sai sót nhỏ thôi cũng đủ để tan xác vỡ hồn. May mắn có tiểu Chập Long liên tục tập kích giải vây, nếu không hắn khó lòng cầm cự được đến lúc này.

Tiểu Chập Long chở Sở Mộ rời đi. Trận chiến kéo dài từ hải vực Ngoan Hải Thạch đến tận biên giới, khiến hàng ngàn dặm biển bị tàn phá thành một đống hỗn độn, sinh linh tử thương vô số kể.

Khi tiểu Chập Long hạ thấp độ cao, Trữ Mạn Nhi trông thấy Sở Mộ trở về thì nỗi lo âu trong lòng tan biến sạch. Nàng nở nụ cười rạng rỡ, chạy nhào tới ôm chầm lấy hắn, đưa tay lau đi những giọt nước mắt còn vương. Có lẽ vừa rồi nàng đã sợ rằng hắn sẽ một đi không trở lại.

“Ta không sao.”

Sở Mộ khẽ giọng an ủi.

“Thất Lô hải xà vương chết rồi sao?”

Trữ Mạn Nhi vội hỏi.

“Ta không rõ, chắc là...”

Vừa dứt lời, chân trời phía xa bỗng chấn động dữ dội. Không gian nơi đó nứt toác ra từng mảng như một tấm gương vỡ vụn. Bốn cái đầu rắn khổng lồ đột ngột xuyên phá hư không chui ra, máu tươi tuôn trào như suối.

Ngay sau đó, thân xác ác xà lết ra khỏi lỗ đen. Lân phiến xanh biếc rực rỡ giờ đây nát bấy, da tróc thịt bong thê thảm khôn cùng. Nó nhanh chóng lao xuống biển, khuấy động sóng gió rồi lặn mất tăm, để lại một vùng biển đỏ ngầu máu tươi.

“Thật đáng sợ!”

Trữ Mạn Nhi mặt cắt không còn giọt máu, nép sát sau lưng Sở Mộ.

“Không sao, nó chạy trốn rồi.”

Nhìn mặt biển nhuộm đỏ, Sở Mộ biết con quái vật kia đã trọng thương. Nếu còn sức, hắn chắc chắn sẽ truy sát đến cùng để trừ hậu họa, nhưng hiện tại hắn cũng đã kiệt quệ, nếu liều mạng e là lưỡng bại câu thương.

“Nó thế nào rồi?”

Sở Mộ nhìn tiểu Hoàng Tuyền đang nằm trên bãi cát, khẽ hỏi.

“Nó đã khá hơn nhiều rồi.”

Trữ Mạn Nhi đáp.

Tiểu Hoàng Tuyền dù vẫn còn lờ đờ nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Sở Mộ với một vẻ kỳ lạ.

“Lúc nãy nó cứ nhìn ca ca chiến đấu suốt thôi.”

Trữ Mạn Nhi mỉm cười nói.

Sở Mộ khẽ cười, tiến lại gần xoa nhẹ lên lớp lân phiến của tiểu Hoàng Tuyền. Nó nheo mắt lại, không còn vẻ bài xích như trước, trái lại còn tỏ ra hưởng thụ như đang ở bên cạnh một vị trưởng bối.

“Ca ca, huynh đã làm rất nhiều điều để giúp nó giảm bớt tội lỗi, lại còn liều mạng chiến đấu với Thất Lô hải xà vương, nó nhất định đã thấu hiểu tâm ý của huynh.”

Trữ Mạn Nhi ngồi xuống cạnh hắn. Sở Mộ gật đầu, hắn thực sự đã quá mệt mỏi, liền tựa lưng vào tảng đá nhắm mắt lại. Sự mệt mỏi này không chỉ đến từ thể xác mà còn từ tinh thần.

Những khi rệu rã thế này, lòng hắn lại dâng lên nỗi cô độc trống trải. Hắn chỉ muốn được ôm lấy Diệp Khuynh Tư mà chìm vào giấc ngủ sâu. Khi Trữ Mạn Nhi đỡ hắn ngồi xuống, ý thức của hắn đã dần mờ mịt, không còn phân biệt được đâu là thực đâu là ảo. Hắn khẽ gục đầu vào lồng ngực mềm mại của nàng rồi lịm đi.

Khi Sở Mộ đã ngủ say, tiểu Hoàng Tuyền cũng chậm rãi khép mi mắt, nhịp thở dần trở nên bình ổn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN