Chương 1693: Trách nhiệm nam nhân

Từ vị trí của bọn họ nhìn xuống, chỉ có thể thấy được bóng dáng nhân loại và Hồn sủng đông nghìn nghịt như kiến cỏ. Tuy nhiên, khu vực trung tâm doanh trại lúc này đang bị một tầng mây đen đặc quánh bao phủ, dù có thi triển hồn niệm cũng không cách nào dò xét được tình hình bên trong.

Đám mây đen kịt từ trên cao ép xuống mang theo một áp lực tinh thần cực lớn, khiến đại đa số binh sĩ phải kinh hoàng lùi bước vì không chịu nổi sự đè nén nặng nề.

Đáng sợ hơn nữa là vòng xoáy hắc ám này vẫn không ngừng bành trướng. Những nơi nó đi qua, tất cả kiến trúc trong doanh trại đều bị ăn mòn, tan rã thành tro bụi hư vô.

“Khí tức hắc ám này... thật quá kinh người!”

Sau khi quan sát một hồi, sắc mặt Cổ Tín Thủy lập tức trở nên âm trầm khó coi.

“Ngao ô ô ô ô ô!”

Ngay lúc này, một tiếng gầm phẫn nộ từ phương xa vọng lại. Thân ảnh một đầu Yêu Hồ khổng lồ chậm rãi hiện ra giữa tâm điểm vòng xoáy. Đôi mắt đen láy của nó lóe sáng tựa như lưỡi hái của tử thần sắp sửa vung xuống, mang theo điềm báo về sự diệt vong của vạn vật.

“Ám... Ám Thương Vương...?”

Lữ Phong Nam bị dọa đến mức mặt cắt không còn giọt máu, đôi môi run rẩy thốt ra mấy chữ này.

Trận phong ba tại Tranh Minh chủ thành năm xưa đã quá đỗi nổi tiếng, có mấy ai quên được sự đáng sợ của Vạn Niên Bất Hủ Ám Thương Vương? Khi đó, Lữ Phong Nam đang ở trong thành, tận mắt chứng kiến Ám Thương Vương phá hủy Thần Tông, một mình đối chiến với quân đoàn Trừng Phạt điện và các cường giả cấp lãnh tụ.

“Tại sao Ám Thương Vương lại xuất hiện ở nơi này? Lữ Phong Nam, mau... ra lệnh cho các đệ tử nhanh chóng rút khỏi thung lũng!”

Cổ Tín Thủy đột nhiên sực tỉnh, vội vàng thúc giục Lữ Phong Nam.

Với năng lực phá hoại kinh thiên động địa của Ám Thương Vương, nếu nó muốn tru diệt quân đoàn nhân loại thì liệu có ai đủ sức ngăn cản? E rằng chỉ trong chốc lát nữa thôi, cả thung lũng này sẽ biến thành một vùng đất chết chóc chân chính.

“Du công tử, chuyện này... chúng ta nên làm gì đây?”

Cổ Tín Thủy lộ vẻ lo lắng, quay sang hỏi gã nam tử trẻ tuổi đứng cạnh.

Kẻ khởi xướng liên quân chinh phạt lần này chính là gã thanh niên xa lạ này. Cổ Tín Thủy đã nghe lão gia chủ hoàng tộc nói hắn là một nhân vật có thân thế cực kỳ cao quý, ngay cả cường giả cấp lãnh tụ cũng phải kính sợ hắn vài phần.

Cổ Tín Thủy không biết Du công tử từ đâu tới, nhưng năng lực khiến cho tám thế lực lớn liên hiệp lại để chiếm đoạt Tân Nguyệt Địa đã là minh chứng rõ ràng nhất cho quyền uy của hắn.

“Rốt cuộc là ai?”

Du công tử im lặng nhìn về phía Ám Thương Vương, dáng vẻ trầm tư như đang suy tính điều gì đó.

Hắn biểu hiện vô cùng trấn định, mặc cho vô số binh sĩ đang mất mạng trong vòng xoáy hắc ám cũng không làm hắn mảy may dao động. Có lẽ trong mắt hắn, đám người kia chỉ là những quân cờ nhỏ bé không đáng bận tâm.

“Du công tử, mau nghĩ cách đi thôi! Ngài không biết Ám Thương Vương kinh khủng thế nào đâu! Trước kia...”

Cổ Tín Thủy sốt ruột nói.

Du công tử phất tay áo cắt đứt lời lão, chậm rãi buông một câu: “Ta sẽ dẫn nó rời đi, các ngươi mau rút lui tới nơi an toàn.”

“Dẫn nó rời đi?”

Lữ Phong Nam nhìn gã nam tử tuổi tác tương đương với mình, không kìm được mà bổ sung thêm: “Ám Thương Vương này mạnh lắm, ngay cả Tiêu phán quan cũng không đối phó nổi đâu!”

Du công tử liếc nhìn Lữ Phong Nam một cái, khóe miệng nhếch lên như đang cười nhạo sự ngu muội của hắn.

Hắn không muốn nhiều lời, thậm chí không thèm niệm chú ngữ triệu hoán, trực tiếp bay vút về phía vùng trời hắc ám. Tốc độ phi hành của hắn nhanh đến cực hạn, Lữ Phong Nam và Cổ Tín Thủy chỉ thấy một đạo quang mang mơ hồ lóe lên rồi bóng dáng hắn đã biến mất khỏi tầm mắt.

Cổ Tín Thủy dùng hồn niệm quan sát mới phát hiện Du công tử đã xuất hiện trên đỉnh mây đen, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào Ám Thương Vương mà không hề có chút sợ hãi.

Cơn bão hắc ám càng lúc càng dữ dội, cảm giác hồn niệm của Cổ Tín Thủy dần bị bóng tối thôn phệ, không cách nào tiếp tục quan sát được cảnh tượng phía trên.

Chẳng lẽ Du công tử muốn một mình đối mặt với Ám Thương Vương? Nếu vậy, thực lực của hắn rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới nào?

Quân doanh hiện tại đã hỗn loạn đến mức không thể kiểm soát. Sở Mộ và Vũ Sa lúc này đã bay tới nơi an toàn, đứng từ xa quan sát cuộc vui.

Bỗng nhiên Vũ Sa khựng lại, ánh mắt nhìn lên đám mây đen lộ vẻ trầm trọng.

Sở Mộ thấy nàng có biểu hiện kỳ lạ liền bay ngược trở lại, vội vàng hỏi: “Chuyện gì vậy?”

“Ngươi nhìn đi!”

Vũ Sa chỉ về phía đám mây dày đặc nhất, mở lời với Sở Mộ.

Sở Mộ nhìn theo hướng đó, lập tức phát hiện bên trong đám mây hủy diệt kia lại xuất hiện một bóng dáng nhân loại.

“Hắn là ai?”

Trong lòng Sở Mộ vô cùng kinh ngạc. Hắn không ngờ trong quân doanh lại có kẻ dám đứng trước mặt Ám Thương Vương, hơn nữa khí thế đôi bên đang giằng co không hề thua kém chút nào.

“Chín phần mười hắn chính là kẻ đứng sau màn đạo diễn cuộc chinh phạt này.”

Vũ Sa trầm giọng nói.

Sở Mộ im lặng nhìn Vũ Sa, thông qua cảm ứng hồn ước, hắn có thể nhận ra nội tâm nàng đang dâng lên một luồng nộ hỏa và oán khí cực lớn.

Thường ngày Vũ Sa vốn là người tâm tình bất ổn, tính cách khó đoán, nhưng hắn rất hiếm khi thấy nàng đánh mất bình tĩnh đến mức này.

“Ngươi quen hắn sao?”

Sở Mộ nhỏ giọng dò hỏi.

“Đâu chỉ là quen biết!”

Vũ Sa gần như cắn nát đôi môi, giọng nói tràn đầy sát khí: “Trừ ngươi ra, hắn chính là kẻ ta thống hận nhất trên cõi đời này.”

“...”

Sở Mộ lại cảm thấy đau đầu, nghe những lời này quả thật chẳng thoải mái chút nào.

Nhưng thôi, nể tình nàng đang gặp kẻ thù không đội trời chung, hắn cũng không thèm so đo với nàng làm gì.

“Tên này rất mạnh! Nếu không có Ám Thương Vương nhảy ra gây rối, chúng ta cũng chẳng thể biết được còn có cường giả cấp bậc này ẩn núp trong quân địch.”

Sở Mộ suy nghĩ một lát rồi nhận xét.

“Chúng ta đi thôi!”

Vũ Sa cưỡng ép ngọn lửa giận trong lòng xuống, nói với Sở Mộ.

“Nếu hắn là tử địch của ngươi, chẳng lẽ cũng đến từ Thiên cung?”

Sở Mộ tò mò hỏi.

“Sau này ta sẽ từ từ nói cho ngươi biết!”

Vũ Sa lúc này đang kìm nén phẫn nộ nên không muốn nói nhiều.

Sở Mộ quay đầu lại nhìn bóng người trong đám mây đen, thầm ghi nhớ bộ dạng kẻ đó.

Điều Sở Mộ lo lắng chính là kẻ này đi cùng liên minh chinh phạt, vậy thì Tân Nguyệt Địa lấy cái gì để đối kháng với một vị cường giả có thể chống lại Ám Thương Vương?

Một khi hắn quyết định tự mình xuất thủ, Sở Mộ chỉ còn cách luôn mang Ám Thương Vương bên người. Nếu không, hắn thật sự không biết dùng lực lượng gì để ngăn cản.

“Yên tâm, hắn không dám xuất hiện công khai dưới ánh mặt trời đâu.”

Vũ Sa dường như nhận ra nỗi lo của Sở Mộ nên khẽ lên tiếng.

“Tại sao?”

Sở Mộ thắc mắc.

“Quy định của Thiên cung.”

Vũ Sa đáp ngắn gọn.

Trong lòng Sở Mộ càng thêm nghi hoặc. Quy định của Thiên cung? Rốt cuộc Thiên cung là nơi như thế nào, và nó tọa lạc ở đâu trên thế giới này?

Sau khi rời khỏi quân doanh, Sở Mộ và Vũ Sa đứng trên một đỉnh núi cao nhìn xuống thung lũng.

Bên dưới vẫn còn náo loạn, nhất là khu vực dành cho các cao thủ cấp Chúa Tể. Mặc cho các thống soái ra sức hò hét, tình hình vẫn không thể ổn định lại ngay được.

Thế nhưng, không lâu sau, vòng xoáy hắc ám bao phủ bầu trời bỗng nhiên tiêu tán. Năng lượng hắc ám xuất hiện đột ngột mà biến mất cũng nhanh chóng vô cùng. Lúc này, trong thung lũng chỉ còn lại làn gió rét lạnh thổi qua, không còn sức sát thương đáng sợ như trước.

Mây đen tan đi, không gian dần khôi phục vẻ tĩnh lặng. Giữa trung tâm doanh trại giờ đây chỉ còn lại một lớp tro bụi xám xịt, đó là dấu tích sót lại của những căn lều, cây cối, nham thạch và cả thi thể của nhân loại lẫn Hồn sủng.

Cảnh tượng lúc này không còn là một đống hỗn độn nữa, mà giống như một bãi sa mạc điêu tàn thì đúng hơn.

Những người trong doanh trại vẫn chưa dám chắc Ám Thương Vương đã rời đi hay chưa. Họ sợ hãi tụ tập lại một chỗ, ánh mắt láo liên cảnh giác khắp bốn phía.

Ở một góc khác của quân doanh, thậm chí có không ít người còn chẳng biết chuyện gì vừa xảy ra. Lúc này bọn họ mới ngơ ngác bước ra khỏi lều, ánh mắt mờ mịt nhìn về phía trung tâm hoang phế.

Không một ai chú ý tới một con Ám Hồ nhỏ nhắn đang chạy lướt qua dưới chân mình, trông nó chẳng khác gì một con sủng vật vô hại. Tiểu Ám Hồ ung dung chạy ra khỏi thung lũng, sau đó nhảy tót vào lòng Vũ Sa, nhắm mắt chuẩn bị đánh một giấc.

“Đụng phải kẻ lợi hại là ngươi lập tức bỏ chạy sao.”

Vũ Sa hiển nhiên không hài lòng với hành động này chút nào.

Thật ra nàng đã hy vọng Ám Thương Vương có thể đánh với tên kia một trận, dù không giết được cũng phải khiến hắn bị thương.

Nhưng Ám Thương Vương vốn dĩ quá mức giảo hoạt. Nó không có hứng thú với những trận chiến tiêu hao nhiều năng lượng, nên ngay từ đầu đã lựa chọn rút lui.

Điều này cũng khiến Sở Mộ cảm thấy tiếc nuối, bởi vì Ám Thương Vương vẫn chưa tung ra kỹ năng thực sự trong quân doanh. Số lượng địch nhân tử vong quá ít, không đúng như kỳ vọng của hắn. Thật đáng tiếc.

“Mục Toản đã mất một đầu Hồn sủng Trung đẳng Bất Hủ, Hỏa phu nhân cũng chết một đầu Sơ đẳng Bất Hủ. Cả hai đều bị thương tổn linh hồn, xem như giảm bớt không ít áp lực cho chúng ta. Cơn bão hắc ám vừa rồi cũng đã tiêu diệt khoảng một ngàn cao thủ cấp Chúa Tể và mười cường giả Bất Hủ.”

Vũ Sa thấy vẻ mặt buồn bực của Sở Mộ liền thông báo kết quả.

“Cũng tạm được!”

Sở Mộ gật đầu.

Có thể làm suy yếu lực lượng địch nhân được bao nhiêu hay bấy nhiêu, huống chi phía Tân Nguyệt Địa không hề có thương vong. Nhờ đó, khoảng cách thực lực giữa hai bên đã được kéo gần lại một chút.

“Hạ Chỉ Hiền sẽ thay ta chỉ huy quân đoàn Hoa Yêu.”

Vũ Sa nói tiếp.

Nàng hiểu rõ mình không thể đứng ngoài cuộc chiến này. Dù nàng chán ghét Sở Mộ, nhưng vào thời điểm mấu chốt, nàng lại là người đáng tin cậy và là trợ lực lớn nhất của hắn.

“Này, đi theo ta tới một nơi!”

Ánh mắt Vũ Sa nhìn lên trời cao, ngữ khí bỗng nhiên trở nên bình thản lạ kỳ.

Sở Mộ quay đầu nhìn nàng, thầm nghĩ nữ nhân này sinh ra đã mang phong thái nữ vương hay sao? Tại sao thoắt cái mình lại giống như thuộc hạ của nàng thế này?

“Ta đang rất bận!”

Sở Mộ lập tức từ chối.

“Ngươi nhất định sẽ đi.”

Vũ Sa khẳng định chắc nịch, rồi cũng chẳng thèm để ý đến thái độ của hắn.

Sau khi khí tức hắc ám tản đi, bầu trời đêm trở nên trong vắt, ngàn vạn tinh tú đua nhau tỏa sáng tạo nên một khung cảnh tuyệt mỹ.

Trên đỉnh núi, Vũ Sa lặng lẽ đứng dưới trời sao, những cơn gió lạnh thổi tung mái tóc dài mượt mà của nàng.

Sở Mộ cũng không nói lời nào, im lặng đứng đó ngắm nhìn phong cảnh hiếm thấy.

Thung lũng phía dưới chính là quân doanh của kẻ thù, nơi vô số Hồn sủng sư cao cấp đang bàn mưu tính kế chinh phạt quê hương hắn. Sở Mộ nhớ lại thuở ban đầu, khi hắn chỉ có mỗi Mạc Tà, đối thủ đầu tiên là một con Kinh Cúc Yêu cấp Nô Bộc. Vậy mà giờ đây, hắn đang phải đối mặt với tám thế lực lớn và hàng chục phe phái hùng mạnh nhất.

Lại là một trận chiến nữa, và quy mô lần này là lớn nhất trong cuộc đời hắn.

Tuyết đọng sắp tan, dấu hiệu của mùa xuân đang đến gần. Chỉ tiếc rằng mùa xuân năm nay sẽ không phải là lúc vạn vật hồi sinh, mà là khởi đầu của một tai nạn mang tính hủy diệt.

Chiến tranh luôn đi kèm với máu và nước mắt. Thù hận sẽ không ngừng lan rộng, bao trùm lấy trái tim mỗi người, kéo theo những cuộc chém giết tàn khốc không bao giờ kết thúc.

Nhân loại tự xưng là sinh vật văn minh, có trí tuệ vượt trội, nhưng có thời đại nào mà chiến tranh dã man không xảy ra? Có bao giờ con người ngừng tàn sát lẫn nhau?

Trong chiến tranh không có đúng sai, chỉ có kẻ thắng và người thua.

Sở Mộ là một Hồn sủng sư, hắn luôn kiên trì trên con đường tu luyện, không ngừng nghỉ, không từ bỏ. Hắn không thích chiến tranh, nhưng hắn buộc phải làm quen với sự tàn nhẫn của nó.

Từ một kẻ sống sót trên đảo Yểm Ma nhỏ bé, không ngừng giãy giụa giữa lằn ranh sinh tử, cho đến nay đã nắm trong tay sức mạnh hủy diệt và quyền quyết định vận mệnh của hàng tỷ con dân Tân Nguyệt Địa.

Vào lúc này, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc trong gió, sát khí đang hướng thẳng về phía Đông Cuồng Lâm quan ải.

Dù đôi bên vẫn còn cách nhau một ngày đường, nhưng khí tức nồng đậm ấy vẫn khiến thần kinh Sở Mộ căng như dây đàn.

Phía sau lưng hắn chính là lãnh thổ Tân Nguyệt Địa.

Hắn không phải là kẻ có lòng bác ái bao la, hắn tự nhận mình là người ích kỷ, không có tâm trí bảo vệ những thứ quá vĩ đại. Nhưng mảnh đất này có những người mà hắn cần phải bảo vệ. Đó là người thân, là bằng hữu, là thê tử...

Tất cả bọn họ đang đứng trên tường thành để thủ hộ Tân Nguyệt Địa, và đó chính là lý do để Sở Mộ đứng ở nơi này. Hắn chính là bức tường phòng ngự đầu tiên ngăn cản bất cứ kẻ nào muốn xâm phạm những người hắn thương yêu.

Người đời tôn hắn là Vương, đồng thời cũng đặt lên vai hắn một trọng trách nặng nề. Hắn vốn thích tự do, muốn đi đâu thì đi, muốn phiêu lưu thì lên đường, không chút ràng buộc. Cái hắn khát khao là sức mạnh và việc được chiêm ngưỡng những Hồn sủng trong truyền thuyết. Nhưng không biết từ lúc nào, gánh nặng của Tân Nguyệt Địa đã gắn liền với vận mệnh của hắn. Có lẽ mọi chuyện đã bắt đầu từ khi trận phong ba tại Thiên Hạ thành kết thúc.

Thời gian trôi qua thật nhanh, kẻ thù giờ đây đã là liên minh của những thế lực mạnh nhất thế giới nhân loại. Đứng ở vị trí người thủ hộ, Sở Mộ cảm nhận rõ áp lực ngàn cân.

Dù hắn đã mượn lực lượng của Dị tộc và Ám Thương Vương để làm suy yếu quân địch, nhưng Tân Nguyệt Địa vẫn đang ở trong thế hạ phong. Nếu thất bại, hắn sẽ mất đi tất cả...

Trữ Thị thế triều đến vì Trữ Mạn Nhi; Nguyên Tố tông muốn chiếm đoạt Thánh vực Hồn Điện – nơi Liễu Băng Lam sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ; Cẩn Nhu công chúa và Ma Linh nhất tộc; Yểm Ma Thánh vực; Bạch Ngữ; Bàng Duyệt; Mục Thanh Y...

Tất cả mọi người đã dốc toàn lực xây dựng nên Tân Nguyệt Địa, chứng kiến nó lớn mạnh từng ngày. Họ sống tại Vạn Tượng thành, Hướng Vinh thành, Tuyết thành, Thiên Hạ thành... Rất nhiều Hồn sủng sư tự do đã chọn nơi này làm bến đỗ sau những năm tháng phiêu bạt. Nếu trận chiến này thất bại, họ sẽ lại một lần nữa trở thành những kẻ không nhà.

Cư dân nơi đây cảm thấy tự hào khi thấy quê hương mình phát triển, nhưng nếu thất bại, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển. Những cường giả vốn ưa thích tự do đã tìm thấy mục tiêu phấn đấu tại đây, họ cam nguyện ở lại để bảo vệ mảnh đất này.

Sở Mộ quay đầu lại, dường như hắn có thể nhìn thấy những khuôn mặt kiên nghị của họ. Trong đầu hắn bỗng vang lên câu nói của Ly lão nhi: “Mỗi người đều có một thứ đáng để dùng tính mạng bảo vệ.”

Trước kia, mục tiêu duy nhất của Sở Mộ là sinh tồn. Hắn có thể làm bất cứ điều gì để được sống. Nhưng giờ đây, những thứ mà hắn sẵn sàng đánh đổi tính mạng để bảo vệ đã trở nên nhiều hơn. Không chỉ là bản thân hắn, mà còn là bao nhiêu con người khác... Đây chính là trách nhiệm của một nam nhân.

Đối mặt với một cường địch cần dũng khí, vậy đối mặt với cả thế giới thì sao?

Chỉ có trách nhiệm mới khiến một nam nhân trở nên can đảm hơn, khiến hắn có niềm tin vững chắc để đối mặt với đất trời mà không hề sợ hãi. Trên đời này, không có thứ gì có thể khiến hắn phải lùi bước.

Giữa rừng sâu cây cối rậm rạp, địa thế hiểm trở với đá tảng chen chúc, bầu trời u ám với những đám mây mù và tiếng gió rít lạnh thấu xương.

Trong rừng, dây leo sinh trưởng chằng chịt, phủ kín cả một trạm dịch được xây bằng đá vững chãi. Không ai biết trạm dịch này đã tồn tại bao lâu, chỉ biết nơi đây rất hiếm người qua lại. Tòa trạm dịch này cách quan ải chừng mười dặm. Nếu Đông Cuồng Lâm là cửa ngõ vào Tân Nguyệt Địa, thì nơi này chính là tiền đồn. Kiến trúc trạm dịch khá đơn giản, gồm một dãy tháp canh cao vút và tường thành nối liền với Đông Cuồng Lâm quan ải.

Bất cứ kẻ nào muốn tiến vào Đông Cuồng Lâm quan ải đều bắt buộc phải vượt qua trạm dịch này. Đây chính là con đường duy nhất để xâm nhập vào Tân Nguyệt Địa.

Đề xuất Huyền Huyễn: Linh Vực
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN