Chương 1794: Phu thê đoàn tụ

Diệp Khuynh Tư đã đem quyết định của Sở Mộ thuật lại cho Liễu Băng Lam. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi chua xót khôn nguôi, Bi Khấp Giả vốn là một mầm tai họa vẫn luôn tiềm ẩn, Sở Mộ càng dấn bước tiến xa, thì tai kiếp ấy lại càng cận kề.

Liễu Băng Lam khẽ thở dài u uất, xoay người định bước vào trong phủ.

Đột nhiên, từ góc đường loé lên một bóng dáng mờ ảo rồi vụt biến mất, dường như kẻ đó sợ nàng vô tình phát giác.

Liễu Băng Lam ngẩn người kinh ngạc, cảm giác này không phải lần đầu tiên xuất hiện. Hình như bất cứ lúc nào cũng có một người lặng lẽ đứng từ đằng xa dõi theo nàng.

Hơn nữa, mỗi khi nàng lâm vào cảnh hiểm nghèo, nhất định sẽ có người ra tay ứng cứu. Chính vì thế, nàng càng thêm hiếu kỳ về thân phận của kẻ thần bí kia.

Suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng, Liễu Băng Lam chẳng thể biết người đó là ai. Nhưng đến lúc này, nàng đã có thể khẳng định, hắn chính là kẻ đã lẩn tránh nàng suốt bao nhiêu năm qua.

Liễu Băng Lam dâng trào cơn giận, tại sao hắn cứ phải trốn trốn tránh tránh như vậy? Chẳng lẽ hắn không biết rằng, chỉ vì một câu nói của hắn mà có người cho đến tận bây giờ vẫn chưa chịu từ bỏ hay sao?

Lần này nàng quyết không để hắn chạy thoát, chú ngữ vang lên, nàng triệu hồi ra Hồn sủng Tinh Hà Điểu, nhanh chóng đuổi theo hướng bóng người vừa biến mất.

Tinh Hà Điểu vẽ nên một quỹ đạo rực rỡ, xuyên qua những con phố chìm trong bóng tối.

Liễu Băng Lam nương theo cảm giác mà truy đuổi, băng qua vô số phố xá ngõ hẻm, cuối cùng dừng lại ở một ngã ba đường.

Khu vực này vắng lặng không bóng người, ánh mắt Liễu Băng Lam khóa chặt vào một góc tường, nơi có một bóng đen mờ ảo đang ẩn hiện.

Thời gian đã trôi qua quá nhiều năm, Liễu Băng Lam không còn tâm trí đâu mà chơi trò trốn tìm với hắn nữa. Nàng gắt lên:

“Sở Thiên Mang, đi ra đây! Ta biết là ngươi!”

“Ngươi cho rằng ẩn núp trong bóng tối, thỉnh thoảng giúp đỡ chúng ta vài việc là hành động vĩ đại lắm sao? Ngươi có biết Sở Mộ vì tìm kiếm ngươi mà đã phải chịu bao nhiêu khổ cực không? Ngươi có biết trong lòng nó, cái tên khốn kiếp như ngươi có ý nghĩa thế nào không?”

Liễu Băng Lam vốn không phải người thích mắng chửi, nhưng vào lúc này, ngoài việc mắng nhiếc ra, nàng thực sự không biết dùng cách nào để đối thoại với hắn. Người đàn ông này tự cao tự đại, lại mang nặng tư tưởng gia trưởng, từ trước đến nay làm bất cứ việc gì cũng chỉ theo ý mình, hoàn toàn phớt lờ cảm nhận của người thân xung quanh.

Con phố im lìm đến lạ thường, chỉ có tiếng mắng nhiếc đầy phẫn nộ của Liễu Băng Lam vang vọng, nhưng hồi lâu vẫn không có một lời đáp lại.

Liễu Băng Lam dần điều chỉnh lại tâm tình, nàng biết với thực lực của Sở Thiên Mang, nếu hắn đã quyết tâm ẩn mình thì nàng tuyệt đối không thể tìm ra. Thế nhưng hắn nhất định đang ở gần đây, và chắc chắn đã nghe thấy tiếng nàng.

“Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, nếu không lăn ra đây, sau này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”

Liễu Băng Lam đứng lặng tại đó, toàn thân tỏa ra hàn khí bức người.

Thanh âm của nàng truyền đi, mang theo ngọn lửa giận dữ bừng bừng.

Thời gian chầm chậm trôi qua, thanh âm nàng cũng dần tan biến.

Không gian xung quanh vẫn là một mảnh tĩnh mịch đến đáng sợ, cứ như thể chỉ có mình Liễu Băng Lam đứng đây lầm bầm phát tiết cơn giận vậy.

Nhìn những dãy phố và kiến trúc tối đen như mực, Liễu Băng Lam chợt dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề.

Nàng không hiểu tại sao vận mệnh lại khiến mình va phải một kẻ lì lợm đến thế, vừa lạnh lùng lại vừa ít nói. Hễ gặp mặt là chỉ muốn phát hỏa, từ xưa đến nay nàng chưa từng thấu hiểu nổi những hành động của hắn. Vậy mà trớ trêu thay, nàng lại trở thành thê tử của hắn, lại còn có chung một đứa con.

Hôn nhân chẳng lẽ không phải là tìm một người để cùng bầu bạn đi hết cuộc đời sao? Thế nhưng cuộc hôn nhân của nàng rốt cuộc là cái gì đây?

Hai người nảy sinh quan hệ trong Càn Khôn Băng Môn một cách hoang đường, tuy rằng cũng có một đoạn thời gian mặn nồng say đắm, nhưng rồi mâu thuẫn không thể điều hòa, mỗi người lại rẽ một ngả. Nghĩ đến đây, trong lòng nàng bỗng cảm thấy tủi thân vô hạn.

Nàng lặng lẽ đứng đó, tâm trí càng lúc càng rối bời. Vốn dĩ nàng đã đầy rẫy lo âu, bởi Sở Mộ sắp sửa đối mặt với Giao Nhân cổ xưa, rất có thể sau này sẽ chẳng còn cơ hội tương phùng.

Sở Mộ là người quan trọng nhất trong lòng nàng, nàng hoàn toàn không dám tưởng tượng đến cuộc sống sau này nếu thiếu vắng hình bóng của nó.

Càng nghĩ, nước mắt càng lã chã rơi trên khuôn mặt thanh tú. Trước kia nàng luôn cho rằng rơi lệ là hành vi vô cùng buồn cười, trong lòng nàng chỉ có băng giá chứ không có lệ thủy. Thế nhưng chẳng biết từ bao giờ, những năm qua tâm tính nàng càng lúc càng mềm yếu, rất dễ xúc động khi gặp chuyện không như ý.

Liễu Băng Lam khẽ nấc lên một tiếng, giữa bóng tối chợt xuất hiện những gợn sóng không gian dao động.

Tựa hồ kẻ kia đã phải do dự rất lâu, sau đó những tia gợn ấy mới từ từ mở rộng, để lộ ra thân ảnh của một nam tử.

Vẫn là chòm râu đen nhánh bừa bộn, nét mặt cương nghị như một người đã kinh qua vạn dặm sóng gió.

Có lẽ vì chinh chiến lâu ngày đã hình thành nên một luồng sát ý lăng lệ, ánh mắt hắn không giận mà uy, khí chất khác hẳn người thường. Nhưng khi nhìn thấy Băng Lam đang nấc nghẹn giữa phố vắng, ánh mắt ấy dần trở nên dịu lại, trong lòng hắn dâng lên một chút bất lực xen lẫn xót xa.

Hắn chậm rãi bước tới, nhịp chân nhẹ nhàng không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.

Trong tâm trí hắn, nữ nhân trước mắt tựa như băng tuyết thiên sơn, tinh khiết mà lạnh lẽo chí cực. Nàng luôn chôn giấu mọi tâm tư xuống tận đáy lòng, tỏa ra hàn khí kinh người khiến kẻ khác phải lùi xa nghìn dặm, bao gồm cả bản thân hắn. Nàng không thích cười, cũng chẳng thích nói, ngày thường chẳng khác nào mặt hồ băng ngàn năm không chút gợn sóng.

Nói thực lòng, khi ở bên cạnh nữ nhân này, hắn thậm chí còn cảm thấy một sự thất bại nặng nề.

Hắn làm mọi chuyện vì nàng, lo toan đủ điều cũng chẳng đổi lại được một nụ cười của nàng. Thế nhưng hắn thực sự yêu nàng, chỉ là tình yêu đó có ích gì đây? Cho dù hắn có hao tổn tâm trí đến đâu cũng không cách nào thấu hiểu được nội tâm chân chính của nàng.

Nhìn nàng rơi lệ như vậy, lúc đầu Sở Thiên Mang còn ngỡ rằng mình đang nằm mộng.

Nhưng hắn đã nghe trọn những lời mắng mỏ của Liễu Băng Lam, thì ra trong lòng nàng vẫn luôn có hình bóng của hắn, chỉ là nàng che giấu quá hoàn mỹ mà thôi.

“Ta tuân theo ý chỉ của ngươi, lăn ra đây rồi đây!”

Sau một hồi suy nghĩ miên man, Sở Thiên Mang cuối cùng cũng lên tiếng phá vỡ bầu không khí.

Liễu Băng Lam giật mình kinh ngạc, vội vàng xoay người lại mới thấy Sở Thiên Mang với râu tóc rối bời đang đứng trước mặt mình, nhìn dáng vẻ kia chắc hẳn đã dõi theo nàng từ rất lâu rồi.

Liễu Băng Lam chẳng nhớ nổi đã bao nhiêu năm không được gặp hắn, lúc này trên gương mặt hắn chỉ còn lại nét phong trần và hiu quạnh, không còn vẻ oai phong lẫm liệt như thời trai trẻ. Xem ra quãng thời gian qua hắn đã phải trải qua quá nhiều gian truân, nàng chỉ còn nhận ra được vài nét quen thuộc năm nào.

Sở Thiên Mang cười khổ, mở lời:

“Nàng vẫn trẻ trung, xinh đẹp như xưa, nhìn rất thuận mắt. Còn ta, trông chẳng khác nào một lão đại thúc đúng không?”

Có lẽ bởi Liễu Băng Lam bước chân vào cảnh giới Hồn Hoàng từ rất sớm nên dung mạo không có nhiều thay đổi, theo năm tháng chỉ càng thêm phần mặn mà, mỹ lệ. Vài mươi năm cuộc đời so với thọ nguyên của nàng vẫn còn quá ngắn ngủi để lưu lại dấu vết thời gian.

Còn Sở Thiên Mang thì hoàn toàn trái ngược, linh hồn hắn từng chịu tổn thương nghiêm trọng, tu vi sụt giảm thê thảm. Đến khi hắn bắt đầu tu luyện lại thì đã qua tuổi trung niên, bộ dạng phong sương này so với nàng quả thực là một trời một vực.

Liễu Băng Lam khẽ lau đi nước mắt, ánh mắt cứ thế nhìn chằm chằm vào Sở Thiên Mang, không nói lời nào.

Đề xuất Voz: Nghề Vệ Sĩ - Đời không như mơ
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN