Chương 1820: Địch nhân mạnh nhất, Thời Gian (Thượng)

Băng qua vùng đất của nhân loại không mất bao nhiêu thời gian, Sở Mộ đáp xuống một tòa thành thị mới được kiến tạo tại Tân Nguyệt chi địa.

Tòa thành này nếu so với Vạn Tượng thành còn to lớn hơn nhiều. Đây là một giới thành chân chính, đủ sức chứa dân cư của vài thành thị trọng yếu như Vạn Tượng thành cộng lại. Đây là lần đầu tiên Sở Mộ đến Bắc thành, nhất thời hắn còn chưa tìm được nơi ở của người thân mình.

Lướt đi giữa bầu trời đêm, cả tòa thành không một ai hay biết vị vương giả của họ đã trở về. Sở Mộ lặng lẽ hạ xuống phủ thành chủ.

Phong cách phủ đệ được xây dựng theo kiểu cổ viện, nhìn qua không có vẻ khí phái như Tân Nguyệt cung điện. Đây là kiến trúc theo phong cách phương Bắc của Tranh Minh đại địa, vốn định sửa sang lại thì Nhật Thực đã ập đến.

Những ngọn đèn mờ ảo chỉ đủ chiếu sáng một khu vực hạn hẹp, bóng tối nồng đậm còn bá đạo hơn cả trời đêm bình thường, khiến cho những dãy viện lạc trong phủ thành chủ đều lộ ra mấy phần lạnh lẽo.

Dõi theo hồn ước, trong tòa thành xa lạ này vẫn có không ít hơi thở quen thuộc. Sở Mộ tìm đến một đại viện, nơi Trữ Mạn Nhi đang ở.

Tiến gần về phía lâm viên, Sở Mộ trông thấy một tòa lầu các tao nhã thoát tục.

Mái lầu lợp ngói hình nón lá, khi Sở Mộ tiến vào liền thấy một nữ tử đang ngồi trên nóc nhà, mái tóc dài xõa nhẹ, nàng đang chống cằm nhìn lên bầu trời đêm đen kịt.

Ngay khi Sở Mộ nhảy lên nóc nhà, nàng vẫn còn đang ngẩn người.

“Đang suy nghĩ gì thế?”

Sở Mộ ngồi xuống bên cạnh nàng, khẽ hỏi.

Trữ Mạn Nhi giật mình, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn lại, nét u buồn trên mặt nhất thời tan biến sạch sành sanh.

Trong đôi mắt trong veo lập tức tràn ra nước mắt, Trữ Mạn Nhi không chút do dự nhào vào lòng Sở Mộ, khóc đến hoa lê đái vũ, khiến người ta không khỏi xót xa.

“Ca ca là đồ xấu xa, đi biệt tăm biệt tích không nói lời nào, giờ lại âm thầm trở về!”

Trữ Mạn Nhi nức nở oán trách.

Sở Mộ khi ở lại Vạn Tượng thành chỉ nói cho một mình Diệp Khuynh Tư biết, hắn không muốn khiến mọi người thêm lo lắng.

Nhưng có những chuyện dù Sở Mộ không nói, người khác cũng có thể đoán ra. Một mình đi đối chiến với kẻ thù không có khả năng chiến thắng, dù hắn có nói gì đi nữa thì làm sao mọi người có thể yên lòng cho được.

Trong khoảng thời gian này, không một ai có được giấc ngủ ngon. Mỗi ngày họ đều ngước nhìn bầu trời đen quánh kia, thậm chí còn tìm đến cả những cách ngây ngô như cầu nguyện trước sao băng.

Tiếng khóc của Trữ Mạn Nhi nhanh chóng làm kinh động đến Diệp Khuynh Tư ở gian phòng bên dưới.

Diệp Khuynh Tư mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, mái tóc hơi rối, trên người khoác thêm một chiếc áo choàng.

Làn da nàng có chút nhợt nhạt, trông vô cùng tiều tụy.

Mỗi ngày chờ đợi là một loại thống khổ đáng sợ nhất. Diệp Khuynh Tư đứng giữa sân, nhìn thấy Sở Mộ bình an vô sự, nhìn hắn đang dịu dàng an ủi Trữ Mạn Nhi đang khóc nức nở...

Gương mặt nàng vô cùng bình tĩnh, nhưng trong lòng sớm đã dậy sóng kịch liệt.

Sở Mộ nở nụ cười, thấy nàng vì mình mà trở nên tiều tụy như vậy, trong lòng hắn tràn đầy áy náy.

Kể từ khi thành thân, Sở Mộ nhận ra mình luôn bôn ba bên ngoài, còn Diệp Khuynh Tư lại mãi miết chờ đợi. Mối quan hệ này dường như có chút xa cách, nhưng lại dường như càng thêm gắn bó sâu đậm.

Nàng là người duy nhất không cần hắn phải giải thích nhiều lời mà vẫn có thể thấu hiểu tất cả. Sở Mộ không biết bình thường nàng đã phải dụng tâm bao nhiêu để ghi nhớ từng cử chỉ, từng chi tiết nhỏ nhặt nhất của mình...

Nàng trở nên tĩnh lặng hơn, bình thản hơn, thấu hiểu lòng người và biết nhẫn nại hơn. Quá khứ của nàng vốn không phải như vậy. Chính vì hắn quá táo bạo, hỗn loạn, hay quên và phóng túng, nên nàng mới dần lựa chọn thay đổi, để cuộc sống giữa hai người trở nên êm đềm hơn, thay vì giống như những cặp phu thê quanh năm sống trong mâu thuẫn và chán chường.

Không có mấy nữ nhân nguyện ý dốc hết lòng mình cho một người nam nhân vốn dĩ đã có nhiều thê thiếp.

Sở Mộ vuốt ve gò má nàng, phát hiện đã thấp thoáng những dấu vết của năm tháng.

Nếu như mình rời đi nửa năm hay một năm, hoặc bế quan tu luyện một hai năm, bỗng nhiên có một ngày khi nằm cạnh nàng, lại phát hiện nàng đã bắt đầu già đi.

Giờ khắc này, Sở Mộ chợt nhớ tới lời Vũ Sa từng nói.

Hắn bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, hắn không thể để người mình yêu thương già yếu đi trong sự vô tình của thời gian.

Nếu phải già đi, hắn muốn mình và nàng cùng nhau bước tới tuổi xế chiều. Nếu như các nàng ra đi, mà hắn vẫn cô độc sống trên thế gian này, thì cái gọi là cấp bậc Bất Tử này so với cái chết còn thống khổ hơn vạn lần.

Sở Mộ ôm Diệp Khuynh Tư chặt hơn. Mặc dù thọ mệnh của nàng còn rất dài, nàng chỉ vì quá tiều tụy mới hiện ra dấu vết thời gian, nhưng Sở Mộ thật sự rất sợ ngày đó sẽ đến...

Sinh mệnh vẫn đang thầm lặng trôi qua mà Sở Mộ không hề nhận thấy. Hắn mải mê tu luyện, đã bỏ lỡ quá nhiều điều.

“Ta đã đi quá lâu rồi phải không?”

Sở Mộ khẽ hỏi.

“Ừm.”

Diệp Khuynh Tư gật đầu.

“Mọi chuyện kết thúc rồi, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng, được không?”

“Vẫn còn chuyện chưa kết thúc sao?”

Diệp Khuynh Tư hỏi lại.

“Lão Giao Nhân cổ xưa vẫn chưa chết, hiện giờ chẳng qua chỉ là trấn áp được nó mà thôi. Còn có Thiên Cung nữa, với sức mạnh có được từ Thiên Cung Nhật Thực đại trận, bọn họ chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta.”

Sở Mộ trầm giọng nói.

“Hết chuyện này đến chuyện khác, lão Giao Nhân vừa xong lại đến Thiên Cung, phía sau Thiên Cung liệu còn có thứ gì nữa không?”

Diệp Khuynh Tư thầm thì.

“Không còn nữa đâu.”

Sở Mộ khẳng định chắc nịch.

“Nhưng vì sao ta cảm giác như chàng đang nói lời từ biệt vậy?”

Diệp Khuynh Tư nhìn hắn.

“Không có đâu, nàng đừng nghĩ ngợi lung tung.”

Sở Mộ nghiêm túc trấn an.

Bầu trời âm u vẫn bao trùm lấy nỗi sợ hãi vô định. Những sinh vật lạ lẫm chưa từng thấy trước đây bắt đầu xuất hiện trên mặt đất. Có những loài mang cánh, vừa giống dơi khổng lồ, lại vừa giống dã thú có cánh. Mỗi khi lôi điện lóe lên, người ta còn có thể nhìn thấy những chiếc răng nanh dính đầy máu của chúng...

Bạch Cẩn Nhu nhíu mày, từ trên không trung hạ xuống thành thị.

Sở Mộ đang tu luyện để củng cố sức mạnh, nàng không dám đến quấy rầy hắn.

“Ly lão, những thứ này ngài đã từng thấy qua chưa?”

Cẩn Nhu công chúa tìm được Ly lão nhi để hỏi chuyện.

Ly lão nhi vuốt chòm râu, suy nghĩ hồi lâu mới đáp:

“Hình như là sinh vật cổ xưa.”

“Nhưng những thứ này... ta đã từng thấy qua.”

Cẩn Nhu công chúa nói.

“Ngươi thấy ở đâu?”

Ly lão nhi ngạc nhiên.

“Thiên Cung. Thứ này và Thiên Yêu Ma Quỷ Quái của Thiên Cung vô cùng giống nhau, mặc dù không dữ tợn và cường đại bằng những con quái vật đó...”

Bạch Cẩn Nhu trầm ngâm.

“Sinh vật của Thiên Cung sao lại xuất hiện ở vùng đất của nhân loại này?”

Ly lão nhi cũng ngẩn người.

Thiên Yêu Ma Quỷ Quái là chủng tộc đe dọa đến sự tồn vong của Thiên Cung. Theo lý mà nói, loại sinh vật này phải sống trên khối lục địa Luân Bàn Thiên Cung, sao có thể chạy đến cương thổ của con người được...

Chẳng lẽ là do Nhật Thực?

“Vũ Sa lúc trước từng nói, Thiên Yêu Ma Quỷ Quái là quái vật sống ở vùng đất phía sau Luân Bàn. Chúng cực kỳ căm ghét ánh nắng, khi mặt trời chiếu xuống chúng sẽ lẩn trốn trong đất bùn. Bây giờ toàn bộ thế giới chỉ còn một mảnh u ám, ánh sáng không cách nào xuyên thấu, nơi đây rất có thể sẽ trở thành lãnh địa của lũ quái vật kia... Hơn nữa, những sinh vật này đều lấy người sống làm thức ăn.”

Cẩn Nhu công chúa lo lắng nói.

Ly lão nhi giật mình kinh hãi, vội vàng nói:

“Nhanh, mau đi hỏi Liễu Nữ Tôn xem gần đây có ai mất tích không.”

Cẩn Nhu công chúa bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, sắc mặt biến đổi, vội vàng bay về phía viện của Liễu Băng Lam.

Liễu Băng Lam đang cau mày trầm tư.

Gần đây, nàng quả thực đã nhận được tin báo về việc dân cư mất tích từ các cương giới phương Bắc truyền về.

Ban đầu, Liễu Băng Lam cho rằng họ bị tấn công bởi những bộ lạc Hồn sủng chưa được dọn dẹp sạch sẽ. Nhưng vừa nghe Cẩn Nhu công chúa nói vậy, nàng nhận ra trong một số tin tức có nhắc đến việc nạn nhân bị loài yêu vật có cánh ăn thịt.

Không chỉ phương Bắc, những địa phương khác trên Tranh Minh đại địa cũng truyền về tin tức tương tự. Nói cách khác, loài Thiên Yêu Ma Quỷ Quái này không chỉ xuất hiện ở phương Bắc. Nhật Thực bao trùm khắp nơi, quái vật có lẽ đã hiện diện ở rất nhiều vùng đất.

“Chuyên môn ăn thịt người sống, sao lại có loại quái vật như thế?”

Giọng nói của Triêu Lãnh Xuyên vang lên đầy bình tĩnh nhưng không giấu nổi vẻ nghiêm trọng.

Hèn gì một số người ở các tiểu thành thuộc Tân Nguyệt chi địa khi di dời chậm trễ về phương Bắc đều mất tích một cách bí ẩn. Nghĩ đến cảnh những người này bị lũ quái vật kia ăn tươi nuốt sống, Triêu Lãnh Xuyên không khỏi cảm thấy lạnh người.

“Chuyện này phải xử lý thỏa đáng. Phái thêm cao thủ đi hộ tống những người còn lại, yêu cầu dân cư ở các địa phương nhỏ tập trung về những thành trì lớn như Cảnh thành, Cương thành để được bảo vệ.”

Liễu Băng Lam ra lệnh.

“Được, ta đi hạ lệnh ngay.”

Triêu Lãnh Xuyên gật đầu.

Sau khi Triêu Lãnh Xuyên rời đi, Liễu Băng Lam đứng dậy bước về phía viện của Sở Mộ.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Không Phải Hí Thần
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN