Chương 184: Liên tục trọng sinh
Nhưng điều khiến tất cả mọi người đều ngây dại chính là, Sở Mộ lần này triệu hồi không phải Dạ Lôi Mộng Thú danh chấn thiên hạ, mà lại là một con Hồn sủng thân cao chưa tới hai thước, toàn thân bao trùm hắc sắc khải giáp, Chiến thú Mặc Dã.
Chiến thú Mặc Dã, chỉ vỏn vẹn Ngũ Đoạn Nhất Giai.
Vốn dĩ, vạn chúng mong chờ sự xuất hiện của Hồn sủng thứ ba từ Tù đảo vương giả sẽ kinh thiên động địa, nhưng Sở Mộ lại gọi ra một Mặc Dã Ngũ Đoạn Nhất Giai.
Chiến thú Mặc Dã kém Mang Sư một đẳng cấp, giai đoạn còn thua kém tới một đoạn ba giai. Liệu Mặc Dã có thể chịu nổi một kích của Mang Sư hay không, đó mới là điều đáng lo ngại.
"Đây... đây chẳng lẽ Sở Mộ triệu hồi nhầm Hồn sủng rồi? Tại sao lại là Ngũ Đoạn Nhất Giai Mặc Dã?" Sở Hưng kinh hãi đến cực điểm. Hắn biết Sở Mộ thường xuyên huấn luyện Mặc Dã rất khắc nghiệt, nhưng tuyệt nhiên không thể đối đầu với Mang Sư. Trong lúc nhất thời, hắn không biết nên đánh giá tình cảnh này ra sao.
"Đầu Mặc Dã này trạng thái trưởng thành rất kém, không giống Hồn sủng có thiên phú bất diệt. Nó thua kém Mang Sư một đoạn ba giai, gọi nó ra chẳng phải để chịu đòn sao?"
Sự xuất hiện của Chiến Dã Ngũ Đoạn Nhất Giai trong trận quyết đấu đỉnh cao lập tức khiến không khí trở nên quái dị, mọi người không biết nên khóc hay nên cười.
Ai nấy đều muốn chứng kiến một trận chiến kinh tâm động phách, nhưng Hồn sủng Sở Mộ triệu hồi ra lần này đã dìm bầu không khí xuống tận đáy.
Hầu như ai cũng nhận ra, Sở Mộ làm vậy có lẽ là để bảo toàn Dạ Lôi Mộng Thú, tùy tiện dùng một Hồn sủng để tiêu hao đối phương. Thế nhưng, nó liệu có tiêu hao được chút nào không, hay sẽ trực tiếp mất mạng? Dù sao, trạng thái hiện tại của Mặc Dã rất khó lòng ngăn cản một đòn công kích của Mang Sư.
Đúng lúc này, Dương Lạc Bân vốn đang sợ hãi bắt đầu nở nụ cười sung sướng. Trong mắt hắn, Sở Mộ đã không còn Hồn sủng tương xứng, nhất định phải chịu cái chết.
Thế nhưng, một điều khiến Dương Lạc Bân cảm thấy kỳ quái là, con Mặc Dã kia dường như có chút quen thuộc?
"Lạc Bân, con Mặc Dã kia ta có cảm giác đã gặp ở đâu rồi?" Dương Khoát dùng hồn niệm ngưng tụ thành thanh âm hỏi Dương Lạc Bân.
"Vâng, ta cũng có cảm giác đó." Dương Lạc Bân gật đầu, chăm chú quan sát Mặc Dã.
Đột nhiên, Dương Lạc Bân nhận ra con Mặc Dã kia cũng đang nhìn hắn, ánh mắt ấy vô cùng quen thuộc.
"Đây... con Mặc Dã này... hình như Mặc Dã... chẳng lẽ là..." Dương Lạc Bân trợn tròn mắt kinh ngạc. Dù hình thái đã chững chạc hơn, nhưng Dương Lạc Bân vẫn nhận ra đây là con Mặc Dã trước kia hắn vứt bỏ vì thiên phú Thú hệ thiếu sót.
"Ha ha ha ha, ha ha ha ha!"
Dương Lạc Bân đột nhiên cười vang lên, tiếng cười lộn gan lộn ruột.
"Sở Mộ, ngươi đúng là làm ta cười chết mất thôi! Đầu Mặc Dã này là Khí sủng bị ta vứt bỏ một năm trước, không ngờ ngươi lại lượm về, còn triệu hồi ra vào lúc này. Cũng buồn cho ngươi còn gọi là Tù đảo vương giả, Yểm thiếu Yểm Ma cung, lại lựa chọn con Mặc Dã kém cỏi như thế làm Hồn sủng. Trên đời này còn ai ngu xuẩn hơn ngươi nữa?" Dương Lạc Bân lập tức dùng hồn niệm ngưng tụ thanh âm, cười nhạo Sở Mộ.
Những lời của Dương Lạc Bân khiến mọi người kinh ngạc. Không ngờ con Mặc Dã Ngũ Đoạn Nhất Giai này lại là một Khí sủng bị loại bỏ.
Khí sủng đa phần là Hồn sủng bị vứt bỏ do tư chất yếu kém, giá trị thấp. Khí sư xui xẻo nhất là khi bắt được một Hồn sủng có thiên phú trưởng thành kém cỏi, hoặc phát triển lệch lạc nên mới bị giải trừ hồn ước.
Sở Mộ cảm nhận được cảm xúc của Chiến Dã. Ánh mắt hắn cũng rơi trên người Dương Lạc Bân. Trong lúc tên kia đang cười to chế nhạo, Sở Mộ cũng nở nụ cười nhàn nhạt.
Sở Mộ thật sự bất ngờ, không ngờ Chiến Dã dĩ nhiên là Hồn sủng bị Dương Lạc Bân vứt bỏ.
"Chiến Dã, xem ra hôm nay vũ đài nên thuộc về ngươi. Tới đi, hãy khiến cho cái tên kia biết vứt bỏ ngươi chính là hành động ngu xuẩn nhất trong đời này." Sở Mộ cười nói.
Chú ngữ bắt đầu niệm lên. Từ trước tới nay, Sở Mộ không dễ dàng thi triển hồn kỹ tiêu hao hồn lực. Nhưng lúc này, hắn không muốn bảo tồn hồn lực của mình.
Theo chú ngữ từ từ vang lên, cặp mắt Sở Mộ dần dần bị một tầng huyết vụ bao trùm, tăng thêm cảm giác thần bí và yêu dị.
"Huyết Sắc Yêu Đồng."
Đây chính là tuyệt kỹ của Dương gia.
Sở Mộ thi triển ra kỹ năng này lập tức khiến đám người Dương gia kinh hãi đến lòi cả tròng mắt.
Huyết vụ đỏ rực kiểu này cho thấy Sở Mộ thi triển Huyết Đồng Cuồng chính là bản Huyết Đồng Cuồng đầy đủ nhất trong gia tộc bọn họ.
Trong lúc cặp mắt Sở Mộ thay đổi màu sắc, bên phía Mặc Dã cũng dần dần hiện ra hung quang mãnh liệt.
Gia chủ Dương gia – Dương Khoát lúc này giận tím gan. Ngay cả hắn cũng không dễ dàng học tập kỹ năng Huyết Đồng Cuồng này. Không ngờ nó lại rơi vào tay Sở Mộ, còn bị hắn sử dụng ngay trước mặt hắn!
Bản Huyết Đồng Cuồng đầy đủ nhất có giá trị đến gần ngàn vạn kim tệ. Dương Khoát có thể khẳng định, dù Dương Lạc Sâm có địa vị rất cao trong Dương Thị gia tộc, cũng không được học tập bản hồn kỹ Huyết Đồng Cuồng cao cấp này.
"Rống!"
Chiến Dã đột nhiên ngẩng đầu gầm thét một tiếng. Trên người nó bộc phát ra một tầng huyết quang sát khí dày đặc, dần dần dung hợp với bộ khải giáp đen nhánh, khiến khí tức Chiến Dã đột nhiên tăng mạnh.
Ngũ Đoạn Lục Giai.
Hiệu quả Huyết Đồng Cuồng giúp Chiến Dã tăng cường năm giai, đạt đến tầng thứ Ngũ Đoạn Lục Giai.
Huyết Đồng Cuồng phát huy hiệu quả chủ yếu dựa vào hồn niệm Hồn sủng sư và tư chất của Thú hệ Hồn sủng để tăng cường thực lực. Nếu bản thân Hồn sủng ẩn chứa thú tính cuồng bạo và oán khí khổng lồ, hiệu quả Huyết Đồng Cuồng sẽ gia tăng thêm một chút.
Sở Mộ tu luyện Huyết Đồng Cuồng sơ kỳ vốn có hiệu quả gia tăng bốn giai, nhưng nội tâm Chiến Dã đang sôi trào giận dữ đã bộc phát ra tiềm lực chưa từng có, thực lực lại tăng cường thêm một giai, đạt tới Ngũ Đoạn Lục Giai.
Nhìn thấy Sở Mộ gia trì Huyết Đồng Cuồng lên người Mặc Dã Ngũ Đoạn Nhất Giai, ngay cả Dương Lạc Sâm cũng rất ngạc nhiên, hoàn toàn không hiểu tại sao Sở Mộ lại lãng phí hồn lực như thế.
Dương Lạc Sâm biết Sở Mộ còn có một đầu Hồn sủng cường hãn khác. Nếu gia trì Huyết Đồng Cuồng lên thân Hồn sủng đó, lực chiến đấu khẳng định tăng cường một mảng lớn, tỷ lệ chiến thắng sẽ cao hơn. Nhưng Sở Mộ lại dùng hồn kỹ cao cấp này cho Mặc Dã Ngũ Đoạn Nhất Giai. Cho dù tăng cường lên tới Ngũ Đoạn Lục Giai, nó cũng không thể đối kháng với Mang Sư Lục Đoạn Tứ Giai của hắn.
"Phấn Toái Trảo."
Dương Lạc Sâm hạ chỉ lệnh cho Hồn sủng, trực tiếp phát động công kích đối với Mặc Dã.
Mang Sư đột nhiên tiến về phía trước. Trong nháy mắt, lực lượng cương mãnh trực tiếp đạp vỡ mặt đất, phóng tới Chiến Dã nhanh như điện chớp.
"Phấn Toái Trảo."
Mang Sư thi triển Phấn Toái Trảo có lực sát thương kinh khủng hơn Chiến Dã mấy lần. Lực lượng đáng sợ đột nhiên bổ tới người Chiến Dã.
Hiệu quả Huyết Đồng Cuồng giúp tốc độ Chiến Dã tăng lên rất nhiều. Khi một kích bá đạo của Mang Sư ập tới, Chiến Dã đã nhanh chóng nhảy sang một bên.
"Ầm!"
Thế nhưng, tốc độ Mang Sư vẫn nhanh hơn Chiến Dã. Chiến Dã vừa thành công né tránh một kích, Mang Sư đã thi triển kỹ năng tiếp theo. Đạo Phấn Toái Trảo thứ hai hung hăng đánh trúng vị trí Chiến Dã.
Công kích bá đạo mười phần trực tiếp đánh văng Chiến Dã ra ngoài. Mặc khải đen nhánh trên người nát bấy một mảng lớn, nó lăn lông lốc mười mấy thước rồi tông thẳng vào cột trụ bảo hộ bên ngoài.
"Gầm!"
Lực lượng Mang Sư không thể nào ngăn chặn. Sau khi đánh bay Chiến Dã, nó không tiếp tục truy kích mà nhân cơ hội này chạy về phía Sở Mộ.
Đối mặt với một con Cuồng Sư đằng đằng sát khí như vậy, Sở Mộ lại đứng im như pho tượng đá, ngay cả chú ngữ cũng không thèm niệm.
Chiến Dã có sinh mệnh lực vô cùng ương ngạnh. Công kích của Mang Sư có lẽ dư sức tiêu diệt Hồn sủng cấp thống lĩnh Ngũ Đoạn Lục Giai bình thường, nhưng tuyệt đối không thể tiêu diệt được Chiến Dã.
Quả nhiên, trong khi Mang Sư đến gần Sở Mộ, một luồng huyết ảnh đột nhiên xuất hiện quỷ dị, hung hăng tông thẳng vào người Mang Sư.
Thân thể Mang Sư lập tức bị nghiêng lệch sang một bên, sau đó té xuống đè ngã một cột trụ, phát ra tiếng vang ầm ầm.
"Gừ... ừ...!" Mang Sư tức giận gầm rống điên cuồng. Thân thể màu vàng kim bỗng nhiên phát ra tia sáng chói mắt.
"Quang Chước."
Tia sáng Mang Sư phóng thích cũng có hiệu quả gây thương tích. Ngay khi đụng tới Mặc Khải trên người Chiến Dã, lập tức xuất hiện dấu hiệu thiêu đốt. Mặc Khải có Ám thuộc tính bắt đầu bị hòa tan từng mảng.
"Rống!" Chiến Dã một khi lâm trận hoàn toàn không có cảm giác đau đớn. Ý chí của nó mạnh mẽ hơn xa những Hồn sủng bình thường. Mặc dù khải giáp bị hòa tan ảnh hưởng đến gân thịt, nhưng Chiến Dã vẫn há miệng cắn xé Mang Sư. Cho dù hàm răng rất khó xuyên thủng lớp da Mang Sư, nó vẫn không chịu nhả ra.
"Mặc Khải Thứ."
Nhìn thấy Chiến Dã cắn chặt cổ họng Mang Sư, Sở Mộ lập tức dùng hồn niệm ra lệnh.
Trên người Chiến Dã lập tức xuất hiện một đạo ám quang. Lớp chiến giáp đột nhiên hé ra khe hở, rồi mấy đạo Mặc Khải Thứ giống như gai xương nhọn hoắt đâm tới.
"Phốc!"
Mặc Khải Thứ là lợi khí công kích sắc bén nhất của Mặc Dã. Ở khoảng cách gần như vậy, Mang Sư không thể nào kịp thời né tránh, trên người lập tức bị đục thủng mấy cái lỗ máu đỏ lòm.
Dương Lạc Sâm nhíu mày trầm tư. Hiệu quả Huyết Đồng Cuồng có thể làm cho Hồn sủng gần như mất đi cảm giác đau đớn. Tuy Mặc Dã đã bị thương không nhẹ, nhưng lực chiến đấu không hề suy giảm chút nào, ngược lại chiến đấu càng thêm dũng mãnh.
"Tiễn Đạp."
Dương Lạc Sâm lạnh lùng hạ lệnh.
Mang Sư cũng tức giận giơ chân trước lên cao, sau đó điên cuồng đạp xuống mặt đất, thi triển kỹ năng Tiễn Đạp.
"Ầm!"
Trong nháy mắt Tiễn Đạp được phóng thích, một luồng năng lượng khổng lồ lấy Mang Sư làm trung tâm nổ tung ầm ầm. Phương viên mười mấy thước bị đánh nát bấy, mặt đất cũng lún xuống biến thành hố to.
Năng lượng cuồn cuộn trên người Mang Sư đánh bay Chiến Dã ra xa. Lớp Mặc Khải vỡ vụn bong tróc từng mảng lớn.
"Rống!"
Mang Sư không đình chỉ công kích. Trong lúc năng lượng Tiễn Đạp còn chưa hoàn toàn tản đi, nó đột nhiên phóng tới Chiến Dã, móng vuốt chân trước trồi lên đánh một kích trí mạng.
"Quang Chước Phấn Toái Trảo."
Quang mang chói mắt ngưng tụ trên móng vuốt Mang Sư. Sau một lần nhảy lên cao lấy đà, thân thể Mang Sư rơi xuống ngay bên cạnh Chiến Dã, móng vuốt xẹt qua phần hông Chiến Dã.
"Ầm!"
Chiến Dã lại bị đánh bay một lần nữa. Mặc Khải chắc chắn lập tức tan nát, lân vảy bắn tán loạn giữa không trung. Máu tươi tuôn trào ra ướt đẫm mặt đất.
"Chênh lệch quá lớn. Mặc dù có Huyết Đồng Cuồng cũng không làm nên chuyện gì."
"Sở Mộ phải thay đổi Hồn sủng, bằng không Chiến Dã sẽ bị tiêu diệt."
Tất cả mọi người đều nhận ra thực lực hai bên cách nhau quá xa. Cho dù Mặc Dã có sinh mệnh lực cường đại của Trùng hệ, cũng sẽ bị Mang Sư mạnh mẽ này hủy diệt.
"Tiêu diệt nó."
La Vực Yểm thiếu không phải hạng người lương thiện gì. Hắn làm sao chịu bỏ qua cơ hội đả thương linh hồn Sở Mộ? Hắn bắt ngay thời cơ tốt này, ra lệnh cho Mang Sư tiếp tục công kích Mặc Dã.
"Ầm!"
Một góc chiến trường đã bị Mang Sư bộc phát lực lượng đánh nát bấy, bụi đất vẫn còn đang tung bay mù mịt.
Một kích kia mang theo uy lực cực mạnh, đủ để sánh ngang với kỹ năng cấp bảy.
Ngay khi lực lượng bạo liệt ra ngoài, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hoảng sợ tập trung nhìn vào Sở Mộ.
Hồn sủng tử vong sẽ gây ra linh hồn tổn thương. Sắc mặt Hồn sủng sư lập tức tái nhợt, cảm giác thống khổ cực lớn.
"Ngao!"
Thân thể Mang Sư từ từ xuất hiện trong bụi đất mù mịt, trực tiếp lao tới chỗ Sở Mộ.
Một khi Hồn sủng sư bị thương linh hồn sẽ rất khó thi triển hồn kỹ. Đây là cơ hội tuyệt hảo để tiêu diệt Hồn sủng sư. Dương Lạc Sâm hiển nhiên không thể nào bỏ qua cơ hội này.
Sở Mộ vẫn không di động, chậm rãi niệm chú ngữ gia trì một đạo phòng ngự Băng Khải lên trên người mình.
"Còn chưa chết?" Dương Lạc Sâm phát hiện Sở Mộ hoàn thành phóng thích Băng Khải không có chút trở ngại liền lộ ra nét kinh ngạc.
Thế nhưng Dương Lạc Sâm cũng không để ý nhiều, với đòn công kích lúc nãy, đầu Mặc Dã kia nếu không chết cũng sẽ bị thương nặng.
"Ảnh Trảo."
Mang Sư chạy tới vị trí cách Sở Mộ chừng mười thước liền dừng lại, thi triển kỹ năng công kích tới Sở Mộ.
Một đạo trảo ảnh thật lớn nhanh chóng ập vào mặt Sở Mộ. Kích thước Ảnh Trảo còn to hơn cả thân thể Sở Mộ.
"Ầm!"
Băng Khải bị Ảnh Trảo công kích nát bấy trong nháy mắt, nhưng trên người Sở Mộ lại bộc phát ra quang mang chói mắt, giống như một tầng chiến giáp bằng ánh sáng bao phủ toàn thân Sở Mộ.
Cấp sáu Hồn giáp cộng thêm Băng Khải sẽ đạt tới lực phòng ngự cấp bảy trở lên. Công kích Ảnh Trảo của Mang Sư rất khó đánh bại trong khoảng thời gian ngắn.
Đạo Ảnh Trảo to lớn lập tức biến mất ngay khi va chạm với cấp sáu Hồn giáp. Sở Mộ chỉ trượt về phía sau mười thước rồi dần dần dừng lại.
Dương Lạc Sâm đã sớm biết không thể tiêu diệt Sở Mộ dễ dàng như thế, lập tức ra lệnh cho Mang Sư chuẩn bị công kích tiếp theo.
"Rống!"
Nhưng khi Mang Sư phóng tới Sở Mộ lần nữa, bên trong luồng bụi đất đục ngầu kia chợt xuất hiện một đạo Tử Quang bay tới rồi nổ tung trên người Mang Sư.
Mang Sư không kịp chuẩn bị phòng ngự nên bị lực lượng quá đột ngột này đánh bay ra vài thước, liên tục quay cuồng dưới mặt đất.
Trong lúc Mang Sư còn chưa kịp ổn định thân thể, thân ảnh màu đỏ xen lẫn đen bóng lại xuất hiện một lần nữa.
Một đạo Phấn Toái Trảo hung hăng đánh lên trên người Mang Sư. Mặc dù không tạo thành thương tổn chân chính đối với Mang Sư, nhưng cũng chấn văng Mang Sư ra thật xa rồi tông thẳng vào cột trụ ở bên ngoài chiến trường.
"Đây... điều này là sao?"
Nhìn Chiến Dã dường như không có bị thương chút nào, tất cả mọi người đồng thời trợn mắt kinh ngạc.
"Không phải mới vừa rồi Mặc Khải đã bị đánh nát bấy rồi sao? Tại sao bây giờ lại hoàn hảo không tổn hao gì vậy?"
"Thay đổi Hồn sủng, nhất định là thay đổi Hồn sủng."
Lúc nãy Mang Sư liên tục công kích, e rằng Hồn sủng cấp thống lĩnh Lục Đoạn cũng sẽ bị tiêu diệt. Cho dù Mặc Dã có huyết thống Trùng hệ sinh mệnh lực vô cùng ương ngạnh, nhưng một kích mang theo lực lượng cường đại như thế tất nhiên sẽ bị thương nặng, ngay cả đứng lên được hay không còn khó nói.
Bây giờ Chiến Dã ngược lại đánh bay Mang Sư ra ngoài, biểu hiện không hề tổn hại gì ngoài một ít vết máu, còn lại những vết thương trước kia đã hoàn toàn biến mất.
"Sở Mộ có hai con Mặc Dã?" Sở Anh lập tức đặt ra nghi vấn. Nàng nhớ từ đầu đến cuối Sở Mộ chỉ có một con Mặc Dã gầy yếu mà thôi.
Đám đệ tử Sở gia và Sở Thiên Hằng lại nhìn về phía Mặc Dã, cẩn thận quan sát khải giáp và nửa đoạn bả vai trên người nó.
"Đây... đây hình như là kỹ năng đặc biệt của Trùng hệ." Vẻ mặt Sở Thiên Hằng lúc này cực kỳ đặc sắc.
"Kỹ năng gì?" Sở Anh hỏi ngay lập tức. Còn đám người Sở Hưng, Sở Lãng, Sở Hà đều trợn tròn mắt nhìn về phía Sở Thiên Hằng.
"Hình như là Đoạn Chi Trọng Sinh." Hồi lâu sau Sở Thiên Hằng mới đáp một tiếng.
Sở Thiên Hằng nhớ là một số Trùng hệ Hồn sủng đặc thù sau khi thân thể chịu trọng thương hoặc đứt đoạn bộ phận nào đó, sẽ thi triển kỹ năng tiêu hao sinh mệnh nhanh chóng phát triển ra bộ phận mới. Chỉ cần không bị trực tiếp tiêu diệt, tương đương với có thêm một lần sinh mạng.
Đoạn Chi Trọng Sinh là kỹ năng ban đầu chỉ xuất hiện trên người một ít Trùng hệ Hồn sủng. Trong khi Hồn sủng từ từ diễn biến và tạp giao, nó lại xuất hiện ở một số chủng tộc Hồn sủng khác, được xem như là năng lực biến dị. Kỹ năng Đoạn Chi Trọng Sinh không chỉ có giới hạn ở thân thể, ngay cả tứ chi đứt đoạn cũng có thể mọc dài ra.
Đối với rất nhiều Hồn sủng Trùng thuộc tính, Đoạn Chi Trọng Sinh tương đương với thay thế một bộ phận thân thể mới, phải trả giá bằng lực lượng sinh mệnh. Chủng tộc Mặc Dã là Thú hệ và Trùng hệ kết hợp không có kỹ năng Đoạn Chi Trọng Sinh này, vì thế trường hợp này vô cùng hiếm thấy, có thể nói là độc nhất vô nhị.
Nhưng một khi huyết thống Trùng hệ xuất hiện trên người Thú hệ Hồn sủng, vậy thì kỹ năng Đoạn Chi Trọng Sinh sẽ phát huy hiệu quả cực kỳ kinh khủng. Chỉ cần những bộ phận quan trọng như trái tim, đỉnh đầu không bị tổn thương trực tiếp, nó sẽ có thể khôi phục trong khoảng thời gian ngắn.
La Vực Yểm thiếu Dương Lạc Sâm không ngờ rằng Mặc Dã của Sở Mộ lại có năng lực nghịch thiên này. Hắn thầm suy nghĩ một lát rồi ra lệnh cho Mang Sư triển khai công kích Chiến Dã.
"Mang Sư Kiếm Quang."
Ánh mắt Mang Sư đã bắt đầu giận dữ. Sau một tiếng gầm rống rung trời, bộ lông trên người bỗng nhiên dựng đứng lên như kiếm.
Kim quang chói mắt lóe lên trên người Mang Sư. Sau khi tia sáng thu ngược lại thân thể trong chốc lát, bỗng nhiên Mang Sư duỗi thẳng người ra, hàng loạt Kiếm Quang màu vàng kim bắn ra đâm tới vị trí Chiến Dã.
Mười mấy đạo Mang Sư Kiếm Quang bắn tới quá nhanh, với tốc độ của Chiến Dã căn bản không thể nào né tránh nổi.
Trước khi Kiếm Quang bén nhọn đâm tới, Mặc Dã trực tiếp co rụt thân thể lại, bảo vệ đầu của mình vào trong, để mặc cho mười mấy thanh Kiếm Quang đâm tới.
"Xẹt xẹt xẹt!"
Mang Sư Kiếm Quang không thể vi khống công kích theo thứ tự, mà chỉ có thể công kích trong phạm vi mười thước chung quanh Chiến Dã. Trong đó, chỉ có ba thanh Kiếm Quang đâm trúng Mặc Khải của Chiến Dã, tạo thành ba lỗ máu khá lớn.
Ba thanh Kiếm Quang nhanh chóng biến thành lực lượng sát thương lan tràn ra khắp toàn thân Chiến Dã.
"Lại đến!"
Dương Lạc Sâm tiếp tục phát ra mệnh lệnh, cho Mang Sư dùng Kiếm Quang công kích Mặc Dã.
Trên người Mang Sư lại bắt đầu lưu chuyển kim quang lần nữa. Mười mấy thanh Kiếm Quang màu vàng bay thẳng tắp về phía Mặc Dã.
Ba thanh Kiếm Quang trước còn chưa biến mất hoàn toàn, lại có thêm ba thanh Kiếm Quang đâm vào khải giáp Chiến Dã, vòi máu lại phun ra tung tóe.
Cùng một lúc bị sáu thanh Kiếm Quang đâm xuyên vào trong thân thể, nếu đổi lại những Thú hệ Hồn sủng khác đã sớm tan xương nát thịt rồi.
Nhưng mà Chiến Dã lúc này bày ra sinh mệnh lực bất diệt của mình. Sáu cái lỗ thủng do Kiếm Quang thương tổn từ từ khép lại, cặp huyết quang vẫn đang bốc cháy ý chí chiến đấu.
"Chiến Dã, trọng sinh."
Kiếm Quang có chứa hiệu quả tổn thương đối với thể chất hắc ám, hơn nữa Chiến Dã căn bản không thể nào tiếp tục chiến đấu khi thân thể bị thương nặng như vậy.
"Rống!" Chiến Dã gầm lên một tiếng trầm muộn. Vị trí sáu cái lỗ máu bỗng nhiên tràn ra chất lỏng màu đen kỳ lạ. Trùng dịch và máu đỏ nhanh chóng xen lẫn vào nhau, lấp đầy lỗ máu kinh khủng kia.
Lần này không có cát bụi ngăn cản tầm mắt, mọi người có thể nhìn thấy rõ ràng thân thể Chiến Dã đang biến hóa như thế nào.
Lúc này, bọn họ đang thấy vết thương trên người Chiến Dã dần dần khép lại như kỳ tích.
Chất lỏng màu đen nhanh chóng ngưng đọng lại, cuối cùng biến thành khải giáp cứng rắn đen bóng y như trước. Thế là thân thể Chiến Dã lại có một tầng Mặc Khải mới toanh.
Trên lớp khải giáp có đầy đủ lân vảy rõ ràng, thậm chí độ sáng bóng còn mạnh hơn trước, khiến cho người ta có cảm giác khó lòng phá hủy.
Hàng vạn người nhìn thấy lớp Mặc Khải vừa mới hình thành lập tức trợn trừng hai mắt. Nếu như trên người Chiến Dã không còn lưu lại một chút vết máu, nếu quá trình hồi phục không lọt vào trong mắt rõ ràng như thế, vậy thì bọn họ sẽ cho rằng con Mặc Dã này chưa từng bị thương.
Kỹ năng Đoạn Chi Trọng Sinh của Trùng hệ thật sự xuất hiện trên người một con Mặc Dã. Một khi đã có loại năng lực này, chỉ cần sinh mệnh lực đầy đủ, nó xem như là ở vào trạng thái bất tử.
Dương Lạc Bân đã triệt để ngây dại rồi. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, hắn làm sao tin tưởng con Mặc Dã bị mình vứt bỏ sau khi lột xác lại có năng lực bất diệt cỡ này chứ?
"Lạc Bân, ta nhớ là đầu Mặc Dã này thiên phú có Trùng hệ dị thường. Sinh mạng lực hình như cao hơn Mặc Dã bình thường. Điều này có phải ý nghĩa là..." Dương Khoát đột nhiên nhớ tới cái gì đó, dùng hồn niệm ngưng tụ thành tinh thần truyền vào tai Dương Lạc Bân.
Dương Lạc Bân ngẩn người ra. Trong giây lát, hắn ý thức được điểm này: sinh mệnh lực cao hơn Mặc Dã bình thường rất nhiều. Điều này có nghĩa là Mặc Dã có thể thi triển Đoạn Chi Trọng Sinh không chỉ có hai lần!
Dương Lạc Bân hoàn toàn ngây dại, ánh mắt nhìn vào Mặc Dã Ngũ Đoạn Lục Giai đang đại chiến cùng Mang Sư.
Nếu như biết con Mặc Dã này sẽ lĩnh ngộ năng lực nghịch thiên kia, cho dù Thú huyết thống có thiếu sót thì Dương Lạc Bân cũng không giải trừ hồn ước, tuyệt đối là nuôi dưỡng như bảo bối.
Quả nhiên, đến khi Mặc Dã trọng sinh lần thứ ba càng thêm kiên định suy nghĩ của Dương Lạc Bân. Hắn bắt đầu hối hận, oán hận muốn vọt lên trên đài tiêu diệt Sở Mộ, sau đó đoạt lại con Hồn sủng bất diệt tới cực điểm này.
Mang Sư cao đẳng cấp thống lĩnh Lục Đoạn Tứ Giai, đã trải qua các loại Thú hệ cường hóa, cho dù là Hồn sủng cấp thống lĩnh Lục Đoạn Nhất Giai bình thường cũng có khả năng bị miểu sát. Nhưng Mặc Dã Ngũ Đoạn Lục Giai chiến đấu lâu như vậy vẫn bình an vô sự. Ngược lại, vết thương trên người Mang Sư bị Mặc Dã điên cuồng công kích càng lúc càng nhiều, càng lúc càng sâu.
"Đi chết đi!"
Thấy đối thủ sống lại liên tục ba lần, La Vực Yểm thiếu rốt cuộc khó thể giữ vững trấn định rồi. Trên mặt lộ ra vài phần tức giận, bắt đầu thi triển hồn kỹ uy lực cấp bảy.
La Vực Yểm thiếu cũng có thể thi triển Huyết Đồng Cuồng, chẳng qua hắn học tập Huyết Đồng Cuồng nhiều lắm là giúp cho Mang Sư tăng cường một hai giai, căn bản không có bao nhiêu tác dụng. Dương Lạc Sâm quyết định tiêu tốn hồn lực thi triển ra Thiên Diễm Lễ, trực tiếp thiêu chết con Mặc Dã khiến người phiền não kia.
Uy lực một lần Thiên Diễm Lễ đủ để đạt tới cấp bảy, thời gian công kích tương đối dài nên khả năng sát thương lại càng lớn.
Một luồng hỏa diễm đỏ bừng xuất hiện trên bầu trời chiến trường, sau đó chầm chậm bao phủ xuống đầu đối phương.
Một đoàn hỏa diễm lại sáng chói như ánh mặt trời, rơi đúng vị trí Mặc Dã đang đứng.
Bỗng nhiên, hỏa diễm tụ lại biến thành trường long hung tợn lao xuống xung kích Chiến Dã, rồi cuốn theo đối thủ bay lên trời cao.
"Băng Khải."
Sở Mộ ý thức được Chiến Dã rất khó ngăn cản kỹ năng Hỏa hệ cấp bảy này. Ngay khi Chiến Dã bị Thiên Diễm Lễ cuồn cuộn nhấc lên, hắn đã gia trì cho Chiến Dã một đạo Băng Khải phòng ngự.
"Rầm rầm rầm!"
Thiên Diễm Lễ nổ tung, bao phủ toàn bộ chiến trường. Hỏa diễm rực rỡ vẽ ra một bức tranh vô cùng diễm lệ.
"Ầm!"
Chốc lát sau, một thân ảnh từ trên cao rơi xuống trước mặt Sở Mộ. Sắc mặt hắn vào lúc này cũng tái nhợt.
"Ba lần trọng sinh, đầu Mặc Dã của ngươi đúng là có năng lực bất diệt. Nếu có thể bồi dưỡng thêm khẳng định là rất khó chơi. Chẳng qua là ngươi không hiểu cách quý trọng Hồn sủng." Dương Lạc Sâm mở miệng nói, trên mặt lộ ra mấy phần cao ngạo, làm như hắn là người thắng trận này vậy.
Sở Mộ nhìn chằm chằm Dương Lạc Sâm, khuôn mặt nhợt nhạt kia bất chợt hiện lên một nụ cười tà dị.
"Chiến Dã, Đoạn Chi Trọng Sinh."
Sở Mộ không có sử dụng hồn niệm, mà là trực tiếp dùng miệng ra lệnh, bởi vì hắn biết lời mình nói chính là lợi kiếm xung kích tinh thần đối thủ.
Thân thể bị thiêu đốt cháy đen nằm dưới đất đột nhiên nhích nhích kỳ lạ. Ngay sau đó, lớp da bên ngoài Chiến Dã chậm rãi dao động.
Lớp giáp xác cháy đen trồi lên và rớt ra. Phần thân bên dưới đã hoàn toàn thay đổi. Một tầng lân vảy từ từ hiện ra tạo thành Mặc Khải, lăng giác bóng loáng rõ ràng, không còn bất kỳ dấu hiệu đốt cháy nào.
Lần thứ tư Đoạn Chi Trọng Sinh.
Trận chiến này mang đến cho hàng vạn người không ngừng rung động. Sóng to gió lớn trong lòng chưa bao giờ bình phục nổi. Còn hiện tại, nhìn qua thấy đầu Mặc Dã bất diệt kia vẫn có thể trọng sinh lần thứ tư, làn sóng sợ hãi lại càng nhấc dâng dữ dội, đạt tới mức độ chưa bao giờ trải nghiệm qua.
Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ