Chương 192: Độc thân gặp cường địch
Sở Mộ hiểu rõ, những sát thủ Yểm Ma Cung kia đều là người của Hạ Nghiễm Hàn. Chàng không muốn lộ ra lộ trình của Sở gia, để họ truy lùng. Tần Mộng Nhi cứ dây dưa mãi, không chỉ làm chậm trễ bước chân của chàng, mà còn tăng thêm nguy cơ bị Hạ Nghiễm Hàn phát hiện. Nếu bị lộ tin tức, Tần Mộng Nhi rất có thể sẽ trở thành con mồi trong tay kẻ kia.
Nàng Tần Mộng Nhi kinh ngạc trợn mắt nhìn Sở Mộ, bốn năm chia xa khiến chàng trở nên xa lạ đến mức lòng nàng không kìm được dòng lệ nóng hổi.
“Lần trước, ta đã muốn nói cho chàng biết…” Tần Mộng Nhi cố gắng lấy hết dũng khí, nhưng lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, quá khó để thốt ra. Nàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Sở Mộ.
Mãi một lúc lâu sau, Tần Mộng Nhi mới hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm nói ra điều mình ấp ủ. Khi dứt lời, khuôn mặt nàng đã đỏ bừng, kiều diễm vô cùng.
Thế nhưng, khi nàng ngẩng đầu lên, định lén nhìn phản ứng của Sở Mộ, nàng đã ngây ngẩn.
Bởi vì, chàng đã cưỡi Dạ Lôi Mộng Thú rời đi từ lúc nào. Cảm giác chua xót dâng trào trong lòng, nàng không thể nào kìm nén được nữa, nước mắt nóng hổi tuôn rơi như mưa rào.
Giờ phút này, giống hệt như bốn năm về trước, nàng do dự thật lâu không mở miệng, cứ muốn tìm một thời điểm thích hợp hơn để thổ lộ. Nhưng khi quay lại, chàng đã vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời nàng.
Trên con đường hoang vắng, Sở Mộ cưỡi Dạ Lôi Mộng Thú phi thẳng về phía Cổ Vực. Cuộc sống đầy hiểm nguy và trắc trở đang chờ đợi phía trước, chàng nào có tâm trí để ý đến cô gái đang lệ rơi đầy mặt phía sau.
Bốn năm chém giết đã khiến tâm trí Sở Mộ trở nên chai sạn. Dẫu cho có chút lòng trắc ẩn, chàng cũng chỉ có thể đưa ra một lời hứa hẹn vô nghĩa cho Tần Mộng Nhi. Chi bằng đợi đến khi tương lai rõ ràng, gặp lại nhau rồi tính tiếp, khi đó sẽ không còn nhiều ràng buộc như hiện tại.
Cương La thành nằm ở vùng Đông Bắc La Vực, đi dọc theo con đường này, băng qua vài tòa thành và lãnh thổ khác là có thể đến được Cổ Vực.
Di chuyển liên tục suốt ngày đêm khiến Sở Mộ cũng cảm thấy mệt mỏi, chàng tùy ý tìm một trấn nhỏ để nghỉ ngơi.
Vẫn theo thói quen cũ, khi màn đêm buông xuống, Sở Mộ dùng hồn lực nuôi dưỡng Bạch Yểm Ma. Đúng lúc đó, chàng cảm giác được ngọn ma diễm màu trắng bỗng nhiên bốc cháy trong cơ thể mình.
Sở Mộ thoáng lo lắng. Linh hồn ma diễm bùng cháy nghĩa là thực lực Bạch Yểm Ma lại tăng thêm một giai, đồng thời Sở Mộ phải chịu đựng nỗi thống khổ do linh hồn bị thiêu đốt.
Nỗi đau này, người thường căn bản không thể chịu nổi, thà chết còn hơn. Nhưng sau nhiều năm rèn luyện, linh hồn Sở Mộ đã quen thuộc với ma diễm trắng, cảm giác thống khổ cũng dần dần giảm đi.
“Sáu đoạn năm giai.” Một lúc sau, ma diễm màu trắng từ từ lắng xuống, Sở Mộ lắc đầu cười khổ. Mỗi khi Bạch Yểm Ma tăng thêm một giai, chàng lại phải gia tăng hồn lực để nuôi dưỡng nó.
Khi đạt tới Thất Niệm Hồn Sư, Sở Mộ có thể sử dụng bốn thành hồn lực, nhưng Bạch Yểm Ma lớn thêm một giai khiến giờ đây chàng chỉ còn dùng được ba thành hồn lực.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Sở Mộ đành nhắm mắt, bắt đầu tĩnh tu để khôi phục hồn lực.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đó, Sở Mộ mừng rỡ phát hiện hồn lực vừa được khôi phục, toàn thân bỗng cảm thấy dồi dào mênh mông, lực lượng hồn niệm bất ngờ tăng trưởng vài phần.
“Lên cấp rồi!” Sở Mộ mừng như điên, không ngờ sau khi diệt trừ Dương gia lại tăng cấp lên Bát Niệm Hồn Sư.
Thực lực chân chính của một Hồn Sủng Sư phần lớn dựa vào Hồn sủng mà họ điều khiển, tu vi bản thân là yếu tố thứ yếu. Nhưng trên thực tế, thực lực Hồn sủng biểu hiện lại chịu ảnh hưởng và gia tăng ở một mức độ nhất định nhờ vào tu vi của Hồn Sủng Sư.
Ví như Mạc Tà thi triển Tà Mâu Ngưng Thị, uy lực kỹ năng này ngoài việc do tinh thần Mạc Tà quyết định, còn hợp lực với hồn niệm của Sở Mộ. Chỉ cần hồn niệm của Hồn Sủng Sư đối phương yếu hơn Sở Mộ, Tà Mâu Ngưng Thị chắc chắn sẽ phát huy tác dụng cực lớn lên Hồn sủng của kẻ địch. Ngược lại, nếu hồn niệm của đối phương cao hơn, hiệu quả của Tà Mâu Ngưng Thị sẽ giảm đi.
Bản thân Sở Mộ còn có Hồn Kỹ Sủng Mị, có khả năng phục chế kỹ năng của Hồn sủng, uy lực của kỹ năng phục chế này cũng do hồn niệm của Sở Mộ quyết định.
Bát Niệm Hồn Sư đã được coi là cường giả hàng đầu. Dõi mắt khắp vùng lãnh thổ lân cận, tính cả thanh niên cùng lứa lẫn cao thủ trung niên, hầu như chẳng có mấy người có tu vi cao hơn Sở Mộ.
Tốc độ tu luyện của Sở Mộ cực kỳ nhanh, nhất là sau khi ký kết Hồn Ước với Bạch Yểm Ma bốn năm trước. Bị Bạch Yểm Ma không ngừng thôn phệ hồn lực, liên tục bị chèn ép, một khi hồn lực không đủ sẽ bị linh hồn nuốt chửng ngay lập tức. Vì vậy, Sở Mộ buộc phải liều mạng tăng cường thực lực, hoàn toàn kích thích tiềm năng bên trong để tu luyện. Mười tám tuổi đạt tới Bát Niệm Hồn Sư, ngay cả trong những thế lực lớn như Yểm Ma Cung cũng vô cùng hiếm thấy.
“Còn hai niệm nữa, dù tốc độ tăng trưởng ngày càng chậm, nhưng chắc chắn ta sẽ đạt tới cấp bậc Hồn Chủ!” Sở Mộ nở nụ cười đầy tự tin.
Sau khi đạt tới cấp bậc Hồn Chủ, Sở Mộ có thể triệu hồi ba Hồn sủng, khi chiến đấu với người khác sẽ không còn rơi vào thế yếu như trước nữa.
Điều quan trọng nhất là, đạt đến Hồn Chủ, Sở Mộ có thể triệu hồi ra con Hồn sủng khủng khiếp đã nuôi dưỡng suốt bốn năm: Quân Chủ Bạch Yểm Ma.
Theo Sở Mộ đoán chừng, Quân Chủ Bạch Yểm Ma khi được triệu hồi sẽ phát huy lực chiến đấu còn mạnh hơn cả Mạc Tà. Hơn nữa, lúc đó Bạch Yểm Ma rất có thể đã đạt tới Thất Đoạn.
Thất Đoạn cấp Quân Chủ là khái niệm gì? Nếu có thể triệu hoán ra ngoài, thực lực Sở Mộ hoàn toàn vượt xa hàng ngũ thanh niên đồng lứa, vô số Hồn Sủng Sư không phải là đối thủ của chàng. Đến lúc đó, Sở Mộ mới chính thức bước vào hàng ngũ cường giả.
Mặt khác, trong không gian Giới Chỉ của Sở Mộ còn có quả trứng Chập Long. Nếu chàng đoán không sai, nó cũng là Hồn sủng cấp Quân Chủ, thậm chí còn cao hơn. Đạt tới cấp bậc Hồn Chủ, Sở Mộ có thể cẩn thận bồi dưỡng Hồn sủng cường đại hậu duệ của Thiên Thương Thanh Chập Long.
Khi hồn niệm được tăng cường một giai, năng lực cảm giác của Sở Mộ cũng trở nên mạnh hơn. Trong lúc vui mừng, chàng chậm rãi thả hồn niệm ra, xem xét mình có thể cảm giác được trong phạm vi bao nhiêu.
Sở Mộ vốn chỉ muốn thử nghiệm mức độ hồn niệm, bỗng nhiên nhận ra một luồng năng lượng dao động rất nhỏ từ bên ngoài truyền tới, hình như đang âm thầm tiếp cận phòng mình.
Sở Mộ giật mình trong lòng. Với một người thường xuyên chiến đấu và chém giết như chàng, luồng năng lượng dao động này chính là khí tức nội liễm đến cực hạn, đồng nghĩa với việc có một Hồn sủng nào đó đang muốn tiến hành đánh lén.
“Ô ô ô!” Mạc Tà với cảm giác cực mạnh đã nhận ra sự bất thường, khẽ kêu lên, hàm răng trắng nhe ra, lẳng lặng rình rập bên ngoài cửa sổ.
Sắc mặt Sở Mộ vô cùng ngưng trọng, lặng lẽ niệm chú ngữ gia trì Băng Khải lên người.
Mạc Tà nhẹ nhàng nhảy xuống đất, bốn chân bốc cháy Yêu Hỏa Tà Diễm, sẵn sàng nghênh đón con Hồn sủng mờ ám kia xuất hiện.
Bên ngoài cửa sổ đột nhiên có một cái đầu đen thui từ trên cao hạ xuống, đôi mắt xanh lét trực tiếp nhìn vào gian phòng Sở Mộ, lộ rõ hung quang.
“U Nhãn Quỷ Du.”
Sở Mộ vừa nhìn đã phân biệt được sinh vật quái dị này.
U Nhãn Quỷ Du: Tử Linh Giới – Quỷ Hệ – U Nhãn Quỷ Du Tộc – Trung Đẳng Cấp Thống Lĩnh.
Ở khu vực này, Hồn sủng hệ Quỷ vốn rất hiếm thấy, nhưng trước mắt lại xuất hiện một con rõ ràng là cố ý tìm đến gây phiền toái cho chàng. Giờ phút này, Sở Mộ đã đoán ra vấn đề đại khái.
“Mạc Tà, Tà Diễm Trảo.” Sở Mộ lập tức ra lệnh cho Mạc Tà.
Mạc Tà đã chờ đợi công kích. Lệnh vừa ra, nó đột nhiên phóng tới, lúc còn đang ở giữa không trung, Yêu Hỏa Tà Diễm bốc cháy dữ dội. Trong nháy mắt, nó giải trừ trạng thái Sở Liên biến thành Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ, bay thẳng đến chỗ U Nhãn Quỷ Du đánh ra một trảo.
U Nhãn Quỷ Du vốn định đánh lén Sở Mộ, không ngờ bị chàng phát hiện từ sớm, không kịp né tránh. Khuôn mặt tái nhợt lập tức bị Mạc Tà xé rách một vết sâu hoắm, Yêu Hỏa Tà Diễm điên cuồng chui vào trong thân thể con Hồn sủng hệ Quỷ.
“Gào…” U Nhãn Quỷ Du thét lên chói tai, thân thể mờ ảo quỷ dị lập tức lùi về phía sau, từ lầu ba trực tiếp hạ xuống đường phố vắng lạnh.
“Đáng giận!”
Trên nóc nhà bỗng nhiên truyền ra tiếng gầm giận dữ của một lão giả.
“Đằng Long Vũ.”
Lão giả lập tức phát ra mệnh lệnh đối với Hồn sủng của mình.
Sở Mộ trong phòng cảm thấy căn phòng rung chuyển kịch liệt, phản ứng bén nhạy nhảy vọt ra ngoài, trực tiếp theo cửa sổ thoát khỏi gian phòng.
“Ầm!”
Gần như ngay khi Sở Mộ nhảy ra ngoài cửa sổ, gian phòng lữ điếm nổ tung ầm ầm, toàn bộ lữ điếm bốn tầng thế mà sụp đổ xuống trong chớp mắt.
Lúc Sở Mộ còn đang ở trên không trung, chàng nhanh chóng niệm chú ngữ, vô cùng quyết đoán triệu hồi ra Dạ Lôi Mộng Thú.
Từ trong bóng tối liền xuất hiện một con Hồn sủng uy phong tuấn dật. Dạ Lôi Mộng Thú vừa rơi xuống đất đã đợi sẵn Sở Mộ, rồi nhanh chân chạy trốn.
“Rầm rầm rầm ~~~!”
Kèm theo tiếng phòng ốc sụp đổ náo loạn, Dạ Lôi Mộng Thú liên tục lách mình né tránh, vô cùng mạo hiểm chở Sở Mộ từ trong bãi phế tích lao ra đường phố trống trải.
Vừa đến được vị trí an toàn, Sở Mộ liền quay đầu nhìn lại. Trước mắt chàng là một bãi phế tích to lớn, xung quanh còn có không ít trường đằng (dây leo) đang điên cuồng vũ động.
Trường đằng dài đến hai mươi mấy thước, sau khi phá nát lữ điếm liền chui ra. Trong quá trình di chuyển, chúng vẫn tiếp tục tàn phá hết thảy kiến trúc ngăn cản, nhìn qua hẳn là xuất phát từ một con Hồn sủng thực lực tương đối cao.
“Trời đất, đây là cái gì?”
“Đó là Ma Quỷ Đằng sao?”
Tiếng thét chói tai quanh quẩn khắp trấn nhỏ. Những cư dân bị sinh vật đáng sợ kia đánh thức liền kinh hãi chạy trốn ra thật xa.
Sở Mộ bình tĩnh quan sát sinh vật khổng lồ ở phía đối diện, cũng không nhịn được hít sâu một hơi đè nén tâm tình. Cho dù có Hồn Giáp cấp sáu cũng rất khó ngăn cản mấy sợi dây leo khổng lồ kia công kích, không chết cũng bị trọng thương.
“Tiểu tử, phản ứng rất nhanh đó! Thế nhưng, biết điều nhận lấy cái chết đi, nói không chừng có thể giảm bớt chút ít thống khổ.” Trên một mái nhà xa xa, một lão giả gầy gò híp mắt giống như chim ưng nhìn xuống Sở Mộ.
Vừa nhìn thấy lão giả này, Sở Mộ lập tức nhíu mày lo lắng. Chính là vô danh lão nô đã mang Dương Lạc Sâm rời đi. Sở Mộ không nghĩ tới lão gia hỏa này lại theo dõi mình, hơn nữa còn dám hạ sát tâm.
Sở Mộ hiển nhiên biết thực lực lão giả này rất cao, cơ hồ không có bất kỳ do dự, lập tức niệm chú ngữ.
Hai mắt Sở Mộ dần dần biến thành đỏ ngầu, khí tức thô bạo nhanh chóng lan tràn ra ngoài rồi dung nhập vào Mạc Tà đang giằng co với Hồn sủng hệ Quỷ - U Nhãn Quỷ Du.
Hai con ngươi Mạc Tà theo đó chuyển thành màu đỏ lóe lên tia sáng yêu dị, cuối cùng dần dần nở rộ tạo thành một tầng khải giáp đỏ rực khoác lên người Mạc Tà.
“Huyết Đồng Cuồng.”
Khi Sở Mộ tăng trưởng hồn niệm, hiệu quả Huyết Đồng Cuồng cũng được tăng cường vài phần. Thực lực Mạc Tà từ Sáu Đoạn Tứ Giai tăng lên tới Sáu Đoạn Cửu Giai, một hơi tăng cường năm giai.
“Ngao ô ô ~!” Bộ lông màu trắng bạc hiện lên hỏa diễm hừng hực, yêu khí và hỏa diễm trên người Mạc Tà tận tình buông thả, ép tới Thất Đoạn Nhị Giai U Nhãn Quỷ Du.
Thiên phú Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ sánh ngang với rất nhiều Hồn sủng cấp Thống Lĩnh. Mạc Tà có năng lực liên tục dị biến nên thiên phú lại càng dị thường. Cộng thêm Sở Mộ cường hóa thuộc tính không hề tiếc của, chỉ tính riêng tư chất thì Mạc Tà đã siêu việt tầng thứ cao đẳng cấp Thống Lĩnh, đánh một trận với Thất Đoạn Nhị Giai Trung Đẳng Thống Lĩnh U Nhãn Quỷ Du cũng không thành vấn đề, ít nhất trong một đoạn thời gian ngắn sẽ không chiến bại.
Mạc Tà tính tình cuồng dã chí cực, không có một tia sợ hãi, bay thẳng đến U Nhãn Quỷ Du nghênh đón chính diện.
“U Nhãn Quỷ Du, cuốn lấy Lục Vĩ Hồ. Ma Quỷ Đằng, cắt đứt con đường chạy trốn của tiểu tử này. Phong Bạo Ưng, giết Mộng Thú.” Vô danh lão nô lập tức phát ra một loạt mệnh lệnh cho Hồn sủng của mình.
U Nhãn Quỷ Du đã bị Mạc Tà xé rách mặt đã nổi giận lắm rồi, trong lúc Mạc Tà vọt tới nó cũng phát ra gào thét ghê rợn, trực tiếp công kích Mạc Tà.
“Ầm!”
Ma Quỷ Đằng có lực phá hoại cực kỳ khủng bố bắt đầu sử dụng mấy sợi dây leo khổng lồ tàn phá xung quanh. Chỉ chốc lát, toàn bộ đường phố đã bị đào lên một mảng lớn, đá xanh, tường nhà sụp đổ ầm ầm tạo thành từng đống phế tích hỗn loạn che chắn đường đi.
Sở Mộ đang định khống chế Dạ Lôi Mộng Thú chạy trốn theo hướng đó, nhưng lại bị Ma Quỷ Đằng dùng dây leo phong kín lối thoát. Trong tình thế bất đắc dĩ đành phải quay ngược lại.
“Gào!”
Trên không trung vang lên một tiếng kêu bén nhọn. Thân ảnh màu xanh to lớn cuốn theo một trận gió lớn đáp xuống, nhất thời khí lưu bắt đầu sôi trào, đống phế tích do Ma Quỷ Đằng tạo ra cũng bị nhấc lên quay vòng vòng giữa không trung.
Ý thức được thực lực kinh khủng của Bát Đoạn Phong Bạo Ưng, Sở Mộ căn bản không dám nghênh đón chính diện, vội vã ra lệnh cho Dạ Lôi Mộng Thú thi triển Dạ Vũ dung nhập vào trong bóng tối.
Dạ Lôi Mộng Thú sải bước không ngừng tìm đường chạy trốn, thân thể đen nhánh từ từ dung nhập vào trong bóng tối rồi biến mất.
“Hừ, chút tài mọn cũng muốn chạy trốn?” Vô danh lão nô hừ lạnh một tiếng, lập tức thi triển chú ngữ.
Khi chú ngữ vang lên, ánh mắt vô danh lão nô bỗng nhiên lóe lên một đạo quang mang sắc bén. Tia sáng này bao trùm cả khoảng không đen tối, trong nháy mắt đã khám phá vị trí Dạ Lôi Mộng Thú đang ẩn mình.
“Dực Trảm.”
Sau khi phát hiện hành tung của Sở Mộ, vô danh lão nô lập tức hạ lệnh Phong Bạo Ưng phát động công kích.
“Gào!”
Phong Bạo Ưng kêu lên hưng phấn, hai cánh mạnh mẽ đập mạnh một cái bay vút lên trời cao, sau đó vẽ ra một đường vòng cung thật lớn lao đầu xuống, hai cánh giống như hai lưỡi đao màu đen sải rộng ra.
“Xẹt!”
Dực Trảm dài tới mười thước tạo thành hình trăng rằm từ trên không trung chém xuống.
“Phanh!”
Dực Trảm tốc độ quá nhanh trực tiếp chém lên người Sở Mộ. Băng Khải trong nháy mắt bị đánh nát bấy, Hồn Giáp cấp sáu rung động kịch liệt rồi nhanh chóng ảm đạm, suýt chút nữa đã bị phá tan phòng ngự.
“Hủy Diệt Ám Ba.”
Sở Mộ nhận ra tình cảnh nguy hiểm, vội vã ra lệnh cho Dạ Lôi Mộng Thú thi triển kỹ năng đối kháng.
“Xẹt xẹt!”
Dạ Lôi Mộng Thú giương cao Mộng Giác ngưng tụ điện lưu đen nhánh. Khi Dạ Lôi Mộng Thú gầm lên tức giận, từ trên Mộng Giác đột ngột bắn ra một luồng năng lượng đen thui.
“Uỳnh uỳnh!”
Một đạo Ám quang bắn thẳng lên trời, lấy vị trí Ám quang làm trung tâm xuất hiện từng đợt sóng gợn lăn tăn, sau đó biến thành lực lượng chấn động đánh nát hết thảy mọi thứ xung quanh.
“Gào!”
Phong Bạo Ưng có tốc độ di chuyển rất nhanh. Dạ Lôi Mộng Thú vừa thi triển Hủy Diệt Ám Ba bắn lên không trung, con chim ưng khổng lồ này đã bay vào trong đám mây rồi biến mất.
“Dạ, né tránh.”
Dạ Lôi Mộng Thú vừa mới hoàn thành công kích, thân thể lập tức nghiêng sang bên cạnh, liên tục nhảy mấy cái lướt ra nơi xa.
“Ầm!”
Một tiếng vang thật lớn nổ tung ngay bên dưới chân Dạ Lôi Mộng Thú. Sợi dây leo khổng lồ chui lên mặt đất, điên cuồng vẫy động muốn quấn lấy đối thủ.
Vô số trường đằng bỗng nhiên vươn ra bám theo đối thủ. Dạ Lôi Mộng Thú liên tục đạp không biến ảo vị trí.
“Lôi Tiên Vĩ.”
“Gào!”
Chốc lát sau, phần đuôi Dạ Lôi Mộng Thú đã bị mấy sợi dây leo trói chặt. Tình thế quá mức nguy cấp, nó mạnh mẽ vỗ mạnh cái đuôi mấy chục lần. Lôi điện đua nhau chớp lóe cố gắng phá hủy trường đằng đang buộc chặt thân thể mình.
Đề xuất Tiên Hiệp: Lạn Kha Kỳ Duyên (Dịch)