Chương 197: Thiên Hạ Quyết

Cổ Lạc lập tức gật đầu, mang theo hai vị gia thần sải bước nhanh chóng, chặn đứng Sở Mộ vừa hoàn tất thủ tục giao dịch.

"Có việc gì?" Sở Mộ ánh mắt sắc lạnh quét qua, không rõ vì sao ba kẻ này lại dám cản đường mình.

"Ngươi là kẻ từ nơi nào đến mà không hiểu quy củ như vậy? Dám cả gan đoạt bảo vật của Công chúa, e rằng ngươi không biết chữ 'chết' viết như thế nào!" Cổ Lạc khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng đầy vẻ khinh miệt.

Vừa nghe nhắc tới Công chúa, ánh mắt Sở Mộ lập tức dõi vào đại sảnh. Quả nhiên, ở cách đó không xa, một nữ nhân tôn quý đang được đám hộ vệ và thị nữ vây quanh, chậm rãi bước ra khỏi trụ sở giao dịch.

Nhìn thấy Cẩn Nhu Công chúa, Sở Mộ thâm tâm lập tức minh bạch. Hắn hiểu rằng việc mình mua được toàn thể Hồn Trang cấp sáu với cái giá hời kia, không phải do vận may mà là bởi sự hiện diện uy áp của Cẩn Nhu Công chúa ngay tại buổi đấu giá này.

"Công chúa, thanh niên áo đen kia hình như là kẻ đã tranh đoạt vật phẩm với ngài?" Cẩm Quỳ chú ý tới Sở Mộ đang đứng gần đại sảnh.

"Ừ." Cẩn Nhu Công chúa chỉ nhàn nhạt gật đầu, thậm chí không thèm liếc Sở Mộ một cái. Thân là Công chúa tôn quý, nàng không cần thiết phải bận tâm chuyện nhỏ nhặt này.

"Công chúa cứ yên lòng, thần sẽ giáo huấn tên cuồng vọng này một trận." Phó Thành Chủ Cổ Thanh vội vã vỗ ngực cam đoan.

Cẩn Nhu Công chúa thoáng nhìn Cổ Thanh, dường như thấy kiểu nịnh hót này quá thô thiển. Sau đó, nàng nhìn về phía Cổ Lạc đang gây sự, nhàn nhạt nói: "Đấu giá công bằng mà thôi, gây chuyện không tốt. Nếu không cần thiết, cứ bỏ qua đi."

"Tâm địa Công chúa quả nhiên nhân hậu vô ngần." Cổ Thanh lập tức ca ngợi, nhưng cũng không gọi Cổ Lạc quay về, chỉ cung kính hộ tống Cẩn Nhu Công chúa rời khỏi trụ sở giao dịch.

Bước ra khỏi trụ sở giao dịch, một cỗ xe ngựa màu vàng kim hoa lệ đã chờ sẵn bên ngoài đại sảnh. Trên đường phố, không ít người đứng từ xa trầm trồ bàn luận, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.

Khoảnh khắc Cẩn Nhu Công chúa che mặt bước ra, đám đông xung quanh lập tức xôn xao không ngớt.

"Công chúa, người ban nãy hình như quen mắt, có vài phần tương tự với vị hộ vệ mới của ngài." Khi đỡ Công chúa vào xe ngựa, thị nữ Cẩm Quỳ thấp giọng nói.

"À?" Cẩn Nhu Công chúa nghe vậy, khẽ nhíu mày suy nghĩ.

Bỗng nhiên, một tiếng "Rầm!" vang vọng, chấn động cả đại sảnh, xen lẫn với tiếng kêu kinh hoàng của các Hồn Sủng Sư bình thường.

Cẩn Nhu Công chúa nhẹ nhàng vén rèm xe, dõi mắt nhìn về phía cửa trụ sở giao dịch. Đúng lúc, nàng nhìn thấy một nam tử toàn thân toát ra khí tức băng hàn chậm rãi bước ra. Bên cạnh hắn, Tà Diễm Lục Vĩ Yêu Hồ tà dị lẫm liệt, khí thế bức người.

"Đáng hận! Giết tên khốn kiếp đó cho ta!" Trong đại sảnh, Cổ Lạc giận dữ gầm thét.

Ngay sau đó, ánh sáng triệu hoán đủ loại màu sắc chớp lên liên hồi, hàng loạt Hồn Sủng xuất hiện, tạo nên một trận hỗn loạn.

Sở Mộ không thèm để ý đến phía sau, vô cùng trấn định đi về phía cỗ xe ngựa của Cẩn Nhu Công chúa.

Tám tên thị vệ thấy Sở Mộ tiếp cận, ánh mắt lạnh như băng khóa chặt mục tiêu. Chỉ cần Sở Mộ dám bước thêm vài bước, bọn họ sẽ lập tức phát động công kích.

"Lùi xuống." Cẩn Nhu Công chúa hiển nhiên đã nhận ra Sở Mộ, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười nhạt.

Cẩn Nhu Công chúa cười là vì tính cách ngạo nghễ khó thuần của Sở Mộ.

Nếu là người khác, sau khi tiến vào Cổ Thành nhất định sẽ lập tức đến Phủ Thành Chủ bẩm báo với nàng, e sợ chậm trễ sẽ bị trách phạt.

Thế nhưng, tên Sở Mộ này đến Cổ Thành không những không bẩm báo, ngược lại còn chạy đến trụ sở đấu giá, ngang nhiên ra giá cạnh tranh. Điều thú vị nhất là hắn vừa vặn gặp nàng, lại còn dùng giá thấp mua được toàn thể tiến công Hồn Trang cấp sáu, chiếm một món hời lớn từ tay Phó Thành Chủ Cổ Thanh. Chuyện này thật sự quá khôi hài.

Cẩn Nhu Công chúa cười, nhưng sắc mặt Phó Thành Chủ Cổ Thanh lại âm trầm. Còn Cổ Lạc cùng hai tên gia thần thì mờ mịt chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Dám quấy nhiễu Công chúa, tội đáng chết!" Cổ Thanh không hề chú ý đến lệnh "lùi xuống" của Cẩn Nhu Công chúa, bắt đầu niệm chú ngữ Hồn Ước, dự định triệu hoán Hồn Sủng.

"Phó Thành Chủ Cổ Thanh, xin hãy bình tĩnh bớt giận. Vị này chính là cận thân hộ vệ của Công chúa, Sở Mộ Yểm Thiếu." Thị nữ Cẩm Quỳ vội vàng cất lời ngăn cản Cổ Thanh.

Chú ngữ triệu hoán sắp hoàn thành, Cổ Thanh giật mình nghe thấy lời Cẩm Quỳ, vội dừng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm thanh niên áo đen.

"Người này... chính là cận thân hộ vệ của Công chúa, Sở Mộ?" Cổ Thanh run giọng hỏi lại.

"Ừm." Cẩn Nhu Công chúa chỉ khẽ gật đầu xác nhận rồi buông rèm xe xuống, không nói thêm lời nào.

"Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ? Kẻ cách đây không lâu đã đánh bại La Vực Yểm Thiếu Dương Lạc Sâm?"

Tuy giọng Cẩm Quỳ không lớn, nhưng những người xung quanh đều nghe rõ ràng. Lập tức, ánh mắt tất cả mọi người gần đó đồng loạt đổ dồn vào Sở Mộ.

Chuyện ở Cương La Thành đã qua gần một tháng, các lãnh thổ lân cận cũng đã nghe tin tức cụ thể về trận chiến đó, gây ảnh hưởng sâu rộng trong lòng dân chúng. Đại đa số người đều biết đến cái tên Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ. Vừa nghe đến tên này, rất nhiều người đều lộ vẻ kinh ngạc, muốn xem vị Sở Yểm Thiếu danh tiếng lẫy lừng này có gì đặc biệt.

"Sở... Tiểu tử này quả nhiên là Sở Mộ?" Cổ Lạc từ trong đại sảnh đi ra, vẻ mặt đờ đẫn không dám tin. Hai tên gia thần mặt mày xám ngoét, vừa nãy còn lớn tiếng đòi giết Sở Mộ cơ mà? Bây giờ thì họa lớn rồi.

Danh tiếng Sở Mộ gần đây quả thực vang dội khắp các địa vực xung quanh. Cổ Lạc tuy cũng nằm trong hàng thanh niên cao thủ, nhưng so với đỉnh cao vẫn còn khoảng cách nhất định. Hơn nữa, lời đồn thường nhắc đến Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ là một tên sát nhân cuồng. Hiện tại, có cho tiền Cổ Lạc cũng không dám tùy tiện xuất thủ.

"Sở hộ vệ, thấy Công chúa vì sao còn không hành lễ?" Thị nữ Cẩm Quỳ liếc nhìn Sở Mộ, trong lòng cũng ngầm tức giận. Tên Sở Mộ này đúng là không hiểu quy củ, vào thành không bẩm báo đã đành, gặp mặt Công chúa còn quên cả hành lễ.

Sở Mộ hiện tại đã không cần quỳ xuống hành lễ. Hắn chỉ tùy tiện hạ thấp đầu, giơ tay lên ngực hô "Bái kiến Công chúa" rồi thôi.

"Về phủ!" Cẩn Nhu Công chúa trực tiếp ra lệnh.

Sở Mộ triệu hồi Dạ Lôi Mộng Thú, nhảy lên lưng nó, thong dong đi bên cạnh xe ngựa Công chúa, căn bản không thèm liếc Cổ Lạc nửa con mắt.

Phó Thành Chủ Cổ Thanh, Cổ Lạc và đám gia thần sững sờ hồi lâu, lúc này mới hấp tấp đi theo phía sau xe ngựa Công chúa, trong lòng mờ mịt khó hiểu, rồi lại ngấm ngầm khiếp sợ.

Trở về phủ thành chủ, Cổ Thanh và Cổ Lạc mới biết toàn bộ sự tình nực cười vừa rồi. Dĩ nhiên, Cổ Thanh trong lòng thầm hận thấu xương, món toàn thể tiến công Hồn Trang kia rõ ràng là bảo vật Công chúa muốn có, kết quả lại dễ dàng rơi vào tay Sở Mộ, mà hắn lại không thể nào buộc Sở Mộ nhả ra.

Tù Đảo Vương Giả Sở Mộ xuất hiện ở Cổ Thành liền dẫn tới chấn động không nhỏ, nhất là khi Sở Mộ lại còn là cận thân hộ vệ của Cẩn Nhu Công chúa.

Thân phận Cẩn Nhu Công chúa cao quý, mặc dù nhiều người ngưỡng mộ nhưng chỉ thấy được tấm khăn che mặt của nàng. Tuy nhiên, mọi người đều khẳng định Cẩn Nhu Công chúa là một mỹ nhân tuyệt sắc, vì thế vô số thanh niên tuấn kiệt sinh lòng ái mộ không dứt, khao khát được tiếp cận vị Công chúa xinh đẹp và cao quý này.

Sở Mộ gần đây bộc lộ tài năng sáng chói, cộng thêm thân phận cận thân hộ vệ lại càng khiến người ta ghen tỵ. Chỉ nhiêu đó thôi đã tạo ra một đám thanh niên cao thủ ở Cổ Thành nôn nóng muốn khiêu chiến.

Trong lĩnh vực Hồn Sủng Sư, quyết chiến là thịnh hành. Đánh bại Sở Mộ sẽ có thể gia tăng danh tiếng cho mình, đồng thời còn có thể được Công chúa chú ý. Mỗi gã thanh niên cường giả tâm cao khí ngạo lập tức ôm tâm tư tìm cách khiêu chiến Sở Mộ để thỏa mãn lòng hư vinh.

Đương nhiên, đa số chỉ có tâm mà thôi. Chưa chắc đã có người dám chính thức gửi thư khiêu chiến. Ít nhất những kẻ tự nhận không bằng La Vực Yểm Thiếu Dương Lạc Sâm chỉ có thể buông lời khinh thường giả dối, chứ không dám chân chính phát thư. Còn một số người cảm thấy có thực lực để đánh một trận thì lại bận tâm đến thể diện Cẩn Nhu Công chúa, sợ mạo phạm đến nàng. Cuối cùng, chỉ còn lại thanh niên cao thủ đứng đầu của Cổ gia là có tư cách này, chỉ chờ đợi một thời cơ tốt để chính thức khiêu chiến mà thôi.

Vào ban đêm, sương lạnh rơi xuống, bên trong đình viện Cổ gia, ba thị nữ chia ra đứng ở một góc, thiếp thân thị nữ Cẩm Quỳ đứng bên cạnh Công chúa.

Ở ngoài đình viện là tám tên thị vệ y phục đen, giữ vững tư thế thẳng người không hề nhúc nhích, hệt như những bức tượng đá vô tri.

Sở Mộ thân là cận thân hộ vệ nên không cần phải đứng ngoài đình viện chịu sương gió lạnh lẽo, hắn lười biếng tựa vào bàn đá gần Công chúa, ánh mắt mơ hồ nhìn xuống hồ nước trong hoa viên.

Cẩn Nhu Công chúa vẫn luôn mang khăn che mặt. Sở Mộ rất có hảo cảm đối với vị Công chúa này, nhưng cũng không thể cứ ngó chừng vào tấm khăn che mặt rồi ảo tưởng về tuyệt mỹ dung nhan phía dưới.

Có lẽ Cẩn Nhu Công chúa có hứng thú với trạng thái một mình trầm tư, nhất là ngắm nhìn dòng nước chảy linh động. Lúc này, đôi mắt long lanh của nàng đang nhìn vào hồ nước. Không khí cực kỳ tĩnh lặng.

"Sở Mộ, việc ngươi bị mất một hồn là như thế nào?" Cuối cùng, một thanh âm ôn nhu nhỏ nhẹ phá vỡ khoảng không gian yên tĩnh đến lạnh lẽo.

"Sở Mộ, Công chúa đang hỏi ngươi đó." Cẩm Quỳ lập tức đề cao giọng, nói lớn vào tai Sở Mộ.

Sở Mộ thở dài một hơi lấy lại tinh thần, nhìn thoáng qua thị nữ Cẩm Quỳ đang phồng má bực bội cùng bộ ngực trắng nõn khẽ đung đưa, sau đó lại nhìn qua Cẩn Nhu Công chúa, chậm rãi nói: "Ký kết Hồn Ước với chủng tộc đẳng cấp quá cao, dẫn tới Hồn Sủng trốn tránh."

"Nói nhảm!" Cẩm Quỳ lập tức trừng mắt đe dọa.

Cẩn Nhu Công chúa khoát tay áo ý bảo Cẩm Quỳ im lặng.

Cẩm Quỳ bộ dạng muốn nói lại thôi, trợn mắt lên thật to nhìn chằm chằm Sở Mộ, cảnh cáo hắn đừng có giả bộ lãnh khốc vô tình rồi trả lời qua loa với Công chúa.

Sở Mộ đúng là không quan tâm Cẩn Nhu Công chúa nhiều lắm, chỉ là không muốn nói mà thôi.

Hơn nữa, chuyện như vậy cũng chẳng có gì hay để kể.

Cẩn Nhu Công chúa cũng không hỏi Sở Mộ quá kỹ, quay đầu nhìn qua Cẩm Quỳ bảo nàng nói cho Sở Mộ một chuyện.

Cẩm Quỳ gật đầu hiểu ý, lúc này mới dùng giọng nói cao ngạo ban xuống:

"Chuyến đi Thiên Hạ Thành lần này, Công chúa sẽ có tổng cộng sáu thanh niên đồng hành. Sáu người này đều là những cao thủ đứng đầu do Công chúa hoặc Hạ tiên sinh bồi dưỡng, đồng thời cũng là cận thân hộ vệ. Trước khi tới Thiên Hạ Thành, Công chúa sẽ lưu lại mỗi địa vực một khoảng thời gian, để các ngươi chiến đấu cùng thanh niên cao thủ tại đó, coi như một cuộc khảo nghiệm thực lực. Cuối cùng khi tới Thiên Hạ Thành, Công chúa sẽ chọn ra người ưu tú nhất trong số các ngươi làm thành viên được đề cử tham gia Thiên Hạ Quyết."

Nghe Cẩm Quỳ nói xong câu này, Sở Mộ cũng cảm thấy mấy phần hứng thú.

Sở Mộ không hiểu nhiều về Thiên Hạ Quyết, chỉ nghe nói đây là cuộc chiến dành cho tầng lớp thanh niên quyền uy nhất. Cương La Thành tiến cử chính là chọn lựa cao thủ đưa đến La Vực Thành tiếp tục sàng lọc, mục tiêu cuối cùng chính là vì tham gia Thiên Hạ Quyết.

Sở Mộ chỉ biết đến đó về Thiên Hạ Quyết. Dù sao hắn phần lớn thời gian chỉ sống trong Cương La Thành, không thể nào lý giải rõ ràng thế giới bên ngoài.

Sở Mộ nhìn vào Cẩn Nhu Công chúa, coi như đã hiểu ý định đi lịch lãm khắp nơi của nàng. Vừa đại biểu Yểm Ma Cung giao tiếp với các đại nhân vật khắp nơi, đồng thời cũng bồi dưỡng cao thủ cho Thiên Hạ Quyết. Sau đó cố gắng giành lấy vinh quang Thiên Hạ.

"Có nghi vấn gì không?" Cẩn Nhu Công chúa nhận ra ánh mắt Sở Mộ khác lạ, nhàn nhạt hỏi.

"Lộ trình có đi qua Cổ Vực không?" Sở Mộ hỏi.

Công chúa an bài như thế thì Sở Mộ cũng không thể ý kiến, dù sao thân phận hắn vẫn thuộc về Yểm Ma Cung nên phải nghe theo sự an bài. Về phần Công chúa dự định tuyển chọn thế nào không hề liên quan tới Sở Mộ, chỉ cần có tin tức về cha mình và tìm được một cơ hội thích hợp, Sở Mộ sẽ quyết đoán rời khỏi.

"Ngươi có chuyện gì?" Cẩn Nhu Công chúa hỏi.

"Tìm người." Sở Mộ hồi đáp.

"Nếu ngươi có tự tin thắng được thanh niên cao thủ của Đại Sở thế gia thì lưu lại Cổ Vực vài ngày cũng được." Cẩn Nhu Công chúa nói.

Sở Mộ gật đầu tỏ ý đã hiểu. Sở gia ở Cương La Thành chính là một nhánh nhỏ của Cổ Vực Đại Sở thế gia. Lúc còn nhỏ, Sở Mộ thường xuyên nghe thành viên Sở gia nói đến Đại Sở thế gia cường đại như thế nào. Dĩ nhiên, điều khiến Sở Mộ nhớ rõ nhất là cha mình cũng xuất thân từ Đại Sở thế gia, đã từng hạ lời thề không tiến vào Cổ Vực nửa bước.

Muốn biết được nguyên nhân trong đó, hắn phải đích thân đi đến Đại Sở thế gia tìm hiểu.

"Bữa tối hôm nay, con thứ Thành Chủ là Cổ Phong tỏ ý muốn đánh một trận với ngươi, chuẩn bị ngày mai ứng chiến đi." Cẩn Nhu Công chúa nói.

"Ừ." Sở Mộ gật đầu.

Cẩn Nhu Công chúa không nói gì thêm, cặp mắt u buồn lại nhìn xuống hồ nước, tiến vào trạng thái trầm tư như cũ.

Sở Mộ cũng khôi phục tư thế tựa lưng vào tường. Nếu Công chúa không rời khỏi, hắn vẫn phải ngồi ở đây, phụng bồi nàng lãng phí thời gian.

Không biết đã qua bao lâu, từ một nơi cách đó không xa truyền đến thanh âm một gã thị vệ.

"Con thứ Thành Chủ, Cổ Phong cầu kiến."

Công chúa đang suy nghĩ liền bị cắt đứt, chỉ biếng nhác gật đầu nhưng vẫn ngồi yên tại chỗ.

Sở Mộ đưa mắt nhìn lại, liền thấy một thanh niên kiểu tóc phiêu dật, y phục đẹp đẽ, vừa đi vào vừa nhìn láo liên như thể cực kỳ khẩn cấp muốn gặp Công chúa.

Công chúa đã gật đầu nên thị vệ hiển nhiên cho đi. Cổ Phong rõ ràng là vội vàng muốn thấy Công chúa, nhưng vẫn giả bộ bình tĩnh như thường. Từ lúc bước lên bậc thang đình viện, hai tay hắn vẫn nâng một chiếc hộp tinh xảo, ý muốn dâng tặng.

"Tham kiến Công chúa." Cổ Phong nửa quỳ thi lễ.

"Đứng lên đi." Cẩn Nhu Công chúa vẫn không quay đầu lại, nhàn nhạt trả lời.

Cổ Phong thấy mình không thể làm cho Công chúa hứng thú, trên mặt rõ ràng là hơi mất mát, nhưng vẫn nở nụ cười trấn định, dùng chất giọng ôn nhã nói: "Đây là bánh mứt hoa quả do Cổ Phong tự mình bảo đầu bếp làm, mời Công chúa thưởng thức."

"Để xuống đi." Cẩm Quỳ liếc sang một cái liền biết Công chúa không muốn nói chuyện, lập tức nhẹ nhàng nói một câu.

Vẻ mặt Cổ Phong cứng đờ, rõ ràng có chút lúng túng, dù sao đến tận bây giờ Công chúa vẫn không hề nhìn hắn lần nào.

"Công chúa, lúc trước Cổ Phong nhắc tới sự kiện kia, không biết người nghĩ như thế nào?" Cổ Phong hiển nhiên không thể rời khỏi vô ích như thế, lập tức liếc nhìn Sở Mộ đang lạnh lùng ngồi bên cạnh, cố gắng tìm lời để hỏi.

"Sở Yểm Thiếu đã đồng ý, các ngươi có thể chuẩn bị." Cẩm Quỳ hồi đáp.

"Như thế rất tốt, nhưng mấy con Hồn Sủng của Cổ Phong dã tính rất khó thuần phục. Nếu như lỡ tay thương tổn Sở hộ vệ, hi vọng Công chúa có thể thông cảm." Cổ Phong giả bộ thăm dò. Trên đời này chỉ có đủ thực lực mới có thể làm cho người khác chú ý. Cổ Phong nói lời này hiển nhiên là muốn biểu lộ sự tự tin của mình, cho dù đối thủ là Tù Đảo Vương Giả danh tiếng đại chấn.

"Không sao cả, miễn là đừng đoạt mạng nhau." Cẩn Nhu Công chúa vẫn nhàn nhạt đáp lời.

Cổ Phong há miệng định nói điều gì, nhưng khi nhìn thấy thái độ Công chúa lạnh nhạt như nước trong lúc nhất thời lại không biết nên nói gì cho tốt. Cứ thế đứng ở nơi đó thật lâu cũng nghĩ không ra chuyện gì hay ho, cuối cùng đành phải oan uổng cáo lui. Dĩ nhiên trước khi rời khỏi, Cổ Phong cũng không quên lưu lại cho Sở Mộ ánh mắt khiêu khích.

Đề xuất Voz: Lệ Quỷ
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN