Chương 229: Nữ Tôn Băng Lam
Nhìn thấy vẻ mặt Nữ Tôn kinh ngạc nhường ấy, Huyễn lão đứng bên như chợt nhớ ra điều gì, lập tức vọt đến trước mặt Nữ Tôn, cất lời: "Nữ Tôn điện hạ, ngài thường xuyên bế quan trong Hồn Điện, dĩ nhiên không rõ chuyện bên ngoài. Theo tin tức tiểu nhân nghe được, thiếu chủ từng bị Hạ Nghiễm Hàn bắt đi, ép buộc ký kết với Bạch Yểm Ma. Sau đó, thiếu chủ bị đày lên Tù đảo sinh tồn ròng rã ba năm, phải tranh đấu với ba nghìn tù nhân của Yểm Ma cung, cuối cùng trở thành Vương giả Tù đảo, là người duy nhất sống sót."
Nữ Tôn quả thực không tường tận những biến cố bên ngoài, nghe Huyễn lão thuật lại, sắc mặt nàng lập tức biến đổi, nhìn đăm đăm vào Sở Mộ: "Mộ nhi, những năm ấy con vẫn ở trong Yểm Ma cung, bị tên Hạ Nghiễm Hàn kia chèn ép ư?"
Sở Mộ không gật đầu xác nhận, bởi hắn cảm thấy nữ nhân này chẳng hề có chút trách nhiệm của bậc mẫu thân, nói nhiều với nàng cũng vô ích. Ngược lại, giờ phút này Sở Mộ chỉ muốn gặp Sở Thiên Thừa.
"Thế nhưng, Nữ Tôn điện hạ, thiếu chủ quả không hổ là cốt nhục của ngài. À, nếu tiểu nhân đoán không sai, thiếu chủ ắt hẳn sở hữu thiên phú vượt xa người thường, tốc độ tăng trưởng thực lực dư sức nuôi dưỡng Bạch Yểm Ma cấp quân chủ, mới tuổi này đã thăng lên Hồn Chủ rồi."
"Bớt nói nhảm, những điều ta đã biết thì cần ngươi nhắc lại làm gì." Nữ Tôn rõ ràng có phần bực tức.
Mấy năm trước, nàng đã cố ý đến Cương La thành, muốn dẫn Sở Mộ về Hồn Điện, may ra có thể tìm cách giải quyết vấn đề Sở Mộ mất đi một hồn. Cho dù không tìm được, nàng cũng có cách giúp Sở Mộ ký kết hồn ước với Hồn sủng có tiềm lực lớn nhất. Chỉ tiếc lúc đó Sở Thiên Thừa tưởng Sở Mộ đã chết nên không nói thật, mãi đến gần đây nàng trở lại đòi đưa Sở Mộ đi mới hay tin hắn đã mất tích bốn năm.
Nữ Tôn không thèm nghe Sở Thiên Thừa kể lại việc Sở Mộ mất tích và cái chết giả kia ra sao, cũng chẳng muốn đôi co với hắn. Nàng trực tiếp phi thẳng đến Tây Vực, định tự tay giết chết Hạ Nghiễm Hàn để trút cơn giận ngút trời. Nhưng ngay lúc nàng đau khổ nhất, một đốm lửa hy vọng lại bùng cháy trong lòng: Sở Mộ chưa hề chết, hơn nữa nàng còn gặp lại nhi tử trong lúc truy đuổi Hạ Nghiễm Hàn.
Sở Mộ là cốt nhục duy nhất của Nữ Tôn, những năm qua nàng tự thấy bản thân đã không chăm sóc, thậm chí hắn mất tích lâu như vậy mà nàng cũng không hề hay biết.
Từ Thiên Giới Bi một mạch bay đến Tây Nam Cấm Vực, lòng Nữ Tôn tràn ngập sự áy náy. Bởi nàng cảm thấy mình đã hoàn toàn đánh mất thiên chức của một người mẹ. Mấy năm mới gặp con một hai lần, sau đó lại vội vã rời đi, bình thường chỉ bận rộn với công việc của mình, chẳng mảy may quan tâm đến suy nghĩ, tâm tình của Sở Mộ.
Những năm này nàng rốt cuộc tĩnh tâm suy xét, cảm thấy đã đến lúc đón Sở Mộ về bên mình, sau đó cẩn thận chăm sóc bù đắp những thiếu sót, nhưng lại nhận được tin dữ Sở Mộ đã chết bốn năm.
Cuối cùng, vô tình tìm lại được Sở Mộ, ngay cả tảng băng ngàn năm trong lòng nàng cũng tan chảy trong khoảnh khắc. Người đời nói một giọt máu đào hơn ao nước lã, tuy bình thường nàng lạnh lùng, cao ngạo như nữ vương nhìn xuống thứ dân, nhưng trải qua hàng loạt biến cố quá lớn, tâm tình nàng cuối cùng cũng chấn động dữ dội, nhất là khi Sở Mộ đang ở trong tình trạng cực kỳ nguy hiểm.
Tâm tình thay đổi đột ngột cũng khiến Nữ Tôn nhận ra Sở Mộ vốn chiếm một vị trí rất lớn trong lòng nàng. Vì thế lần này Sở Mộ bị thương, Nữ Tôn bằng mọi giá phải giúp hắn giải quyết tai họa ngầm linh hồn nóng rực kia.
Dĩ nhiên Nữ Tôn cũng biết mình không phải là người mẹ gần gũi, dịu dàng. Trước kia Sở Thiên Thừa từng nói với nàng không thể dùng vẻ mặt lạnh lùng đó đi gặp nhi tử, thế nên lần này Sở Mộ tỉnh lại, Nữ Tôn dù không thích cũng cố gắng nở nụ cười, cố gắng thể hiện mặt ôn nhu của mình cho Sở Mộ thấy.
"Nữ Tôn điện hạ, tiểu nhân cũng chỉ nhặt nhạnh được vài tin tức mà thôi, chỉ biết gần đây danh tiếng thiếu chủ vang vọng khắp Tây giới, trở thành thanh niên cường giả mới quật khởi mạnh mẽ nhất. Ngài cũng biết Huyễn lão ta rất thích lưu tâm đến những tin tức kỳ quái, hấp dẫn, tuy biết nhiều nhưng không cụ thể. Sự tình thế nào vẫn phải để thiếu chủ tự thuật, thế nhưng tên tiểu tử Hạ Nghiễm Hàn kia đúng là nhân phẩm quá đê tiện. Chẳng lẽ hắn không biết thiếu chủ là nhi tử của Nữ Tôn điện hạ sao? Không cho hắn chút màu sắc, có khi hắn tưởng mình là bá chủ một phương rồi. Nữ Tôn điện hạ, ngài nói Huyễn lão ta nói có đúng không?"
Huyễn lão lại bắt đầu kể lể dông dài, vừa đánh vừa xoa, lại còn hết lời nịnh nọt vị thiếu chủ mới quen biết.
Nữ Tôn thấy Huyễn lão lảm nhảm làm phí thời gian, lạnh lùng liếc qua lão già này ý bảo câm miệng.
Nữ Tôn nhất định phải giải quyết Hạ Nghiễm Hàn, nếu không làm sao xoa dịu cơn giận trong lòng nàng? Hơn nữa trạng thái nguy hiểm của Sở Mộ rõ ràng là do hắn gây ra. Cho dù hắn ẩn mình trong Yểm Ma cung, Nữ Tôn cũng sẽ lôi hắn ra cho bằng được.
"Mộ nhi đừng lo lắng, tên Hạ Nghiễm Hàn kia cứ để mẫu thân xử lý. Trên người con còn có ma diễm nguy hại, mẫu thân sẽ tìm được Thiên Tiên Băng trị tận gốc." Nữ Tôn tươi cười nói, từ ái vuốt ve gương mặt Sở Mộ.
Sở Mộ tránh né "cực kỳ xảo diệu", vốn hắn không còn là hài tử, những hành động an ủi và thân mật kiểu này cũng không quen. Thứ hai, hắn cảm thấy vị mẫu thân này hình như vẫn xem mình là con nít thì phải.
"Con trước tiên nghỉ ngơi một chút, mẫu thân đi lấy vài quả Băng thuộc tính cho con, những chuyện khác đợi bình phục rồi nói tỉ mỉ sau." Nữ Tôn nhận ra Sở Mộ không thích nói chuyện, nhất thời cũng không biết nên nói gì. Cuối cùng ý thức được từ lúc Sở Mộ tỉnh lại còn chưa ăn gì, nàng bắt đầu tự trách mình tại sao lại lơ là như vậy.
Sở Mộ gật đầu một cái, hiện tại hắn có cảm giác bụng nóng như bị lửa đốt, ăn cái gì cũng rất khó chịu. Chỉ có trái cây Băng thuộc tính là hợp khẩu vị.
Nhìn Nữ Tôn chầm chậm rời khỏi căn phòng, Sở Mộ không biết mình đã hôn mê bao lâu, vội vàng đưa cho đám Hồn sủng một ít thức ăn, tránh cho chúng đói xỉu thì phiền phức lớn lắm.
Để phòng ngừa bất kỳ tình huống nào phát sinh, Sở Mộ thường xuyên lưu lại trong không gian Hồn sủng một ít thức ăn. Ngày thường Sở Mộ không cho chúng ăn vụng là vì để dành cho những trường hợp hôn mê như thế này.
Sau khi cho tất cả Hồn sủng ăn no, Sở Mộ cố ý xem xét tình huống Bạch Yểm Ma. Ngày thường nó rất ít ăn hồn hạch, khoảng thời gian này bản thân Sở Mộ bất tỉnh nên không nuôi dưỡng nó bằng hồn lực, hẳn là đang buồn bực lắm đây.
"Bạch Ma Quỷ?" Sở Mộ dùng tâm niệm bắt đầu câu thông với Bạch Yểm Ma.
"Kiệt!" Bạch Ma Quỷ mệt mỏi vô lực đáp một tiếng, nhìn trạng thái chắc là chưa thể khôi phục như cũ.
"Tốt lắm, đừng có ở trước mặt ta làm ra vẻ đáng thương, là do ngươi muốn thôn phệ linh hồn của ta đó." Sở Mộ trầm giọng nói.
"Khặc... khặc!" Bạch Ma Quỷ rõ ràng là muốn giải thích.
"Quên đi, ta không thèm so đo với ngươi, sau này ngươi vẫn tiếp tục ăn năm thành hồn lực của ta. Thế nhưng ở một vài tình huống đặc biệt, thí dụ như thời điểm ta chiến đấu cần dùng tất cả hồn lực thì ngươi gặm đỡ hồn hạch lót dạ. Đợi đến khi ta dư thừa hồn lực lại cho ngươi ăn." Sở Mộ nói với Bạch Yểm Ma.
Nói thế nào cũng đã nuôi dưỡng con quỷ này bốn năm, Sở Mộ cũng không muốn dễ dàng vứt bỏ Hồn sủng. Dù sao không có Bạch Yểm Ma từng bước ép sát, tu vi hiện tại của Sở Mộ không thể nào đạt tới cấp độ này.
Khẳng định lại từ đầu thì Bạch Yểm Ma chính là đệ nhất Hồn sủng của Sở Mộ, hơn nữa còn từ trạng thái ấu sủng nuôi dưỡng đến trình độ hiện tại. Sở Mộ đối đãi địch nhân không bao giờ hạ thủ lưu tình, nhưng đối đãi Hồn sủng lại vô cùng thân thiết.
"Khặc... khặc..." Bạch Ma Quỷ vừa nghe còn được phép ăn hồn lực, lập tức hưng phấn gào lên mấy tiếng.
Tâm trí Bạch Ma Quỷ coi như là thành thục, hiển nhiên cũng biết lần này đắc tội chủ nhân không nhỏ, rất có thể sẽ bị đưa vào lãnh cung rồi. Chủ nhân không thể nào chấp nhận hao phí hồn lực nuôi dưỡng nó nữa.
Thế nhưng Bạch Ma Quỷ không nghĩ tới Sở Mộ lại hào phóng như vậy, không chỉ bỏ qua chuyện trước kia, quan trọng nhất là sau này còn có hồn lực để ăn. Vì vậy Bạch Yểm Ma không còn bộ dạng uể oải như lúc nãy.
Giải quyết vấn đề Bạch Ma Quỷ xong, Sở Mộ cũng thả lỏng tinh thần được một chút, nhưng lại nghĩ đến linh hồn mình bởi vì trạng thái Bán Ma lưu lại nguy hiểm quá lớn, chỉ sợ sẽ làm ảnh hưởng đến tiến cảnh tu vi của mình.
"Thiếu chủ, không cần lo lắng, có Nữ Tôn điện hạ ở đây, linh hồn của ngài nhất định sẽ được trị liệu rất nhanh." Huyễn lão nhìn thấy Sở Mộ mặt mày đau khổ liền nhận ra thời điểm vuốt mông ngựa đã tới, lập tức nhảy đến bên cạnh Sở Mộ nói.
"Tại sao gọi nàng là Nữ Tôn? Nàng không có tên ư?" Sở Mộ nhìn lão già nửa người nửa sủng này nói chuyện khôi hài, cũng thử dò hỏi.
"Ách, tiểu nhân không dám gọi thẳng tên." Huyễn lão nói nhỏ.
"Ta không biết gì về nàng cả, ngươi kể lại đơn giản xem nào." Sở Mộ nhìn thoáng qua bên ngoài cửa sổ, tiếp tục hỏi thăm.
Lúc trước Sở Mộ đã nhìn thấy Nữ Tôn khống chế Tinh Quang Hồn sủng, cho dù con Hồn sủng đó không cường đại bằng Lam Vũ Yêu Linh Hoàng nhưng cũng không chênh lệch nhiều lắm. Người có thể nhận được Hồn sủng như thế hiển nhiên phải là nhân vật danh tiếng lẫy lừng trong thế giới nhân loại.
Khi Sở Mộ còn nhỏ đã đoán được mẫu thân lạnh lùng của mình là một Hồn sủng sư cường đại, chỉ có điều không ngờ tới nàng lại mạnh đến trình độ này.
Tựa hồ Huyễn lão cũng biết tin tức về Nữ Tôn và nhi tử của nàng, đồng thời cũng nhận ra quan hệ giữa Sở Mộ và Nữ Tôn rất xa lạ, lập tức bày ra bộ dạng nắm rõ hết thảy trong lòng bàn tay, ngẩng đầu lên há to mồm báo:
"Nữ Tôn điện hạ tên là Băng Lam, trong lĩnh vực Hồn sủng, nàng thuộc về tuyệt thế cao thủ lánh đời, cũng không có bao nhiêu người biết đến nàng. Chỉ có cao tầng các thế lực lớn mới biết một chút tin tức, trong vòng luẩn quẩn của nhóm cường giả chân chính. Tất cả mọi người đều gọi nàng là Nữ Tôn, mặt khác còn có danh xưng là 'Lãnh mỹ nhân'. Nàng xuất thân vẫn còn là một bí ẩn, nghe nói là đệ tử của một vị cao nhân ẩn sĩ. Nàng bây giờ đang nhậm chức trong thế lực Hồn Điện và Hồn Minh, có danh hiệu là 'Tinh Tuyệt'. Tuyệt đối là cơn ác mộng êm ái nhất đối với các tiểu tử vừa thành niên."
Huyễn lão nói một hơi dài dằng dặc về lai lịch Nữ Tôn, chẳng qua là Sở Mộ càng nghe càng mờ mịt. Bởi vì những điều Huyễn lão nói hiển nhiên chỉ thuộc về cao tầng của những thế lực lớn. Sở Mộ bây giờ căn bản không có cơ hội tiếp xúc đến cấp bậc này. Huyễn lão đưa ra những ví dụ kia để biểu hiện nàng cường đại cỡ nào, nổi tiếng ra sao, nhưng Sở Mộ chỉ có thể gật đầu cái hiểu cái không. Hiểu biết đại khái là mẫu thân của mình rất lợi hại, địa vị thuộc về tầng cao nhất ở trong Hồn Điện và Hồn Minh, cũng có được danh hiệu riêng biệt là Tinh Tuyệt.
"Ngươi hỏi chuyện của cha mẹ mình hả? Bọn họ tại sao quan hệ không tốt sao? Cái này ta cũng không rõ ràng lắm, tóm lại nếu hai người bọn họ đi cùng một chỗ chắc chắn là dư sức càn quét một nửa Cấm Vực." Huyễn lão rõ ràng là một kẻ thích nói nhảm dông dài, cho dù không biết tin tức cũng cố gắng xé cho ra vài mảnh, đông một chút tây một chút.
Huyễn lão đang định nói tiếp vài chuyện cho Sở Mộ nghe, nhưng vừa mới há miệng thì thân thể bỗng nhiên bị kéo lùi ra sau, cả người giống như thanh nam châm dán lên trên tường gỗ. Thậm chí thân thể vừa khớp đính lên chính giữa khung ảnh trên tường, tạo thành một bức họa vô cùng sinh động.
"Lão già này nói chuyện chỉ có ba phần sự thật, bốn phần là tin vỉa hè, còn có ba phần là do hắn bịa ra, không cần phải nghe làm gì." Nữ Tôn Băng Lam không biết từ lúc nào đã trở lại trong phòng, trên tay còn có một bình Thanh Diệp Lộ Thủy chứa rất nhiều trái cây tỏa ra hàn khí.
"Ăn đi, nhất định là đói bụng rồi hả?" Nữ Tôn Băng Lam cầm một quả nho nhỏ đặt vào miệng Sở Mộ.
"Ta tự mình ăn vậy." Sở Mộ vẫn cảm thấy là lạ, nếu như là trước kia nàng không bao giờ đút mình ăn như thế này, tại sao bây giờ bỗng nhiên bày ra bộ dáng mẫu thân hiền từ rồi?
Nữ Tôn Băng Lam cũng không miễn cưỡng, ngồi ở bên giường hỏi thăm những chuyện Sở Mộ từng trải qua trong mấy năm này.
Sở Mộ chỉ tóm tắt đại khái một lần, không có ý định tường thuật quá mức tỉ mĩ.
"Vốn ta định dẫn con đến Hồn Điện vào năm mười tám tuổi, tìm cách giúp con khôi phục vấn đề mất một hồn. Nhưng mẫu thân không ngờ tới những năm này con lại bị mất tích, ở trên hoang đảo nhất định là rất khổ cực rồi."
Tuy Sở Mộ kể lại tương đối đơn giản, nhưng Nữ Tôn Băng Lam cũng có thể đoán được Sở Mộ mất tích bốn năm nhất định đã nếm không ít đau khổ, vừa nghe vừa biểu lộ cảm giác ngại ngùng khôn xiết.
"Ta không muốn đi Hồn Điện." Sở Mộ đã nhận ra Băng Lam muốn dẫn mình đến Hồn Điện, lập tức lắc đầu cự tuyệt.
Sở Mộ cực kỳ vất vả mới thoát khỏi cái bóng của Yểm Ma cung, bây giờ lại chạy tới Hồn Điện gì đó đúng là hành động ngu xuẩn. Sở Mộ cảm thấy cho dù mình được Băng Lam bảo hộ, vấn đề Mạc Tà là Hồn sủng liên tục dị biến cũng sẽ mang đến không ít phiền toái. Vì thế lúc này Sở Mộ không muốn gia nhập bất cứ tổ chức nào, một mình lịch lãm, không ngừng mạo hiểm, không ngừng tăng cường thực lực mới là chính đạo.
Băng Lam bây giờ hiển nhiên là hy vọng Sở Mộ lưu lại bên cạnh mình, khổ sở khuyên giải Sở Mộ hồi lâu nhưng phát hiện Sở Mộ tâm chí kiên quyết đành phải bỏ qua chuyện này.
Nếu như là trước kia, Nữ Tôn chắc chắn là không thèm hỏi thăm gì cả, trực tiếp dẫn Sở Mộ tới Hồn Điện là xong, mọi việc dựa theo yêu cầu của nàng để cho Sở Mộ trưởng thành. Nhưng bây giờ Băng Lam không dám làm như vậy, nàng đã nhìn ra được thái độ Sở Mộ đối với mình không tốt. Nếu như nàng cố gắng cưỡng ép, làm việc hà khắc, nói không chừng Sở Mộ lập tức động thân rời khỏi.
"Được rồi, con đã không muốn đi Hồn Điện thì mẫu thân cũng không bắt buộc, nhưng tình trạng thân thể con bây giờ không quá lạc quan. Ta trước tiên dẫn con đến Thiên Hạ thành, con ở đó điều dưỡng một thời gian, ta sẽ đi Bắc Vực tìm kiếm Tiên Băng giúp con thoát khỏi tình trạng nguy hiểm này." Nữ Tôn Băng Lam nhẹ giọng nói.
Thật ra nàng rất muốn dẫn Sở Mộ đi theo bên cạnh, nhưng lại cảm thấy phương bắc không an toàn lắm. Hơn nữa Thiên Địa Tiên Băng khẳng định là sinh trưởng ở những địa phương nguy hiểm. Nàng cũng không muốn để cho Sở Mộ mạo hiểm như thế, đặc biệt là trong tình huống linh hồn thương tổn lại càng không ổn.
Sở Mộ chỉ lắc đầu nhè nhẹ, mặc dù trạng thái Bán Ma lưu lại di chứng nhưng điều đó không hề ảnh hưởng gì tới hành động của hắn. Chỉ cần thực lực tiếp tục tăng cường thì bệnh trạng sẽ dần dần biến mất. Huống chi Sở Mộ không muốn bị ước thúc ở một chỗ, lập tức nói ra ý định tự mình đi ra ngoài lịch lãm.
"Nữ Tôn điện hạ, không bằng như vậy đi, dù sao Huyễn lão ta bây giờ cũng vô cùng rảnh rỗi. Để ta đi theo thiếu chủ, làm bạn với thiếu chủ trong quá trình lịch lãm và rèn luyện, Nữ Tôn điện hạ yên tâm tìm kiếm Tiên Băng, cuối cùng sẽ gặp nhau ở Thiên Hạ thành là tốt rồi." Huyễn lão liền nắm chắc cơ hội, nói rất hùng hồn.
Nữ Tôn Băng Lam nhìn thoáng qua Huyễn lão, rõ ràng là không có một chút tín nhiệm nào đối với lão già này. Thế nhưng, nàng nhất thời cũng không nghĩ ra cách nào khác, đành phải gật đầu nói: "Vậy để cho Huyễn lão đi theo bên cạnh con, Huyễn lão kiến thức rộng rãi sẽ trợ giúp con trên con đường tu luyện rất lớn. Sau này con lịch lãm nên đi theo hướng Thiên Hạ thành, nếu ta tìm được Tiên Băng sẽ tới Thiên Hạ thành tìm con. Hơn nữa Thiên Hạ Quyết sẽ cử hành trong vòng một, hai năm nữa, mẫu thân cảm thấy con nên nhân cơ hội đến quan sát, chuyện này sẽ giúp ích rất lớn trong tương lai sau này."
Đề xuất Voz: [Chia sẻ] Người Việt và câu chuyện di trú, định cư