Chương 250: Sở Việt - Mặc sức mà chà đạp
"Sở Gia, thu hồi đám Hồn sủng phế vật của ngươi đi."
Một thanh âm lạnh lẽo bỗng nhiên truyền thẳng vào chiến trường, mang theo uy áp trầm trọng, tựa hồ là một đạo mệnh lệnh không thể kháng cự.
Sở Gia đang định niệm chú triệu hồi, thân thể bỗng nhiên chấn động kịch liệt, lập tức ngừng lại. Hắn kinh ngạc ngước nhìn, một thân ảnh nam tử đã đứng trong chiến trường từ bao giờ, không hề hay biết.
Gã nam tử tóc dài đen tuyền, gương mặt trắng nõn thư sinh, vóc người cao gầy, dường như thể trạng không cường tráng. Nhưng đôi mắt hắn lại tràn đầy ngạo mạn, khi nhìn người khác luôn tỏa ra hàn quang sắc lạnh, mang theo khí thế áp bức sâu thẳm lòng người. Bất kỳ ai đối diện cũng phải âm thầm đề cao cảnh giác.
"Đại ca... đại ca, ta chỉ là nhất thời sai sót, tên cặn bã này sắp bị đệ xử lý gọn rồi!" Sở Gia thấy nam tử này, sắc mặt lập tức biến đổi, giọng nói đầy sợ hãi cùng bối rối, vội vàng giải thích.
Nam tử tóc đen chậm rãi bước vào giữa sân, toàn thân khí tức sắc bén như kiếm vừa xuất vỏ. Hắn nhếch môi cười khẽ: "Thu hồi Hồn sủng của ngươi đi. Ngươi... không phải là đối thủ của hắn."
"Đại ca..." Sở Gia sợ hãi đến mức không dám đứng gần ca ca mình, rụt rè lùi lại mấy bước, nhường lại vị trí trung tâm.
Lúc này, sắc mặt Sở Tiêm cũng không tốt, trong mắt ẩn chứa vài phần sợ hãi lẫn lo lắng. Nàng biết rõ gã nam tử này—hắn chính là Sở Việt, ca ca của Sở Gia. Sở Việt là nhân vật nổi bật nhất trong đám thanh niên đồng lứa của Đại Sở thế gia, danh tiếng vang dội khắp Cổ Vực.
"Vị bằng hữu này, Băng Không Tinh Linh của ngươi quả thực xuất chúng. E rằng ngay cả Hồn sủng cấp Thống Lĩnh cao giai đã được cường hóa cũng khó lòng địch lại. Ngươi hẳn là nhân vật có danh tiếng trong giới?" Sở Việt cười, nhưng thanh âm lại rét lạnh thấu xương.
"Sở Thần." Sở Mộ chậm rãi đáp, trong lời nói ẩn chứa sự chán ghét rõ rệt.
"Sở Thần? Chưa từng nghe qua cái tên này. Ngươi có thể dùng một Băng Không Tinh Linh đánh bại tên đệ đệ phế vật của ta, coi như là có chút năng lực. Chẳng qua, Đại Sở thế gia này tụ tập vô số cao thủ, ngươi chưa đủ tư cách để càn rỡ tại nơi đây!" Ánh mắt Sở Việt lúc này càng lúc càng sắc bén.
"Ngươi đã dùng một Hồn sủng đánh bại ba Hồn sủng của đệ đệ ta. Vậy thì Sở Việt ta đây cũng sẽ đơn khống, ngươi tùy ý triệu hồi. Chỉ cần ngươi đánh bại ta, viên hồn tinh Băng hệ giá trị một trăm năm mươi vạn kim tệ này sẽ thuộc về ngươi."
Sở Mộ nghe vậy ngây người, không ngờ kẻ này lại có gan đưa ra lời thách thức liều lĩnh đến vậy. Sở Mộ là ai? Ngay cả những thế lực lớn như Đại Sở thế gia, trong toàn bộ địa vực cũng chẳng có mấy thanh niên cao thủ dám tuyên bố dùng một Hồn sủng để đối chiến với ba Hồn sủng của hắn. Dù là Sở Kha, người xếp hạng top năm, cũng không dám khoa trương đến thế. Mà Sở Việt, kẻ còn dưới một bậc, lại vỗ ngực tự xưng hùng hồn? Hành động này so với tự sát thì có gì khác?
"Là Sở Việt?" Sở Thiến khống chế Dực hệ Hồn sủng bay đến, chậm rãi hạ xuống một góc chiến trường, ánh mắt nàng nhìn Sở Việt tràn đầy lửa nóng si mê.
"À, là Sở Thiến tiểu muội hả?" Sở Việt nở nụ cười chào hỏi Sở Thiến, quan hệ hai người vốn không tệ. Huống chi Sở Thiến si mê gã nam tử này không dứt, bây giờ thấy hắn nhớ tên mình lập tức vui sướng quên cả trời đất. Nếu ở đây không có Sở Tiêm, có lẽ nàng đã chạy tới bên cạnh Sở Việt nói nói cười cười rồi.
"Sở Thần, đệ xem, tỷ đã bảo đệ không được vọng động rồi mà? Lúc trước tỷ đã nói Sở Việt rất lợi hại, căn bản không phải những đệ tử gia tộc nhỏ như đệ có thể sánh bằng, mau mau xin lỗi Sở Việt đi. Nếu không chỉ đệ gặp họa, ngay cả tỷ tỷ của đệ cũng bị liên lụy phiền toái."
Sở Thiến bay tới chỉ kịp nghe thấy Sở Việt nói muốn lấy một địch ba, hiển nhiên suy đoán là do Sở Mộ chọc giận Sở Việt, lập tức bày ra thái độ nghiêm nghị khiển trách nhằm cứu vãn tình thế.
Sở Tiêm nghe Sở Thiến nói vậy cũng âm thầm nhíu mày. Nàng làm sao để Sở Mộ đi xin lỗi người khác? Huống chi đây không phải là lỗi của Sở Mộ. Vì thế nàng cắn nhẹ đôi môi, liếc nhìn Sở Việt và Sở Gia, dự định xin lỗi thay cho Sở Mộ, tránh khỏi phiền phức mỗi lúc một lớn.
"Đệ đệ ta hành sự lỗ mãng, không hiểu quy củ, đắc tội Sở Việt sư huynh. Kính xin..." Sở Tiêm đã khẽ khom người, chuẩn bị hành lễ nhận lỗi.
Sở Việt vốn không phải chính nhân quân tử, từ lúc bước vào đã không ngừng đánh giá Sở Tiêm. Giờ thấy nàng nhún nhường, ánh mắt hắn càng thêm vẻ nhạo báng nồng đậm, tựa như mèo vờn chuột, muốn trêu đùa thêm một lúc.
"Không cần thiết phải xin lỗi. Đúng lúc ta đang thiếu một viên hồn tinh Băng hệ cấp bảy." Sở Mộ kéo Sở Tiêm lại, lạnh giọng nói.
"Nơi này là địa bàn người ta, bất kể là có lý hay vô lý, chúng ta đều ở hoàn cảnh xấu. Sở Mộ, ngươi nghe lời tỷ tỷ lần này đi." Sở Tiêm còn định khuyên giải Sở Mộ.
"Thiếu chủ, cái tên Sở Việt này thật quá mức ác tâm, không bằng đánh nát cái mặt thối đó luôn đi, kẻo Huyễn lão ta mấy ngày tới ngủ không được ngon giấc. Thiếu chủ cứ việc yên tâm chà đạp hắn. Ở Đại Sở thế gia có mấy vị cao tầng Hồn Điện, ngài đánh xong, Ly lão nhi ta lập tức lấy danh hiệu Nữ Tôn Hồn Điện ra dọa dẫm bọn hắn chơi. Đảm bảo những lão già kia sẽ phải ra mặt bảo hộ ngài! Trong đám thanh niên đồng lứa này, ngài ghét tên nào cứ tàn bạo tên đó, ta bảo đảm tuyệt đối không có lão già nào dám làm gì ngài cả." Ly lão nhi đã bắt đầu tức giận thái độ giả nhân giả nghĩa của Sở Việt, vừa thở phì phò vừa hồn niệm nói với Sở Mộ.
Băng Lam để Ly lão nhi đi theo Sở Mộ không đơn thuần là vì giảng giải nâng cao kiến thức cho Sở Mộ, mà bản thân Ly lão nhi sống lâu lắm rồi, mối quan hệ, quen biết cực kỳ rộng lớn. Băng Lam đã giao cho Ly lão nhi một cái lệnh bài chứng minh thân phận của mình tại Hồn Điện. Một khi có lão già nào có mắt như mù, muốn tìm Sở Mộ gây phiền toái thì Ly lão nhi sẽ quyết đoán lấy danh nghĩa của nàng bảo vệ Sở Mộ.
"Cái gì là Hồn Điện Lệnh?" Sở Mộ không hiểu rõ quy định của các thế lực lớn, mẫu thân Băng Lam cũng chưa từng nói đến chuyện này.
"Hồn Điện Lệnh là lệnh bài chứng minh thân phận có quyền lực chí cao. Tây Giới tuy không có nhiều thế lực Hồn Điện, nhưng vẫn có các cao nhân lánh đời tạm trú trong Đại Sở thế gia. Bọn họ thường xuyên lịch lãm bên ngoài, cần dựa vào Hồn Điện để thu thập tài nguyên hạn chế. Bọn họ đều là những người hiểu chuyện, đồng thời kiêm nhiệm vai trò bảo hộ những người trẻ tuổi an toàn. Chỉ cần họ nhìn thấy Hồn Điện Lệnh này, tuyệt đối không ai dám bất kính với ngài."
"Nữ Tôn điện hạ biết thân phận ngài có chút nhạy cảm, nên không yên lòng để ngài một mình lịch lãm, mới âm thầm giao nhiệm vụ này cho ta. Những sự tình quá lớn ngài không thể giải quyết cứ để Huyễn lão ta xử lý, bảo đảm không thành vấn đề. Huống chi, Nữ Tôn điện hạ hiện tại còn đang ở Tây Giới tìm kiếm Thiên Địa Tiên Băng. Nếu Đại Sở thế gia làm việc gì có lỗi với Thiếu chủ, Nữ Tôn điện hạ khẳng định sẽ chạy tới đầu tiên. Đến lúc đó, Đại Sở thế gia không tàn cũng phế, nói không chừng Sở sơn cũng phải lật ngược lên trời!" Ly lão nhi chậm rãi giải thích.
Ân oán giữa thanh niên đồng lứa với nhau thì người thế hệ trước không được phép nhúng tay, chuyện này đã trở thành ước định ngầm giữa các thế lực. Dĩ nhiên loại ước định này chỉ hữu hiệu với điều kiện tiên quyết là ngươi phải có một thế lực làm chỗ dựa. Lúc trước Sở Mộ có thể dựa vào Yểm Ma Cung ủng hộ tùy ý chà đạp nhóm thanh niên đồng lứa, những người đời trước sẽ không dám ra tay. Dù sao bọn họ phải lưu lại mặt mũi cho Yểm Ma Cung.
Mà bây giờ Sở Mộ không còn Yểm Ma Cung làm chỗ dựa, lúc đối mặt những thế lực lớn hiển nhiên là phải thu liễm một chút. Nhưng Sở Mộ không nghĩ tới mẫu thân Băng Lam lại cấp cho mình một cái ô dù to lớn đến vậy. Đến lúc này mọi chuyện sẽ rất dễ giải quyết, Sở Mộ không cần phải kiêng kỵ mấy lão già đời trước ở Đại Sở thế gia nữa.
Không còn chỗ nào cố kỵ, không quản hắn là cái khỉ gió Sở Gia, Sở Việt hay là Sở Kha gì gì đó, cứ một đường chà đạp cho thống khoái là được.
Nghĩ tới đây, trên mặt Sở Mộ nở nụ cười tà dị. Hắn phất tay áo đẩy Sở Tiêm lùi lại mấy bước. Dù không có Băng Lam bảo hộ, Sở Mộ cũng không thể làm ra chuyện thiếu não như đi xin lỗi. Huống chi bây giờ đã có siêu cấp ô dù này, Sở Mộ không cần thiết phải áp chế cái tâm cuồng bạo của mình nữa rồi!
"Vậy thì triệu hoán Hồn sủng của ngươi đi, để ta nhìn xem ngươi rốt cuộc có năng lực gì." Sở Việt cười lớn, thái độ vẫn cực kỳ ngạo mạn.
"Sở Thần, ngươi không nên chọc giận Sở Việt, nếu không ngươi sẽ gặp chuyện phiền phức đó." Sở Thiến tiếp tục khuyên nhủ.
Hiện tại Sở Mộ không để ý đến hai nàng nữa, hai tay khép lại, chậm rãi niệm chú ngữ.
Nếu đã là trận chiến ba đối một, Sở Mộ cũng không cần khách khí. Sau khi thu hồi Dạ Lôi Mộng Thú vào không gian Hồn sủng, trực tiếp triệu hồi ra hai Hồn sủng khác: Ma Thụ Chiến Sĩ sáu đoạn bốn giai, và Chiến Thú Mặc Dã năm đoạn năm giai.
Sở Mộ triệu hoán ra mấy Hồn sủng có vẻ ngoài bình thường, ít nhất chỉ xem bề ngoài thì lực chiến đấu của chúng nó không là gì so với cao thủ chân chính. Nhưng Sở Mộ có ưu điểm mạnh nhất chính là khống chế, cho dù là nắm bắt cơ hội chiến đấu, khả năng xử lý tình huống, buông thả kỹ năng đều ở trình độ đỉnh phong.
Nhìn thấy Sở Mộ triệu hồi ra hai con Hồn sủng quá mức tầm thường, nét khinh miệt trên mặt Sở Việt lại càng rõ ràng. Hắn âm thầm phỏng đoán người này chỉ có mỗi Băng Không Tinh Linh là chiến đấu cường hãn, mấy con Hồn sủng khác chắc là trung bình trở xuống mà thôi.
"Chỉ có mấy con Hồn sủng như vậy thôi hả? Ngươi muốn đánh thì phải ra vẻ một chút chứ? Còn Hồn sủng nào mạnh hơn không?" Sở Thiến nhìn thấy Sở Mộ triệu hoán hai con Hồn sủng kia cũng trợn mắt kinh ngạc, hoàn toàn nhìn không ra có chỗ nào ưu tú.
Sở Thiến trước đó không thấy Sở Mộ khống chế Băng Không Tinh Linh đánh bại Sở Gia, mà kiến thức của nàng cũng không có gì đặc biệt. Hiển nhiên là nàng không nhìn ra ba con Hồn sủng của Sở Mộ đều đã trải qua cường hóa, chiến lực không hề đơn giản như vẻ ngoài.
"Đẳng cấp và giai đoạn không cao, thiên phú thuộc tính rất tốt, xem ra ngươi đi theo lộ tuyến cường hóa. Thế nhưng, nếu thiếu sót đẳng cấp và giai đoạn, cường hóa thuộc tính thế nào cũng không thể trở thành cường giả chân chính." Sở Việt mỉm cười, giọng điệu đầy vẻ phê phán.
Sau khi nói xong, Sở Việt cũng niệm chú ngữ, bắt đầu triệu hồi Hồn sủng của mình.
Hào quang đồ án chậm rãi lượn lờ, Sở Việt khẽ phất tay, luồng quang mang lập tức sáng rực phóng thẳng xuống mặt đất, lan tỏa ra phạm vi năm thước. Sau đó màn hào quang dần dần huyễn hóa thành một trận đồ sáng chói.
"Đây là..." Sở Thiến và Sở Gia nhìn vào đồ án do Sở Việt triệu hoán, trên mặt lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Hầu như mọi người ở Đại Sở thế gia đều hiểu rõ đám Hồn sủng của Sở Việt. Đồ án phát ra tia sáng huyễn lệ này chính là một trong những chủ sủng của hắn, yêu thú Tử Sâm La.
Tử Sâm La: Yêu Thú giới - Dực hệ (Thú hệ) - Sâm La tộc - Tử Sâm La á tộc - Cấp thống lĩnh.
Tử Sâm La là Hồn sủng kết hợp Dực hệ và Thú hệ. Nó có hai cánh màu tím hoa lệ, thân thể to lớn tráng kiện, trên trán là một cái sừng thật dài, đồng thời còn có lực lượng Lôi Điện cường đại.
Bảy đoạn hai giai Tử Sâm La vừa mới xuất hiện đã dẫn phát lôi điện lan tràn khắp chiến trường, khí thế mạnh mẽ khiến lòng người sợ hãi bất an. Hai cánh nhẹ nhàng huy động, chống đỡ thân thể khổng lồ lơ lửng giữa không trung.
"Sở Việt sư huynh, không cần thiết như vậy đi? Ngươi gọi ra con Hồn sủng này..." Vẻ mặt Sở Thiến cứng ngắc lại, hoàn toàn không nghĩ tới Sở Việt lại triệu hồi ra con yêu thú Tử Sâm La có lực chiến đấu cực kỳ kinh khủng.
"Ha hả, mấy con Hồn sủng của vị bằng hữu kia lực chiến đấu cũng không yếu, nếu không triệu hoán chủ sủng, ta đơn khống chưa chắc chiến thắng nổi hắn." Sở Việt cười nói.
Những lời này mặc dù có ý đề cao Sở Mộ, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa sự cao ngạo không thể che giấu.
Tính cách Sở Việt đúng là kiêu ngạo, nhưng Sở Mộ có phải là người hiền lành không? Lúc này ánh mắt hắn đang quan sát Tử Sâm La, có thể suy đoán đại khái ra chiến lực ban đầu, cuối cùng mới hờ hững nói: "Ba phút."
"Cái gì ba phút, kiên trì ba phút hả? Ta thấy hay là đừng có đánh làm gì, lão sư sẽ tới rất nhanh, chuyện này xin lỗi một cái coi như xong." Sở Thiến vẫn cố gắng giảng hòa cho hai phía.
"Ba phút... giải quyết ngươi." Sở Mộ thản nhiên nói, cũng không muốn nói nhảm thêm nữa, trực tiếp ra lệnh công kích cho ba con Hồn sủng của mình.
Băng Không Tinh Linh phản ứng nhanh nhất, tiên phong niệm chú ngữ chuẩn bị ma pháp Băng hệ. Vẫn là Băng Kiếm Trận sở trường, vô số Huyền Tinh lạnh giá dần dần ngưng tụ trên đỉnh đầu Băng Không Tinh Linh. Nhất thời, hai mươi thanh Băng Kiếm dài tám thước xuất hiện ngang trời.
"Hợp lực!"
Đinh!
Tiếng niệm chú vừa dứt, Băng Không Tinh Linh đã hoàn thành kỹ năng Băng hệ Hợp Lực. Bốn mươi thanh Băng Kiếm lạnh lẽo bay múa tạo thành Băng Kiếm Trận dày đặc, một loại áp lực vô hình theo đó đè nặng tâm hồn đối thủ.
Nhìn thấy Băng Không Tinh Linh thi triển ra kỹ năng Băng hệ kinh khủng như thế, Sở Thiến cũng trợn tròn hai mắt, sau đó mới cẩn thận xác nhận lại xem con Hồn sủng của Sở Mộ rốt cuộc là Băng Không Tinh Linh hay là Huyền Tinh Băng Tinh Linh, tại sao lại biểu hiện cường bạo đến mức đó?
Băng Kiếm Trận treo trên trời cao buông thả khí tức rét lạnh bức người. Sở Việt cảm giác được Băng Không Tinh Linh có năng lực khống chế Băng hệ quá mức kinh khủng, âm thầm nhíu mày suy nghĩ đối sách.
Sở Việt từng thấy Băng Không Tinh Linh buông thả một lần Băng Kiếm Trận hợp lực, cho rằng con Băng Không Tinh Linh này chỉ có mỗi kỹ xảo vi khống tương đối mạnh mà thôi. Nhưng không ngờ nó lại có thể trực tiếp thi triển kỹ năng Hợp Lực, trong nháy mắt hoàn thành dung hợp Huyền Tinh tạo thành bốn mươi thanh Băng Kiếm khổng lồ như thế.
Bốn mươi thanh Băng Kiếm tỏa ra khí thế không thua gì kỹ năng cấp bảy, cộng thêm hiệu quả Huyền Tinh tiến hành tăng phúc giúp cho uy lực đã tiếp cận cấp tám.
Thanh niên đồng lứa có thể phát ra kỹ năng uy lực cấp bảy xem như là cao thủ khá mạnh rồi, nếu tiếp cận uy lực cấp tám, lại thi triển dễ dàng như thế chỉ có nhóm thanh niên đứng đầu mới có thể làm được.
"Sâm La Biến!"
Sở Việt ý thức được Băng Không Tinh Linh chính là Hồn sủng biến thái, không dám khinh thường chút nào nữa, lập tức mệnh lệnh cho Tử Sâm La thi triển ra kỹ năng mạnh nhất.
Tử Sâm La đột nhiên gia tốc vỗ cánh, dần dần tạo thành từng đợt gió lớn màu tím quỷ dị. Khí lưu hỗn loạn che kín thân thể Tử Sâm La, từ từ biến hóa hình dạng.
Bốn mươi thanh Băng Kiếm được Băng Không Tinh Linh khống chế bắt đầu bay thẳng về phía Tử Sâm La, mỗi một thanh kiếm đều ẩn chứa lực lượng cường hãn kinh người.
Vụt! Vụt! Vụt! Vụt!
Băng Kiếm khổng lồ dài tám thước liên tục lướt qua thân thể Tử Sâm La, nhưng luồng khí lưu hỗn loạn nhanh chóng xoay tròn đã thay đổi vị trí của Tử Sâm La. Ba mươi thanh Băng Kiếm được vi khống đều bị kỹ năng né tránh đặc thù này tránh thoát.
Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau