Chương 37: Nguyệt Nhận - Chiến Kỹ Cao Cấp

Cát Thanh bước vào đấu trường với vẻ hả hê thấy rõ, ánh mắt hắn ánh lên sự hưng phấn tột độ. Dường như khoảnh khắc này chính là lúc hắn có thể báo thù cho người em họ Trương Lạc.

Đây là một trận quyết đấu bất ngờ, khiến những người còn lại vô cùng tò mò, chăm chú theo dõi, muốn biết rốt cuộc Sở Mộ hay Cát Thanh sẽ là kẻ sống sót bước ra từ cuộc chiến này.

"Thể hiện toàn bộ bản lĩnh của các ngươi đi." Tào Dịch lạnh lùng ra lệnh, tuyên bố trận đấu bắt đầu.

"Nghe theo lời ta triệu hoán, Lân Xà!" Cát Thanh hô lớn, tốc độ triệu hồi cực kỳ nhanh. Về phía Sở Mộ, hắn cũng kịp thời niệm xong chú ngữ, triệu hồi tiểu Mạc Tà ra đứng trước mặt mình.

"Ngươi và con hồ ly nhỏ kia sẽ biến thành bữa ăn cho Lân Xà của ta!" Cát Thanh lập tức chỉ tay về phía trước, phát ra tinh thần chỉ lệnh, ra lệnh cho Lân Xà tấn công Mạc Tà.

Lân Xà cao gần ba thước, toàn thân phủ đầy vảy xanh biếc khắc những hoa văn quái dị. Nó há cái miệng rộng như chậu máu, phun ra một luồng hàn khí lạnh lẽo, bộ dạng vô cùng hung tợn. Nếu đối diện là một Hồn sủng yếu đuối, chắc chắn sẽ mất hết dũng khí chiến đấu.

Ngoại nhu nội cương, đó là bản tính của Mạc Tà. Đối diện với Lân Xà khổng lồ, nó không hề tỏ ra sợ hãi, chậm rãi co chân lại rồi bất ngờ lao thẳng về phía đối thủ.

"Keng!"

Âm thanh vang lên như kim loại va chạm, móng vuốt của Mạc Tà chạm vào răng nanh Lân Xà bắn ra vô số tia lửa. Qua đó có thể thấy được sự sắc bén kinh người của cả trảo nhận lẫn răng nanh.

Lân Xà tấn công trực diện không thành, thân thể mạnh mẽ của nó đột nhiên cuộn lại rồi ngẩng cao đầu lên.

"Bàn Xà."

Đây là chiến kỹ điển hình của tộc Xà, lợi dụng ưu thế thân thể để quấn chặt con mồi, có thể siết chết đối thủ ngay lập tức.

"Mạc Tà, kéo giãn khoảng cách, đừng để nó quấn lấy ngươi!" Sở Mộ lập tức ra lệnh.

Về mặt đối kháng thân thể, Mạc Tà nhỏ bé không hề có ưu thế. Do đó, nó phải dựa vào tốc độ vượt trội để chế ngự con Lân Xà khó nhằn này.

Kỹ năng Bàn Xà của Lân Xà còn chưa kịp hoàn toàn thi triển, Mạc Tà đã nhanh chóng lùi lại. Nó nhẹ nhàng nhảy liên tục mấy bước, kéo giãn khoảng cách lên đến mười thước, khiến Lân Xà chỉ còn cách cuộn quanh chính thân thể mình, chiêu thức hoàn toàn bị vô hiệu hóa.

"Tiên Độc!" Cát Thanh hét lớn một tiếng.

Lân Xà duỗi dài thân thể, đột nhiên mở miệng phun ra luồng nọc độc xanh lục mang tính hủ thực. Chất lỏng độc hại này vẽ ra một đường vòng cung trên không trung, bay thẳng về phía Mạc Tà.

"Phụt phụt!" Nọc độc dính vào chiếc đuôi nhung của Mạc Tà. Phần lông tơ ở cuối đuôi lập tức như bị lửa thiêu đốt, bốc lên từng đợt khói đen, nhanh chóng lan rộng thành một vết thương sâu đến tận xương.

Sở Mộ kinh hãi. Hắn không ngờ nọc độc của Lân Xà lại có tính ăn mòn mạnh mẽ đến vậy. Lớp da lông Mạc Tà vốn có lực phòng ngự cấp một hậu kỳ cũng không thể chống cự nổi dù chỉ một khắc.

"Gào!" Lân Xà không cho Mạc Tà bất kỳ cơ hội nghỉ ngơi nào. Vừa phun nọc độc xong, nó lập tức trườn mình lao thẳng tới Mạc Tà.

"Ầm!" Đất đá trên sàn đấu bắn tung lên không trung. Toàn thân Lân Xà được bao bọc bởi lớp lân giáp dày cộm, lực tấn công cực kỳ khủng khiếp. Một khi Mạc Tà bị đánh trúng, trận chiến này chắc chắn sẽ kết thúc.

Mạc Tà liên tục né tránh đòn tấn công của Lân Xà, đôi mắt trắng bạc gắt gao theo dõi nhất cử nhất động của đối thủ, sẵn sàng phản ứng kịp thời.

"Tê Liệt Trảo quá yếu, căn bản không thể phá nổi phòng ngự của Lân Xà!" Cát Thanh cất tiếng cười nhạo.

Sở Mộ thoáng nhìn qua móng vuốt của Mạc Tà. Đêm qua Mạc Tà liên tục chiến đấu nên móng vuốt đã bị hư hao ít nhiều. Dù đã đạt tới toàn kỳ, nó vẫn không thể phát huy hết thực lực, đó là lý do Mạc Tà trở nên bị động như vậy.

Cát Thanh chăm chú nhìn Mạc Tà, trên mặt bỗng nhiên hiện lên nụ cười tàn nhẫn, hắn âm thầm hạ chỉ lệnh cho Lân Xà.

Sở Mộ chợt nhận thấy sinh vật dữ tợn kia đột nhiên cuộn tròn thân thể lại. Hắn lập tức ý thức được Lân Xà đang chuẩn bị phát động một kỹ năng sát thương lớn.

"Ác Phệ!" Lân Xà dài hơn ba thước trải rộng thân thể trong giây lát, nhanh chóng bắn tới như một mũi tên xanh biếc. Cái miệng đỏ lòm há rộng, mang theo một luồng tà khí màu đen bám lấy lớp lân giáp trên người. Lúc này, luồng tà khí đang hội tụ mạnh mẽ ngay giữa miệng Lân Xà.

Ác Phệ giúp Lân Xà gia tăng phạm vi và lực tấn công chỉ trong nháy mắt. Một luồng hàn phong rét lạnh đập thẳng vào mặt cả Mạc Tà và Sở Mộ.

Lân Xà ẩn mình trong luồng tà khí đen kịt, hình dáng dường như đã lớn hơn gấp mấy lần, gần như bao trọn toàn bộ sân đấu, khiến Mạc Tà hoàn toàn không còn đường lui.

"Ta đã nói rồi, ngươi sẽ biến thành thức ăn trong miệng Lân Xà!" Cát Thanh lớn tiếng chế nhạo, rõ ràng là cố ý muốn Sở Mộ nghe thấy.

"Ác Phệ, bất kỳ người hay Hồn sủng nào bị nuốt vào sẽ bị cắn nát da thịt, sau đó nọc độc sẽ rót vào trong cơ thể, khiến chúng thối rữa triệt để." Phong Cổ nhìn chằm chằm vào sàn đấu, nhàn nhạt miêu tả sự tàn nhẫn của kỹ năng này.

Một mùi tanh nồng đột ngột ập vào mặt, đó là khí tức trên người Lân Xà bắt đầu phát huy tác dụng.

"Ào!" Ác Phệ ập đến. Thân thể Mạc Tà lập tức trở nên mơ hồ, thoắt ẩn thoắt hiện, loáng thoáng nhìn thấy hai cái bóng dáng nhỏ xinh giống hệt nhau.

"Hừ, Nguyệt Ảnh hậu kỳ mà cũng muốn thoát khỏi kỹ năng của Lân Xà sao?" Cát Thanh cười lạnh. Hắn đã sớm đoán được Sở Mộ sẽ dùng kỹ năng Nguyệt Ảnh.

"Phụt!" Cái miệng cực lớn bay thẳng đến vị trí của Mạc Tà. Phạm vi bao phủ quá rộng, hoàn toàn không có cách nào né tránh.

"Nguyệt Quang Hồ không thể thoát được rồi."

"Sở Mộ sẽ bại vong."

"Nếu không tránh được, vậy thì chết đi!" Cát Thanh tàn nhẫn nói.

"Hừ, tại sao phải trốn?" Sở Mộ hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt trở nên cực kỳ lạnh lùng, dường như hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.

Ngay khi kỹ năng Ác Phệ chuẩn bị khép lại và cắn nuốt, Sở Mộ nhếch miệng cười khẩy: "Mạc Tà, Ám Tập, Nguyệt Quang Nhận!"

Sở Mộ vừa dứt lời, thân ảnh Mạc Tà vốn mơ hồ lập tức hiện ra rõ ràng, lao thẳng tới cổ họng Lân Xà.

Giữa luồng tà khí đen nhánh, một đạo ngân quang xông tới cực nhanh, trực tiếp lao vào bên trong cái miệng đang há rộng của Lân Xà.

Ánh sáng dần ảm đạm rồi biến mất. Tà khí màu đen đột nhiên tan rã, trên sân đấu chỉ còn lại Cát Thanh và Lân Xà.

Nhưng chỉ trong chốc lát, một tia sáng trắng bạc như ánh trăng đột ngột lóe lên. Nguyệt Nhận tạo thành một vệt sáng hoa lệ, xé tan mảng tà khí hắc ám còn sót lại.

"Nguyệt Nhận! Đó là Nguyệt Quang Nhận, chiến kỹ cao cấp của Nguyệt Quang Hồ!" Chứng kiến cảnh tượng này, những người đứng ngoài lập tức kinh ngạc kêu lên.

Tiếng kinh hô vừa dứt, Nguyệt Nhận đã lướt qua. Một vòi máu đen thui phun thẳng lên cao, ngay sau đó, mọi người kinh hoàng nhìn thấy thân thể khổng lồ của Lân Xà đã bị phân thành hai mảnh.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Thoại Chi Hậu
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN