Chương 47: Phục dụng Dược Tề
Nhận được lời khẳng định từ Sở Mộ, lão tiểu thương lộ rõ vẻ kinh ngạc, dò xét đánh giá hắn một lượt. Mãi sau, lão mới cất lời: "Những Hồn Hạch ngươi bán cho ta, đều là săn được trong ngày hôm nay sao?"
Sở Mộ gật đầu: "Có vấn đề gì à?"
"Không có vấn đề, chỉ là ta không ngờ một Dịch Giả của Thanh Yểm Ma Cung lại có thể thu thập Hồn Hạch nhanh đến vậy. Xem ra ngươi hẳn là một trong những người nổi bật vừa được đưa đến hòn đảo này." Lão tiểu thương chậm rãi nói.
"Ha ha, ta rất thích làm ăn với người có tiềm lực, coi như là một khoản đầu tư lâu dài. Sau này ngươi có Hồn Hạch cứ bán cho ta, ta có thể đưa ngươi giá cao hơn một chút. Ngoài ra, ngoài việc mua bán Hồn Hạch, ta còn có đủ thứ liên quan đến Hồn Sủng Sư. Nếu có thứ gì cần, cứ đến hỏi ta trước. Ta sẽ luôn dành cho ngươi một cái giá tốt nhất."
"Ồ? Ngươi có Thiên Lam Thảo không?" Sở Mộ lập tức hỏi.
"Có, một cây tám ngân tệ."
Sở Mộ không chút do dự, lấy ra một kim tệ và sáu ngân tệ đưa cho lão tiểu thương, dứt khoát: "Ta cần mua ngay bây giờ."
Lão tiểu thương gật đầu, đi vào phía sau cửa hàng lật tìm trong đống đồ vật hỗn độn, phát ra tiếng va chạm lách cách. Một lát sau, lão bước ra, trên người dính đầy tro bụi, đưa cho Sở Mộ hai phần dược liệu Thiên Lam Thảo.
Ánh mắt Sở Mộ nhìn hai gốc Thiên Lam Thảo có chút nghi hoặc.
Lão tiểu thương thoáng nhận ra thái độ của Sở Mộ, cười cười trấn an: "Yên tâm, chất lượng hai gốc Thiên Lam Thảo này còn tốt hơn ở cửa hàng Dược Tề. Sở dĩ ta bán rẻ như vậy là vì ta muốn đầu tư vào ngươi. Mỗi Dịch Giả khi mới bắt đầu đều rất khó khăn, Yểm Ma Cung không thể nào cung cấp đủ tài nguyên cho các ngươi tu luyện, nên phải tự tìm kiếm bên ngoài."
"Đây là giao dịch giữa hai ta. Số thiệt thòi này với ta chỉ là hạt cát nhỏ bé, thậm chí hai gốc Thiên Lam Thảo này trong mắt ta cũng chỉ là đồ bỏ đi. Ta là thương nhân, ngươi chỉ cần ghi nhớ điều đó là đủ."
"Tương lai nếu thực lực ngươi mạnh hơn, nhận được vật phẩm quý giá nào cũng có thể bán lại cho ta. Ngược lại, nếu ngươi cần gì, dù ta không có, ta cũng sẽ dùng mọi cách giúp ngươi có được, tất nhiên giá cả sẽ ưu đãi hơn nhiều."
Sở Mộ quan sát lão tiểu thương vài lần, chợt nhận ra lão già này tuy bề ngoài trầm mặc nhưng lại có đầu óc kinh doanh cực kỳ sắc sảo, biết cách trói buộc một khách hàng tiềm năng lớn trong tương lai.
Quả thực, như lời lão nói, hiện tại Sở Mộ phải khổ sở bôn ba vì vài đồng kim tệ, nhưng không lâu nữa, vài trăm kim tệ đối với hắn cũng không đáng kể. Khi đó, vật phẩm giao dịch nhất định sẽ là những thứ có giá trị cực lớn.
"Thế nào?" Lão tiểu thương hỏi.
"Được." Sở Mộ gật đầu, rồi tiếp tục: "Nơi ngươi có Hồn Kỹ không?"
"Có, Hồn Kỹ dành cho Hồn Đồ thì không ít, Hồn Kỹ của Hồn Sĩ cũng có vài loại. Nhưng giá tiền có lẽ bây giờ ngươi chưa chịu nổi."
"Có những loại nào?" Sở Mộ hỏi.
"Hồn Kỹ Hồn Đồ: Hòa Hợp Tự Nhiên, Tác Niệm, Ngôn Ngữ Yêu Thú... Những thứ này đều có giá hai kim tệ."
"Thị Huyết Thuật, Thủy Tâm, Bì Nham Hóa, Tiềm Ẩn, Cấp Đống (Đóng Băng)... năm kim tệ."
"Hồn Kỹ Hồn Sĩ: Viêm Phụ, Lăng Quang Thuẫn là năm mươi kim tệ." Lão tiểu thương nói ra một loạt Hồn Kỹ với các mức giá khác nhau.
Nghe thấy bảng giá, Sở Mộ nhíu mày thật sâu. Hiển nhiên, dù là Hồn Kỹ rẻ nhất chừng hai kim tệ, Sở Mộ cũng không đủ tiền mua.
Những Hồn Kỹ lão tiểu thương giới thiệu đều tương đối hữu dụng, nhưng khiến Sở Mộ có hứng thú nhất chính là kỹ năng Hồn Sĩ – Viêm Phụ.
Viêm Phụ là kỹ năng mà Hồn Sủng Sư thông qua Hồn Lực thi triển hỏa năng lượng mạnh hơn bình thường, bám vào thân thể Hồn Sủng. Yêu Thú thuộc tính Hỏa sẽ được tăng cường lực lượng đáng kể, uy lực công kích hỏa diễm cũng tăng mạnh. Nếu gia trì kỹ năng này lên Mạc Tà, nó có thể khiêu chiến sinh vật cấp Nô Bộc cao hơn ba giai.
Sau khi ghi nhớ những thứ cần thiết, Sở Mộ không lưu luyến mấy loại Hồn Kỹ khiến hắn động tâm kia, chậm rãi quay trở lại cửa hàng Dược Tề.
Nếu là dược liệu cấp một, Sở Mộ còn có thể tự mình dùng Hồn Lực trích xuất năng lượng. Nhưng dược liệu cấp hai và cách phối chế cực kỳ phức tạp. Sở Mộ không phải Dược Tề Sư chân chính, vì sự an toàn của Mạc Tà, hắn đương nhiên phải tìm người có nghề luyện chế.
"Năm ngân tệ." Một vị Dược Tề Sư khá trẻ dứt khoát báo giá cho Sở Mộ.
Việc tự cung cấp dược liệu để nhờ chế tạo Thiên Lam Ngọc Lộ Chi đối với một Dược Tề Sư bình thường không tốn bao nhiêu sức lực, chỉ cần vài phút là xong, nhưng lại kiếm được năm ngân tệ. Tốc độ kiếm tiền này còn nhanh và dễ dàng hơn rất nhiều so với việc hắn săn giết Hồn Sủng.
"Ta chỉ có bốn ngân tệ." Sở Mộ có chút ngượng nghịu với số tiền trong túi. Hắn chợt nhận ra, thiếu thốn tài chính quả thực là khó khăn chất chồng, đi một bước khó một bước.
"Bốn thì bốn vậy, đưa dược liệu cho ta." Dược Tề Sư cũng rất dứt khoát, nhận lấy dược liệu rồi đi đến lò luyện chế, từ từ phối chế, đề luyện, hỗn hợp hai loại dược liệu.
Năm phút sau, Dược Tề Sư trẻ tuổi mang đến một lọ dược tề màu lam, thản nhiên nói: "Cho Hồn Sủng nhị đoạn uống trực tiếp vào, sau đó nghỉ ngơi một ngày là được." Nói xong, hắn quay lưng đi, không thèm để ý đến Sở Mộ nữa.
Sở Mộ không bận tâm đến sự ngạo mạn và lãnh đạm của vị Dược Tề Sư này. Trên thực tế, những người làm nghề này đa phần đều là tài trí hơn người.
Nhận được Thiên Lam Ngọc Lộ Chi, Sở Mộ quay trở lại phòng của mình bên cạnh Yểm Ma Cung.
"Sở Mộ, sao cả ngày không thấy bóng dáng ngươi đâu vậy?" Giọng Đinh Vũ từ phòng bên cạnh vọng đến.
"Đi dạo một vòng thôi." Sở Mộ đáp.
"Hôm nay những Dịch Giả khác của Thanh Yểm Ma Đảo đến khiêu khích chúng ta, những tên đó thật sự rất đáng ghét." Đinh Vũ bực bội.
"Ồ, bọn họ đến dò xét thực lực à?" Sở Mộ hỏi lại.
Mấy ngày nữa các Dịch Giả sẽ chiến đấu giành thứ hạng. Thực lực càng cao càng có khả năng chiếm được vị trí tốt, phần thưởng nhận được cũng phong phú hơn. Vì tài nguyên và quyền lực tương lai, một số Dịch Giả chắc chắn sẽ tìm cách nắm rõ thực lực của đối thủ.
Đinh Vũ lo lắng: "Đúng vậy, nhưng bọn họ quả thật rất mạnh. Nghe nói họ đã có Hồn Sủng ở hình thái thứ hai, hơn nữa có người còn sở hữu đến ba con Hồn Sủng. Khó trách Chấp sự Tằng Trạch cũng phải than thở, xem ra ông ấy biết chúng ta rất khó chiếm được thứ hạng cao."
Những người khác không biết Mạc Tà đã tiến vào giai đoạn hình thái thứ hai. Đinh Vũ cho rằng Mạc Tà vẫn ở chín giai nhất đoạn, mà chênh lệch giữa nhất đoạn và nhị đoạn là cực kỳ lớn. Bởi vậy, Đinh Vũ mới lộ ra vẻ chán nản như vậy.
Sở Mộ tùy ý đáp lại một tiếng, không hàn huyên với Đinh Vũ nhiều. Hắn bắt đầu đưa Thiên Lam Ngọc Lộ Chi cho Mạc Tà đang mệt mỏi uống.
Mạc Tà tiến đến gần, ngửi ngửi lọ thuốc một lát, sau đó mới vui vẻ há miệng nuốt vào.
Không lâu sau, Mạc Tà khẽ híp mắt lại, thân thể lắc lư, bộ dáng cực kỳ buồn ngủ. Sở Mộ còn chưa kịp thu nó về không gian Hồn Sủng thì tiểu Mạc Tà đã nằm gục trên giường ngủ thiếp đi.
"Ngủ một giấc thật ngon, tỉnh lại là có thể tăng cường tới nhị đoạn tam giai rồi." Sở Mộ vuốt ve đầu Mạc Tà, nhỏ giọng nói.
"Sa sa sa ~~~!" Tiểu Thanh Trùng vừa thấy Mạc Tà, lập tức từ đầu giường bò lên trên người nó, co mình quẫy nhẹ vài cái. Vốn dĩ, Tiểu Thanh Trùng rất thích bộ lông tơ mềm mại trên cổ Mạc Tà, mỗi khi Mạc Tà xuất hiện, nó đều bò lên đó nằm ngủ vô cùng thoải mái.
Thế nhưng, Tiểu Thanh Trùng vừa chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì Sở Mộ đã thu hồi Mạc Tà vào không gian Hồn Sủng. Kế hoạch thất bại, nó té rớt xuống giường, dùng ánh mắt thất vọng nhìn lên.
"Tiểu tử, ngươi cũng ngủ đi." Sở Mộ đặt Tiểu Thanh Trùng trở lại đầu giường, rồi dựa vào mép giường, bắt đầu dùng Hồn Lực nuôi dưỡng Bạch Yểm Ma.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)