Chương 80: Tiềm lực cực lớn

Băng Không Tinh Linh Ngưng chợt giương cao đôi tay, thân thể xoay tròn điên cuồng. Khí lạnh hư vô nơi nửa thân dưới lập tức bùng phát, hóa thành màn sương Hàn Băng lạnh lẽo. Khi Ngưng quay càng lúc càng nhanh, màn sương mù cực kỳ đậm đặc bao phủ toàn bộ không gian trong phạm vi hai mươi thước xung quanh, biến khu rừng thành một vùng tuyết lạnh mờ ảo.

Sở Mộ và Ngưng đã có khế ước linh hồn, do đó hàn khí mà Ngưng phóng thích không gây ảnh hưởng gì đến chủ nhân. Trong lúc thân thể Ngưng không ngừng xoay tròn, tầng băng sương càng lúc càng dày đặc, phủ kín mọi thực vật dưới đất.

Lão Lang cấp ba đoạn ba giai đang điên cuồng lắc lư thân thể, cố gắng thoát khỏi thuật Cấp Đông. Nó vừa định lao tới công kích Sở Mộ thì đã bị luồng khí băng hàn mạnh mẽ bao trùm.

"Giết Lão Lang." Thừa dịp băng sương tràn ngập che khuất tầm mắt địch nhân, Sở Mộ lập tức hạ lệnh cho Ngưng.

Màn sương mù dày đặc trở thành bức tường hoàn hảo che chắn thân hình của Sở Mộ và Ngưng. Sở Mộ nhanh chóng lùi về sau một thân cây lớn, trong khi ánh mắt Ngưng đã khóa chặt vị trí của Lão Lang đang chậm chạp di chuyển. Chú ngữ Tinh Linh lạnh lẽo vang lên theo gió.

"Vù vù hô ~~~!"

Từng trận Hàn Phong bỗng nhiên thổi quét tứ phía, khiến không gian trong rừng càng thêm mờ ảo và hình ảnh trong tầm mắt địch nhân dần trở nên lung lay, bất định.

Chợt có tiếng Lão Lang gào thét thống khổ truyền ra, chốc lát sau tiếng tru kinh hãi mỗi lúc một lớn.

Kỹ năng Băng Thứ Hoa được thi triển, nhành gai băng sắc bén như lưỡi kiếm xuyên thẳng qua bụng Lão Lang. Dòng máu đỏ tươi tuôn trào như suối, mũi nhọn Băng Thứ Hoa xuyên thủng phần bụng, trực tiếp xuyên qua thân thể rồi lan tỏa ra bốn phía, kết liễu Hồn sủng này.

"Lão Lang của ta... Ta muốn giết tên khốn kiếp đó!"

Gã tù nhân gầm lên phẫn nộ, cảm nhận được sự đứt đoạn tinh thần đau đớn. Một khi Hồn sủng tử vong, tinh thần liên lạc giữa Hồn sủng sư và Hồn sủng sẽ bị chặt đứt, quá trình này gây tổn thương nhất định cho một Hồn của Hồn sủng sư. Trước khi Hồn này hoàn toàn khôi phục, Hồn sủng sư không thể triệu hồi thêm Hồn sủng nào khác ra chiến đấu.

Lão Lang là Hồn sủng cao đẳng cấp nô bộc, có lẽ gã tù nhân này bắt sống nó khi còn ở cấp bậc Hồn Đồ và nó nằm ở vị trí Hồn đầu tiên. Việc Ngưng sử dụng Băng Thứ Hoa hạ sát Lão Lang đã gây tổn thương cho Hồn đầu tiên này, khiến gã tù nhân mất khả năng triệu hồi yêu thú cấp Hồn Đồ trong một thời gian.

"Gào... gào..."

Băng Chuẩn không hề để ý đến cái chết thảm khốc của Lão Lang. Hồn sủng này có mục tiêu cực kỳ rõ ràng, một mực nhắm về phía Sở Mộ lao tới.

Chỉ có điều, không gian đang bị Băng Vụ tràn ngập, Băng Chuẩn không thể tìm ra thân ảnh Sở Mộ trong đó, chỉ đành quanh quẩn trên bầu trời rừng rậm.

Băng Vụ do Ngưng tạo ra. Sở Mộ và Ngưng tâm linh tương thông nên không bị ảnh hưởng, tầm nhìn của hắn vẫn không bị hạn chế như đối phương.

Chú ngữ nhanh chóng vang lên, Sở Mộ nấp sau thân cây khóa chặt Băng Chuẩn đang bay lượn trên cao. Đôi mắt đen láy của hắn bỗng bùng lên ngọn lửa yêu dị.

Sủng Mị - Diễm Mang.

Thực lực Sở Mộ đã đạt tới cảnh giới bốn niệm Hồn Sĩ. Dù hồn lực còn chưa đủ dồi dào, hồn niệm của hắn lại vô cùng cường đại. Với tu vi hiện tại, uy lực của kỹ năng Diễm Mang hắn phóng thích ít nhất cũng mạnh hơn Mạc Tà gấp ba lần.

Hai đạo hỏa quang nhanh chóng bay lên không trung, đánh trúng Băng Chuẩn một cách chính xác. Tầng băng giáp bao bọc thân thể Băng Chuẩn lập tức xuất hiện dấu hiệu bị hòa tan.

"Ngưng, giải quyết nó."

Theo lệnh của Sở Mộ, Ngưng lại niệm chú ngữ một lần nữa. Những tinh thể Băng Tinh trắng noãn xung quanh nhanh chóng ngưng kết, chỉ trong khoảnh khắc đã hóa thành vô số Băng Nhận sắc bén lơ lửng quanh thân nàng.

"Xẹt xẹt xẹt!"

Băng Chuẩn bị Diễm Mang của Sở Mộ đánh trúng đã mất đi thăng bằng. Loạt Hàn Băng Nhận tiếp theo xẹt qua, Băng Chuẩn phát ra tiếng kêu thảm thiết, bổ nhào từ trên không trung xuống, đập mạnh vào cành cây bên dưới.

Băng Chuẩn do thám trên cao đã bị xử lý, lúc này Sở Mộ mới có thể yên tâm chạy trốn.

"Rắc rắc ~~~!"

Bỗng nhiên Sở Mộ cảm thấy tầng băng dưới chân rung động từng đợt.

"Hắc Mộc Yêu."

Sở Mộ cau mày suy nghĩ, nhìn thoáng qua Ngưng đang tiêu hao không ít ma lực, lộ rõ vẻ mỏi mệt.

Sở Mộ liền niệm chú ngữ, thu hồi Băng Không Tinh Linh vào không gian Hồn sủng mà không hề do dự.

Chú ngữ lại được niệm lên lần nữa, Sở Mộ dùng số hồn lực ít ỏi còn lại triệu hoán Mạc Tà ra trước mặt.

Đồ án màu lam xuất hiện dưới chân Sở Mộ, kèm theo tia sáng chói mắt bùng phát, thân ảnh Mạc Tà chậm rãi hiện ra.

Mạc Tà xuất hiện, thân hình linh hoạt hơn Ngưng bội phần, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ thấu hiểu ý định của chủ nhân.

"Xẹt..."

Huyết Liệt Trảo xẹt qua một đường. Mạc Tà vừa xuất hiện đã ý thức được kỹ năng Hắc Mộc Thứ của Hắc Mộc Yêu là nguy hiểm, trảo nhận trực tiếp cắt đứt mấy khúc rễ đang vươn lên từ bên dưới.

"Đừng ham chiến, có cơ hội lại tìm bọn họ tính sổ." Sở Mộ nói với Mạc Tà.

Băng Vụ vẫn đang tồn tại, màn sương mù hoàn toàn che khuất tầm mắt hai tên tù nhân kia. Sở Mộ lập tức chọn một hướng có cây cối rậm rạp nhất, nhanh chóng lủi vào trong đó.

Mạc Tà cực kỳ thông minh, nó không cần Sở Mộ nói gì cũng hiểu ý, biết phải giúp chủ nhân dẫn dắt địch nhân rời đi.

Nó cố ý dùng Diễm Mang tạo ra ngọn lửa, dụ dỗ Độc Giác Tê và Hắc Mộc Yêu chạy sang một phương hướng khác.

Sở Mộ nấp trong bụi cỏ nhìn màn sương mù dần dần tiêu tán, chợt phát hiện một luồng thanh ma diễm thoáng qua. Hắn thầm kinh hãi trong lòng, vội vàng đuổi theo Mạc Tà.

Những kẻ ở nơi này e rằng đều có khả năng triệu hồi Yểm Ma. Lúc trước bọn họ không triệu hồi Thanh Yểm Ma chiến đấu có lẽ là do đang ở trạng thái suy yếu. Nếu như triệu hoán Thanh Yểm Ma ngay từ ban đầu, cho dù có Ngưng tồn tại thì Sở Mộ cũng khó lòng chạy thoát.

Dùng tâm niệm nhắc nhở Mạc Tà về sự xuất hiện của Thanh Yểm Ma, sau khi Sở Mộ xác nhận hai tên tù nhân đã đi xa mới chạy về một hướng ngược lại.

Tâm trí Mạc Tà đã tương đối thành thục. Với tốc độ và sự cơ trí của nó, cho dù không cần chỉ huy, Sở Mộ cũng không sợ Mạc Tà bị lạc.

Quả nhiên, thời gian trôi qua chừng hai mươi phút, khi Sở Mộ chạy tới bên kia hồ thì Mạc Tà đã xuất hiện trước mặt hắn.

"Một Hồn Sĩ có ít nhất bốn con Hồn sủng, hơn nữa có thể đồng thời triệu hoán hai con ra chiến đấu. Cho dù chỉ đối mặt với một Hồn Sĩ cũng đã rất khó khăn. Tình cảnh bây giờ vô cùng gian nan và nguy hiểm, xem ra sau này phải hành động cực kỳ cẩn thận." Sở Mộ trầm giọng nói.

"Ô ô ô ~~~!" Mạc Tà liền gật đầu đồng ý.

Mặc dù cuộc chiến này buộc phải kết thúc bằng việc chạy trốn, nhưng Sở Mộ không hề có tâm tình giận dữ hay e ngại. Ngược lại, hắn còn cảm thấy mừng rỡ đối với ma pháp Băng hệ cường hãn của Ngưng.

Không giống những địch nhân trước kia, lần này Sở Mộ đối mặt với các Hồn sủng đều là cấp chiến tướng, thực lực đã đạt tới hai, ba đoạn. Nếu ba đoạn Băng Chuẩn xuất hiện trong trận chiến giữa các dịch giả thông thường, Sở Mộ đảm bảo Ngưng có thể giải quyết mười con Hồn sủng mà không gặp vấn đề, một đường càn quét sạch sẽ mà không hề bị thương tổn.

Thế mà Ngưng có thể lấy một địch bốn, trụ vững trong thời gian dài như thế, đã vượt ngoài dự liệu của Sở Mộ. Phải biết rằng Ngưng chỉ mới là Hồn sủng hai đoạn sáu giai. Sở Mộ tin rằng, nếu mình có thể hiểu rõ các loại kỹ năng hơn, và Ngưng có thêm kinh nghiệm chiến đấu, trong tình huống vừa rồi lấy một địch bốn cũng chưa chắc chiến bại.

Đề xuất Voz: Truyện đêm khuya giải sầu
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN