Chương 82: Kẻ thù? Gặp là giết!

Dương gia chính là cội nguồn tội ác khiến Sở gia suy tàn, cũng chính là kẻ đã chỉ điểm để hắn rơi vào tay Hạ Nghiễm Hàn. Mỗi khi nghĩ đến đám người đáng hận này, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng Sở Mộ lại bùng cháy dữ dội.

“Đừng... xin hãy tha cho ta. Ta không có, thật sự không có.” Gã nam tử toàn thân đẫm máu nhìn thấy Man Khuyển của mình đã bị tiêu diệt, ý chí phản kháng lập tức tan biến, hắn lên tiếng cầu xin rối rít.

Tiên Huyết Thú nhe hàm răng trắng nhởn, kẽ răng còn dính không ít thịt đỏ tươi. Nam tử bị thương không dám chạy trốn, nằm gục dưới đất không ngừng van xin.

“Dám cả gan chọc tới chúng ta.” Một giọng nói vang lên từ trong bụi cây, một gã mặc y phục chỉnh tề bước ra.

Phần lớn cư dân trên Tù đảo đều là tù nhân, vật chất khan hiếm đến nỗi đôi khi thức ăn còn khó tìm, nói gì đến quần áo sạch sẽ. Sở Mộ nhìn thấy người Dương gia ăn mặc tươm tất như vậy liền cảm thấy có chút kỳ lạ.

“Tiểu nhân ngu muội, dám tưởng rằng đại nhân cũng là tù nhân nơi đây, cả gan quấy nhiễu đại nhân nghỉ ngơi, tội đáng chết vạn lần. Tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa, làm bất cứ chuyện gì, chỉ xin đại nhân lưu lại một con đường sống.” Gã nam tử bị thương tiếp tục van nài.

“Đừng nói nhảm. Bản đồ ở đâu, giao ra đây.” Ánh mắt Dương Chí Đức kiêu ngạo nhìn xuống tên tù nhân. Hắn chỉ cần ra lệnh một tiếng, Tiên Huyết Thú sẽ trực tiếp cắn nát đầu người này.

Sở Mộ gạt cành cây sang một bên, dõi mắt nhìn vào tên Dương gia hung hăng kia để xem rõ dung mạo của hắn.

“Dương Chí Đức.”

Sau khi nhìn rõ tướng mạo và hình dáng, sự kinh ngạc trên mặt Sở Mộ càng lúc càng sâu. Hắn nhận ra người này. Dương Chí Đức là con cháu Dương gia, dù chỉ là con của tiểu thiếp nhưng nhờ tu vi khá cao nên vẫn có địa vị trong gia tộc.

“Ngươi quá ngu ngốc, đợi đến khi ta hoàn thành triệu hoán ba con Hồn sủng, ngươi còn đang lẩm nhẩm chú ngữ hồn ước mãi không xong.”

Đây chính là lời Dương Chí Đức từng cười nhạo Sở Mộ. Hắn vẫn nhớ rõ câu nói đó. Ngày ấy, Tam ca Sở Trữ của hắn đã vì lời này mà đại chiến một trận cùng Dương Chí Đức, sau đó giết chết một con Hồn sủng của tên kia.

Thế nhưng, Sở Trữ cũng vì thế mà bị những hậu bối khác của Dương gia khiêu chiến, rồi cũng bị giết đi một con Hồn sủng đã bồi dưỡng cẩn thận suốt nhiều năm. Chuyện này do mình gây ra nên Sở Mộ luôn cảm thấy áy náy với Sở Trữ, vẫn luôn muốn báo thù cho ca ca nhưng thực lực chưa đủ.

Bây giờ, tên này không ngờ lại xuất hiện trên Tù đảo của Yểm Ma cung. Trong lòng Sở Mộ dâng lên sự nghi ngờ cực độ, xen lẫn cơn giận dữ mãnh liệt.

“Ta không có, rất nhiều tù phạm bị dẫn tới hòn đảo này, phần lớn mọi người đều có, nhưng ta thật sự không có. Tiểu nhân nhớ rằng khi chúng ta tới đây, vị chấp sự giao bản đồ cho một tù nhân dáng vẻ gầy yếu.” Gã tù nhân nói.

Nghe thấy người kia nhắc tới bản đồ, Sở Mộ lập tức lấy cuộn da từ trong ngực ra, lật sang mặt sau nhìn vào mảnh tàn đồ.

“Tù nhân gầy yếu? Bản đồ? Chẳng lẽ Dương Chí Đức muốn tìm thứ này? Nhưng thứ này không phải là Yểm Ma cung dùng để cho đám tù nhân chơi trò tàn sát sao?” Sở Mộ suy nghĩ mãi nhưng không thể hiểu nổi.

“Không có, vậy thì chết đi.” Dương Chí Đức đột nhiên nở nụ cười tàn nhẫn.

Trong chốc lát, Tiên Huyết Thú mở cái miệng khổng lồ, hung hăng cắn xuống cổ tên tù nhân. Máu tươi bắn ra như suối, chậm rãi thấm ướt mặt đất bùn lầy.

“Đúng là vô vị. Hòn đảo này lớn như vậy, tù nhân lại đông, phải giết tới bao giờ mới thu thập đủ tấm bản đồ đây? Hay là trước tiên quay về báo cáo đã.” Dương Chí Đức nhổ một bãi bọt xuống thi thể, xoay người định rời khỏi.

Nhưng ngay khi Dương Chí Đức xoay lưng, trong bụi cây chợt xuất hiện một thân ảnh trắng bạc. Nó phóng tới trước mặt Dương Chí Đức trong nháy mắt, một đạo Huyết Liệt Trảo mãnh liệt lướt qua vị trí hắn.

“Rống!”

Tiên Huyết Thú phản ứng kịp thời, nhanh chóng bổ nhào tới và cũng thi triển Huyết Liệt Trảo. Hai đạo huyết trảo đan vào nhau phát ra thanh âm chói tai như kim loại ma sát.

“Muốn đánh lén ta?” Dương Chí Đức kinh ngạc, trên mặt lộ ra vài phần khinh miệt, ánh mắt khóa chặt vị trí Sở Mộ.

Sở Mộ đã xác nhận xung quanh Dương Chí Đức không có những người Dương gia nào khác nên không cần ẩn nấp nữa. Hắn chậm rãi bước ra từ trong bụi cây, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Chí Đức.

“Lại thêm một tên muốn chết. Hừ, thu thập luôn cho gọn.” Dương Chí Đức theo bản năng cho rằng đây là một tù nhân của Yểm Ma cung.

Song khi hắn thấy rõ bộ dạng Sở Mộ, lời nói liền cứng lại, trên mặt lộ vẻ kinh hãi không dám tin.

“Sở Mộ?” Dương Chí Đức kinh ngạc thốt lên.

Hơn nửa năm trước, tin tức Sở Mộ mất tích đã truyền khắp Cương La thành. Hầu như tất cả mọi người đều tin rằng người thừa kế tương lai của Sở gia đã chết.

Nhưng Dương Chí Đức tuyệt đối không ngờ cái tên lẽ ra đã bị ám sát từ lâu rồi lại xuất hiện ở nơi này, lại xuất hiện trên Tù đảo tàn khốc nhất của Yểm Ma cung.

“Không nghĩ tới ta còn sống sao?” Sở Mộ nở nụ cười lạnh lùng.

Vốn cho rằng Sở Mộ đã chết, nay lại gặp hắn trên Tù đảo. Sự chênh lệch cảm xúc quá lớn khiến Dương Chí Đức kinh hoảng, vừa ngạc nhiên vừa không thể tin nổi.

“Ngươi… tại sao ngươi lại ở chỗ này?” Dương Chí Đức sợ hãi đến tột đỉnh.

“Điều này chẳng phải do chính Dương gia các ngươi ban tặng hay sao?” Sở Mộ đứng đó, ánh mắt đã lộ ra sát ý không hề che giấu.

Cảm nhận được ánh mắt lạnh lẽo như băng của Sở Mộ, trong lòng Dương Chí Đức dâng trào nỗi khủng hoảng.

Hắn không hiểu vì sao, nhưng gã thiếu niên trước mắt này đã hoàn toàn thay đổi.

Trước kia ở Cương La thành, Sở Mộ chỉ là một thiếu niên bình thường, suốt ngày trốn dưới sự bảo vệ của gia tộc và người thân, tính cách nhút nhát rụt rè, chưa bao giờ dám tiếp nhận lời khiêu chiến từ bạn cùng lứa tuổi.

Nhưng cách biệt nửa năm, Dương Chí Đức cảm thấy khí chất của gã thiếu niên này đã phát sinh biến hóa rõ rệt. Hắn trở nên lạnh lùng điềm tĩnh, ánh mắt sắc bén như dã thú, nhất là sát ý nồng đậm đến mức thực chất hóa khiến người ta phải sợ hãi.

Mất tích nửa năm, Sở Mộ đã trải qua những đợt huấn luyện tàn khốc nhất của Yểm Ma cung, từng bước từng bước tìm cách sinh tồn trong hiểm cảnh. Sở Mộ đã tự tay giết chết không ít người. Phương hướng Yểm Ma cung bồi dưỡng dịch giả không chỉ đơn thuần là hồn lực, mà còn muốn tạo ra một đám người hung tàn hiếu sát. Sau khi trải qua tàn sát, sinh tồn cho đến bây giờ, Sở Mộ làm sao còn là một thiếu niên đơn thuần được chứ?

Đề xuất Linh Dị: Trùng Cốc Vân Nam - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Sủng Mị
BÌNH LUẬN