Phanh phanh!
Liên tiếp hai tiếng trầm đục vang lên, Từ Tung cùng Lỗ Lục Sắc, không chút phòng bị, cơ hồ trong nháy mắt bay ngược ra xa!
Bùi Lăng nhanh chóng phản ứng, giơ tay chém xuống, tiểu xà bị chém thành hai đoạn.
"Châu Châu!" Quản Tuyết Nhị đau đớng kêu lên, nhìn chằm chằm Bùi Lăng đầy căm hận: "Nguyên lai ngươi căn bản không hề trọng thương!"
Lời chưa dứt, cả người nàng trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Bùi Lăng, một chưởng vòng qua Yếm Sinh Đao, nặng nề đánh vào ngực Bùi Lăng.
Bùi Lăng cảm thấy một luồng cự lực đánh tới, không tự chủ được lùi lại mấy bước, cốt đao ngang chắn trước mặt, cảnh giác nhìn Quản Tuyết Nhị.
"Khụ khụ khụ... Quản sư tỷ, ngươi... ngươi đây là ý gì?" Cách đó vài trượng, Lỗ Lục Sắc chống người dậy một nửa, khóe miệng chảy máu, vừa kinh vừa sợ hỏi.
Không xa chỗ nàng đứng, Từ Tung cũng trăm mối vẫn không giải thích được: "Khục... khụ khụ... Quản sư tỷ, ngươi ra tay với chúng ta... không sợ đến lúc đó cô đơn, dù bảo khố ở trước mắt, cũng vô lực cùng Đường sư huynh, Tiêu sư huynh bọn hắn tranh phong?"
Quản Tuyết Nhị cười lạnh, trước mắt quét nhìn hắn, sau đó nhìn về phía Lỗ Lục Sắc, dịu dàng nói: "Không có ý gì, chỉ cần ba người các ngươi hồn phách cho ta kéo dài tính mạng thôi."
Lời chưa hết, má trái nàng bắt đầu từng khối thịt rơi xuống.
Ba người thấy thế đều kinh hãi.
Con ngươi Lỗ Lục Sắc bỗng nhiên co lại, ấp úng nói: "Ngươi... mặt của ngươi?"
"Phía sau núi giếng cổ, hồn phách của ta bị vật kia ăn một nửa." Quản Tuyết Nhị sắc mặt dữ tợn trong nháy mắt, sau đó lạnh lùng nói. Dung mạo nàng vốn diễm lệ, giờ nhìn lại, má phải vẫn bách mị thiên kiều, má trái lại như ác quỷ Tu La, nhìn vào thấy mà giật mình.
Nàng lạnh giọng nói: "Ban đầu ta nghĩ mình dữ nhiều lành ít, không ngờ trời cũng giúp ta! Trương Thạc vậy mà thất thủ tại từ đường, những đồng môn chạy tứ tán các ngươi đây, không có luyện khí chín tầng dựa vào, vừa đúng cho ta dùng."
"Đều yên tâm đi thôi, sư tỷ ta sẽ nhớ các ngươi!"
Đang nói, nửa người trái của Quản Tuyết Nhị bắt đầu nhanh chóng tróc ra, từng khối da thịt vốn khi sương tái tuyết kiều nộn, lẫn lộn huyết thủy không ngừng rơi xuống, rất nhanh lộ ra xương cốt trắng hếu xanh ngọc bên trong.
Ngọc Cốt của luyện khí chín tầng vốn màu sắc ôn nhuận, như ngọc thượng hạng, giờ bắt đầu chuyển sang ảm đạm, phảng phất mất đi sinh cơ!
Nhưng ngay sau đó, toàn thân Quản Tuyết Nhị khí huyết đại thịnh, thi triển Nhiên Huyết đại pháp!
Trong lòng nàng vô cùng tức giận, với tu vi luyện khí chín tầng của nàng, dưới tình huống bình thường, đối phó hai kẻ luyện khí tám tầng cùng một kẻ luyện khí tầng bảy, căn bản không cần liều mạng như vậy.
Chỉ là cổ trùng trên người Quản Tuyết Nhị, yêu sủng nuôi dưỡng, đều chết tại phía sau núi giếng cổ.
Nàng bản thân dù may mắn chạy thoát, hồn phách bị thôn phệ một nửa, đã sớm nguyên khí đại thương.
Giờ dù Lỗ Lục Sắc cùng Từ Tung đều dùng qua Nhiên Huyết đại pháp, không đủ gây sợ, nhưng Bùi Lăng kia lại làm bộ thụ thương, thực tế trạng thái rất tốt!
Vừa rồi tại diễn võ trường, ngay cả Lục Phục Giang trong trạng thái toàn thịnh, cũng chậm chạp không làm gì được đối phương, huống chi là nàng bây giờ?
Cho nên, phải vừa lên đã xuất toàn lực!
Nghĩ đến đây, Quản Tuyết Nhị trong lòng thầm hận, tốt lắm tiểu tử âm hiểm! Nếu sớm biết đối phương thụ thương là giả vờ, nàng vừa rồi đã không động thủ gấp như vậy, dù âm thầm hạ độc, hay tìm cơ hội đánh lén phía sau, đều hơn bây giờ!
Bất quá, hiện tại dù sao cũng đã ra khỏi sơn trang, gốc quỷ mộc kia sẽ không đuổi theo muốn thôn phệ nửa hồn phách còn lại của nàng, nàng rốt cục có thể buông tay đánh cược một lần!
...Lúc này, tại Hàn thị sơn trang, hồ sen bên sông.
Liễu khói như dệt, lá sen rải rác.
Gió nhẹ thổi qua, hòn non bộ trong hồ, sinh cơ bừng bừng, dãy núi bên hồ chập trùng, cây cối xanh tươi, tựa như mày nhảy múa.
Tiêu Phác cùng đoàn người sau vài lần lên xuống, nhanh chóng trốn vào đình giữa hồ.
Lúc này, bọn họ mất đi hai người, chỉ còn Tiêu Phác, Lục Phục Giang, Đổng Thải Vi, An sư muội, cùng hai tên tu sĩ chưa hết kinh hồn.
Trên người mọi người đều ít nhiều dính một ít vết máu.
"Chậm một bước, thời gian mở trận pháp đã qua." Tiêu Phác cau mày, "Muốn ra ngoài, chỉ có thể đợi ngày mai."
Vừa rồi trên đường đến hồ sen, lại có hai tên đệ tử bỗng nhiên mắt hiện tro tàn, đột nhiên ra tay công kích đồng bạn bên cạnh.
Vì thế mà chậm trễ một phen, bỏ lỡ thời cơ rời sơn trang hôm nay.
"Tiêu sư huynh, chúng ta tại sao phải vội vã rời khỏi Hàn thị sơn trang?" An sư muội nghe vậy, nhịn không được hỏi, "Như lời Quản sư tỷ vừa nói, bảo khố khả năng nhất ở từ đường. Tại sao chúng ta không đi từ đường?"
"Lời Quản sư tỷ vừa rồi, ngươi không thấy có vấn đề sao?" Tiêu Phác nghe vậy hơi mỉm cười, "Trước đó bốc thăm, đội Trương Thạc bọn họ đi chính là Hàn thị từ đường. Nếu từ đường thật sự có bảo khố, làm sao Từ Tung ba người lại lẫn lộn cùng Quản sư tỷ? Ngược lại, người trong đội ngũ của Quản sư tỷ, lại không thấy ai."
"Nếu ta đoán không sai, hiện tại toàn bộ Hàn thị sơn trang, nơi nguy hiểm nhất, chính là từ đường cùng phía sau núi giếng cổ!"
Đám người sững sờ, nghe Lục Phục Giang tiếp lời lạnh giọng: "Cổ trùng trên người Quản Tuyết Nhị có lẽ còn giấu được, nhưng con yêu sủng khai tuệ chín tầng của nàng, không thể không mang theo người."
"Sở dĩ không thấy tăm hơi, chín phần chín là đã chiến tử."
"Ngay cả yêu sủng khai tuệ chín tầng còn chết, người trong đội Quản Tuyết Nhị càng dữ nhiều lành ít. E rằng đã giống mấy đám đồng môn đến trước, toàn quân bị diệt!"
"Hơn nữa Quản Tuyết Nhị nói, nàng vừa dò xét qua giếng cổ phía sau núi, nhìn như vậy, phía sau núi giếng cổ nhất định có thứ mà luyện khí chín tầng, không, phải là luyện khí chín tầng cùng yêu sủng khai tuệ chín tầng liên thủ, thêm rất nhiều luyện khí hậu kỳ giúp sức, đều không đối phó được!"
Tiêu Phác chậm rãi gật đầu, nói thêm: "Còn về phía Hàn thị từ đường... Dù không biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng mới Từ Tung cùng Lỗ Lục Sắc chẳng những đi theo Quản sư tỷ đến đây, còn khắp nơi nhờ hắn che chở, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, nghĩ cũng biết, Trương sư huynh nhất định xảy ra chuyện."
"Nếu không, trong năm đội ngũ chúng ta, Trương Thạc sư huynh thực lực gần với Đường sư huynh, Từ Tung cùng Lỗ Lục Sắc, làm gì bỏ hắn chọn Quản sư tỷ?"
"Ngay cả Trương Thạc sư huynh còn xảy ra chuyện ở từ đường, nơi đó hiển nhiên không thể có bảo khố!"
An sư muội có chút cau mày, nói: "Thế nhưng cứ như vậy, chính đường cùng diễn võ trường chúng ta đều tìm rồi, thư phòng cùng hồ sen cũng không có, hiện tại từ đường cùng giếng cổ cũng không thể... Vậy, vị trí bảo khố Hàn gia, rốt cuộc ở đâu?"
"Hai khả năng." Đổng Thải Vi bỗng nhiên mở miệng, trước đây trong tình huống này, nàng đều nghe Tiêu Phác cùng Lục Phục Giang phân tích, hai vị sư huynh nói gì, nàng làm theo.
Nhưng giờ, nàng biết, nàng phải học suy nghĩ cho mình: "Một là Hàn gia không bố trí bảo khố tại sáu nơi linh cơ hội tụ; hai là bảo khố đúng là tại một trong sáu nơi này, nhưng, giống như Âm Thủy Huyễn Liên đại trận xuất nhập vậy, có canh giờ hạn định. Chưa đến lúc, dù đào sâu ba thước những nơi này, cũng không thu hoạch được gì."
Tiêu Phác có chút kinh ngạc nhìn Đổng Thải Vi, sau đó nhẹ gật đầu, nói: "Khả năng thứ hai lớn hơn, bất quá, thật ra còn có loại thứ ba khả năng!"
"Đó là tin tức Hạ Dực mang về tông môn, là giả."
PS: Mọi người xem xong nhớ bỏ phiếu!